"Thật không thể tin nổi!" - Leriril
Chẳng có ai đáp lại dù tôi có cất tiếng trong căn phòng riêng của mình.
Cứ ngỡ mình được giao phó trọng trách trông coi biệt thự của ngài Hiền Giả, ai dè chủ nhân mới lại là một thằng nhóc loài người.
Giá mà người đó là Misanalia-sama, một elf cao quý, thì đã tuyệt biết bao.
Đã thế, hắn còn bịa ra câu chuyện nhảm nhí rằng mình là bạn của Thượng Tiên-sama, và ngay cả Misanalia-sama cũng hùa theo. Đúng là một thằng nhóc khó ưa!
Furururu, Mề đay Quản lý rung lên.
Tôi vừa liếc nhìn chiếc mề đay, bụng bảo dạ chắc lại là thằng nhóc đó gọi, thì ra tín hiệu lại đến từ Cây Thế Giới.
Tôi vội vàng chỉnh lại trang phục, rồi nhẹ nhàng chạm vào chiếc mề đay, kích hoạt nó thành một thiết bị liên lạc.
「Rất vui được gặp cô, cô là Lirerul phải không?」- Aze
「Aze-sama, sai rồi ạ. Tên cô ấy là Leriril.」- Lua
「Ể? Không phải sao? Xin lỗi nhé, Lerirul.」- Aze
「Thần đã nói là Leriril mà.」- Lua
Bình thường thì tôi đã hét toáng lên "Đừng có gọi sai tên người khác chứ!" rồi, nhưng lúc này tôi nào có tâm trí đâu mà làm vậy.
Bởi vì người đang hiện ra trên mề đay không phải là một elf bình thường, mà chính là Thánh Thụ-sama, Thượng Tiên Aialize-sama, một sự tồn tại thiêng liêng đến mức khiến tôi lóa cả mắt.
Hôm nay mình chết chắc rồi.
Chỉ để được diện kiến một elf cấp cao thôi cũng đã là vinh dự của mười năm làm việc rồi, vậy mà giờ đây tôi lại được trực tiếp nói chuyện với Thánh Thụ-sama, người mà ngay cả ông nội già nua của tôi cũng chưa một lần được gặp mặt.
Chuyện bị gọi nhầm tên có là cái thá gì đâu chứ.
「Lirerel này, hãy đối xử tốt với Satou nhé. Cậu bé đó chắc chắn có thể tận dụng hiệu quả các trang thiết bị của Biệt thự Thường Xuân. Cậu ấy cũng là người thực hiện di nguyện cuối cùng của Touya, nên ta tin cậu ấy sẽ chỉ dùng chúng vào việc tốt thôi.」- Aze
「Thần sẽ tuân theo ý chỉ của Thánh Thụ-sama. Thần sẽ toàn tâm toàn ý phục vụ cậu ấy.」- Leriril
「Ara, ta sẽ xem xét ngay đây. Vậy nhé, Leririlum, mọi chuyện ổn cả chứ? Hãy cố gắng hết sức giúp đỡ Satou nhé.」- Aze
Được Thánh Thụ-sama động viên, lại còn được chính ngài gọi tên mình!
Aaaah, mình sung sướng đến chết mất thôi. Nếu có thể được trải nghiệm khoảnh khắc này một lần nữa, mình nguyện sẽ giúp đỡ thằng nhóc đó bằng mọi giá.
"Hửm? Ngài không ở cùng Misanalia-sama sao, Satou-dono?" - Leriril
"Ừ, Mia đang cày cuốc trong mê cung. Tôi đến đây để dùng xưởng." - Satou
Chỉ là một con người mà dám gọi một elf cao quý bằng biệt danh, đúng là một kẻ thất lễ.
Tuy nhiên, vì Thánh Thụ-sama đã đích thân nhờ vả, Leriril này sẽ gạt bỏ tự ái cá nhân sang một bên để giúp đỡ ngài.
Dù gì đi nữa, không có sự giúp đỡ của ta thì ngài ấy cũng chẳng thể vận hành nổi dù chỉ một thiết bị trong biệt thự này đâu.
...Tại sao ngài ấy lại có thể vận hành một thiết bị vừa mới thấy lần đầu một cách thành thạo như thể đó là chuyện thường ngày vậy?
"À, là do tôi đã xem qua tài liệu của ngài Touya quá cố. Hơn nữa, tôi cũng đã được Giril [Chỉ dẫn] về các trang thiết bị trong biệt thự này, nên không có vấn đề gì cả. Leriril, phiền cô một chút, tôi định tổng hợp dịch chiết, cô có thể mang giúp tôi vài cái khay sạch và một cái xô lớn được không?" - Satou
"V-Vâng." - Leriril
Làm sao ngài ấy có thể sử dụng chúng được dù đã được dạy cơ chứ? Ấy vậy mà ngài ấy lại vận hành chúng ngon ơ?
Thật kỳ lạ. Ngay cả Leriril-sama ta đây cũng phải mất vài năm trời trải qua khóa huấn luyện địa ngục của Lão già đó mới học được cách sử dụng chúng.
Vậy mà, Satou-dono lại đang sử dụng chúng một cách hết sức bình thường.
Ngài ấy trông như một bếp trưởng chuyên nghiệp đang chế biến món ăn bằng những dụng cụ quen thuộc của mình vậy.
Ngài ấy còn dùng ma thuật để vận hành song song nhiều thiết bị luyện kim cùng một lúc, tôi thật không thể tin vào mắt mình.
Hơn nữa, dù được Ngụy Hạch của biệt thự hỗ trợ, ngài ấy vẫn không hề có dấu hiệu cạn kiệt ma lực sau khi sử dụng một lượng ma thuật điên rồ như vậy. Tôi không thể tin nổi ngài ấy là con người nữa.
Đầu óc tôi quay cuồng cả lên, trời ạ.
Một người như vậy quả thật xứng đáng được Thánh Thụ-sama công nhận.
Phải rồi! Satou-sama chắc chắn là một á thần hoặc tông đồ của thần linh đang giả dạng thành con người, không còn nghi ngờ gì nữa!
Nếu nghĩ như vậy thì mọi chuyện đều hợp lý cả.
Làm gì có chuyện một con người bình thường lại có thể trở thành bạn của Thánh Thụ-sama và kết hôn với một elf cao quý được chứ.
"Tôi có việc gấp phải quay về dinh thự. Leriril, xin lỗi nhưng cô dọn dẹp xưởng giúp tôi được không?" - Satou
"Vâng ạ, thần hiểu rồi, Satou-sama!" - Leriril
Từ giờ trở đi, mình phải toàn tâm toàn ý phục vụ ngài ấy!
Sau khi tiễn Satou-sama rời đi, tôi xắn tay áo lên và bắt đầu dọn dẹp xưởng.