Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 319: CHƯƠNG 11-10: MA CÀ RỒNG (PHẦN 2)

Satou đây. Tôi cứ ngỡ câu nói "Noblesse Oblige" có nguồn gốc từ Pháp, nhưng chẳng hiểu sao nó lại trở nên phổ biến đến thế.

Tôi chỉ từng thấy từ đó trong manga hay anime ở Nhật, nhưng hình như nó tương đối phổ biến ở thế giới khác.

"Dáng vẻ đó, đôi mắt và mái tóc đen đó, cả cái tên đó nữa. Và trên hết thảy, là khuôn mặt đó! 「 Cậu là người Nhật à? 」" - Chân Tổ Ban

"「 Phải. Như ngài thấy đấy, tôi sinh ra và lớn lên ở Nhật. 」" - Satou

"Ra là vậy." - Ban

Vì câu sau được nói bằng tiếng Nhật, nên tôi cũng đáp lại bằng thứ tiếng đó.

Chân Tổ trước mặt tôi là một thanh niên với mái tóc tím xoăn tít như rong biển.

Dù làn da trắng muốt và khuôn mặt trông như người Pháp, nhưng giọng tiếng Nhật của anh ta lại mang âm hưởng vùng Kansai.

Mà thôi, tôi đoán là dáng vẻ hiện tại của anh ta chẳng liên quan gì đến tiền kiếp cả.

Có lẽ cái tên Ban của anh ta là một biến thể từ chữ Hán "Bá" chăng?

"Trông cậu không giống Anh Hùng của Đế Quốc Saga, vậy là cậu bị dịch chuyển đến đây à?" - Ban

"Tôi không quen với thuật ngữ đó, nhưng có lẽ tôi thuộc nhóm người bị dịch chuyển đến đây." - Satou

"Hô? Vài trăm năm trước, Thánh Quốc Hellon đã bắt chước nghi thức triệu hồi của Đế Quốc Saga để gọi Anh Hùng từ Nhật Bản. Lại có vương quốc khác làm trò tương tự nữa sao?" - Ban

Anh ta lẩm bẩm mấy câu nghe mà lạnh gáy, "Lũ bắt cóc khốn kiếp," rồi, "Hay là mình xử luôn cả tên triệu hồi sư và mấy lão chính trị gia nhỉ," với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Theo quan điểm của anh ta, người bị dịch chuyển cũng như người bị triệu hồi nhỉ.

Chân Tổ đang ở level 61, nhưng nếu anh ta dẫn dắt các Công Chúa Ma Cà Rồng level 40-50, họ có thể dễ dàng san bằng vài quốc gia nhỏ.

Hơn nữa, tôi chưa từng nghe nói tới bất kỳ vương quốc nào gọi là Thánh Quốc Hellon trên lục địa này cả.

Mình phải làm gì đó để ngăn anh ta lại mới được.

"Không cần phiền đến ngài đâu. Hình như họ đã bị một Đại Quỷ tấn công, cả đám triệu hồi sư và những kẻ liên quan đều bị tiêu diệt hết rồi." - Satou

"Đôi khi lũ quỷ cũng làm được việc tốt đấy chứ." - Ban

Tôi kể cho Chân Tổ nghe một câu chuyện dựa trên những gì Công Chúa Menea từng nói.

Dù không chắc đó có phải sự thật hay không, nhưng lúc đó nói dối cũng chẳng có lợi gì cho cô ấy, nên tôi không có lý do gì để nghi ngờ.

"Ta cũng muốn hàn huyên thêm về Nhật Bản, nhưng tốt hơn hết là giải quyết chuyện của cậu trước đã." - Ban

"Vâng. Chuyện của tôi là..." - Satou

Sau khi xin lỗi vì đã phá hủy kết giới và lâu đài trong lúc giải cứu, tôi đề nghị anh ta thả những cô gái đi cùng Zena-san.

"Những cô gái đó là nô lệ mà ta đã mua một cách hợp pháp." - Ban

"Tôi có thể bồi thường nếu ngài muốn?" - Satou

"Ta không thiếu tiền." - Ban

Xem ra không được rồi.

"Ngài vừa nói 'mua hợp pháp', đừng bảo là ngài đã vào thành phố đấy nhé?" - Satou

"Tất nhiên là không rồi. Cứ hai tháng một lần, có một khu chợ đen được mở ở thượng tầng mê cung. Ở đó, ta dùng số tiền kiếm được từ việc bán ma hạch và nguyên liệu quái vật để mua những nô lệ được bày bán." - Ban

Hơn nữa, có vẻ anh ta là khách quen ở đó, họ thậm chí còn mang đến những nô lệ đắt tiền mà chỉ có anh ta mới mua.

"Ngài đang nuôi những nô lệ đó làm 'túi máu' à?" - Satou

"Cẩn thận lời nói của cậu đấy. Họ là những người hầu quan trọng trong lâu đài này. Ta muốn cậu rút lại từ 'nuôi' đó." - Ban

"Xin lỗi ngài, tôi xin rút lại lời vừa nói." - Satou

Tôi cố tình khiêu khích, nhưng anh ta lại phản ứng gay gắt đến không ngờ.

"Ta chỉ nhờ những nô lệ mà ta mua cung cấp vài chục cc máu mỗi tháng, ngoài ra họ chỉ làm thị nữ trong lâu đài. Ta không biến họ thành ma cà rồng nếu họ không muốn, cũng không hề ngược đãi hay xâm hại họ." - Ban

Tôi thấy mình đoán không sai vụ cung cấp máu, nhưng có vẻ đám ma cà rồng này không tước đoạt ý chí của các cô gái.

Dục vọng của anh ta dường như cũng phai nhạt dần kể từ khi trở thành ma cà rồng.

Tất cả các Công Chúa Ma Cà Rồng trông đều như vợ của anh ta, nhưng mối quan hệ của họ chỉ dừng lại ở việc ôm ấp và hôn hít.

Ham muốn duy nhất của anh ta là uống một ly rượu pha vài giọt máu ba lần mỗi ngày, khác hẳn với hình ảnh ma cà rồng mà tôi từng tưởng tượng.

Nói sao nhỉ, anh ta giống kiểu ma cà rồng trong mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn dành cho nữ giới.

"Ta sẽ trả tự do cho bất kỳ ai muốn rời đi sau 5 đến 10 năm. Nhưng vì ta cung cấp cho họ giáo dục, kỹ năng, và cả một khoản tiền đủ để họ sống sung túc trong nhiều năm, nên hầu hết đều chọn ở lại dù được trao tự do." - Ban

Với đãi ngộ tốt như vậy, có lẽ khối người sẽ muốn làm việc cho anh ta, kể cả khi anh ta là ma cà rồng.

Các ma cà rồng dạy dỗ và truyền thụ kỹ năng cho nô lệ một phần là để họ có thể tự lập sau khi được giải phóng, nhưng chủ yếu đó là cách các cô công chúa ma cà rồng giết thời gian.

Mục đích có vẻ đúng chất ma cà rồng hơn là từ thiện.

Tuy nhiên, ở đây không có ánh sáng mặt trời, sống ở đây 10 năm khả năng cao sẽ sinh bệnh.

"Không cần phải lo chuyện đó. Ở cuối khu vực này có một nơi ẩn náu của một pháp sư quang hệ. Ta đã lệnh cho các thị nữ đến đó tắm nắng mỗi ngày một lần." - Ban

"Một pháp sư quang hệ trong lãnh địa của ma cà rồng sao?" - Satou

"Đó là một người đàn ông cùng con gái và con rể của ông ta. Họ phải trốn vào mê cung sau khi cô con gái suýt bị con trai của một đại quý tộc cưỡng hiếp. Ta cung cấp thực phẩm và nhu yếu phẩm để đổi lấy sự giúp đỡ của họ." - Ban

Tôi hiểu rồi.

Tôi thấy anh ta có hơi chu đáo quá mức với các nô lệ, nhưng anh ta cũng có lý do của riêng mình.

"Nếu chúng ta liều lĩnh tàn sát bừa bãi, Anh Hùng sẽ tìm đến đây. Cùng tồn tại và cùng phát triển vẫn là khôn ngoan nhất, phải không?" - Ban

Chân Tổ nói một cách đầy tự hào trong khi nở một nụ cười gian xảo.

"Nhưng, nếu ngài đã tự mua nô lệ, thì đâu cần phải bắt cóc cô Gelca và những người khác làm gì, đúng chứ?" - Satou

"Ừm, đúng là không cần thiết." - Ban

"Vậy thì, tại sao ạ?" - Satou

"Tháng này chợ đen không mở. Khi ta đến gặp đám mê tặc chủ trì khu chợ, ta bắt gặp vài cô gái đang hấp hối." - Ban

Theo lời Chân Tổ, Gelca đã bất động vì bị đâm bằng dao độc và sắp bị quái vật ăn thịt, trong khi Zena-san thì đang thoi thóp sau khi trúng đòn của một con Bọ Ngựa Binh Sĩ. Anh ta đã cứu cả hai người.

Khi biến thành sương mù cùng với ma cà rồng, độc tố và vết thương chảy máu đều ngưng lại, thế nên anh ta đã đưa họ về lâu đài và chữa trị bằng ma dược dự trữ ở đây.

Tôi khá tò mò về cách thức hoạt động của kỹ năng [Hóa Sương Mù], nhưng đành tạm gác lại đã.

"Anh thường làm việc nhân đạo như một trò tiêu khiển à?" - Satou

"Fumu, kẻ thù lớn nhất của sự bất tử chính là nỗi nhàm chán. Ta quyết định tùy hứng giúp đỡ những kẻ không may mắn mà ta bắt gặp. Và khi họ lại là những cô gái xinh đẹp, thì tại hạ đây có lý do gì để ngoảnh mặt làm ngơ chứ, hử?" - Ban

"Ờ, công nhận." - Satou

Cơ mà có vẻ anh ta chỉ ghé chợ đen mỗi khi rời khỏi hạ tầng mê cung, nên chuyện cứu người như trường hợp của Zena-san là lần đầu tiên sau cả thế kỷ.

Tôi cảm ơn Chân Tổ vì lòng tốt đã cứu mạng Gelca và Zena-san, rồi hỏi xem ngài có muốn thứ gì đó từ mặt đất để làm thù lao không.

"Umu, ta muốn một ít rượu [Lesseu Huyết]." - Ban

Tôi đã nghĩ anh ta sẽ nói không cần gì cả, nhưng không ngờ anh ta lại trả lời ngay tắp lự.

Nếu tôi nhớ không lầm, đó là tên một loại rượu rẻ tiền.

"Một lựa chọn khá đặc biệt đấy. Tôi có Hộp Đồ và Dịch Chuyển, nên có thể mang đến thực phẩm tươi sống hay quần áo mới nếu ngài cần." - Satou

Chân Tổ nhìn sang các cô nàng ma cà rồng đang chờ đợi bên cạnh.

"Những bộ váy hợp thời trang." - Một Công Chúa Ma Cà Rồng.

"Mithril, hoặc nếu không có thì thỏi sắt hay bạc cũng được ạ." - Một Công Chúa Ma Cà Rồng khác.

"Trang sức dễ thương." - Một Công Chúa Ma Cà Rồng nữa.

"Em muốn giấy và mực." - Và một người nữa.

Tôi ghi lại những món đồ mà các công chúa yêu cầu vào phần ghi chú.

Ngoại trừ rượu [Lesseu Huyết], tất cả đều là những thứ tôi có sẵn trong kho.

Tôi có thể giao chúng ngay bây giờ, nhưng tốt hơn là nên đưa cùng lúc với rượu của Chân Tổ. Sau khi đọc to danh sách để xác nhận lại, tôi hẹn thời gian sẽ quay lại.

Chân Tổ ngăn tôi lại khi tôi định rời đi.

"Vì cậu đã đến đây rồi, sao chúng ta không đấu một trận nhỉ." - Ban

Ban đầu tôi cứ ngỡ đó sẽ là một trận đấu tay đôi, nhưng hóa ra trận đấu với Chân Tổ lại kết thúc với thắng lợi toàn diện của tôi... trên một mặt trận khác.

"Chiếu bí." - Satou

"Khoan, cho ta đi lại nước này." - Ban

"Gì chứ, chẳng phải ngài nói lần 'khoan' vừa rồi là lần cuối sao?" - Satou

"Gunununu... Vậy ta sẽ cho cậu ba viên Huyết Châu, cho ta đi lại nước đó đi mà." - Ban

"Được rồi, đây là lần cuối đó nghen?" - Satou

"Umu." - Ban

Phải, trận đấu ở đây là cờ Shogi.

Trận đấu diễn ra trên bàn cờ Shogi do Chân Tổ chuẩn bị, nhưng trình độ của ngài ấy chỉ ở mức gà mờ chứ chẳng giỏi giang gì.

Chờ đợi cũng không thành vấn đề vì tôi có thể kiếm được nguyên liệu hiếm từ các ma cà rồng, nhưng chơi Shogi với anh ta đúng là đang tích tụ căng thẳng cho tôi.

Tôi chơi Shogi khá cứng so với một tay mơ, do từng bị ông Metabo huấn luyện như quỷ trong các cuộc họp để phát triển ứng dụng Shogi cho công ty.

Hơn nữa, vì ứng dụng đó có vô số cấp độ khó, tôi khá rành cách điều khiển ván cờ một cách khéo léo, vậy mà Chân Tổ vẫn chưa thắng nổi ván nào.

Kể cả khi tôi cố tình tạo ra sơ hở, ngài ấy vẫn đi những nước cờ không thể gọi là gì khác ngoài tự sát.

Dù ngài ấy có "khoan" bao nhiêu lần đi nữa, cơ hội chiến thắng vẫn vô cùng mong manh.

Tuy nhiên, các công chúa ma cà rồng đang theo dõi trận đấu dường như chẳng mấy bận tâm đến kết quả.

Mỗi khi Chân Tổ mè nheo "Khoan đã" như một đứa trẻ, rồi bực bội rên rỉ, các công chúa lại nhìn ngài bằng ánh mắt trìu mến và chan chứa tình yêu.

Thôi, không nên có ý kiến gì về sở thích của người khác.

Cuộc đấu trí trên bàn cờ Shogi với ngài ấy cứ thế tiếp diễn cho đến gần sáng, khi có một vị khách ghé thăm.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!