Satou đây. Người ta thường nói oán niệm với đồ ăn rất đáng sợ, nhưng tôi tự hỏi nó áp dụng trong trường hợp nào nhỉ.
Hay đó là về cái gã phớt lờ luật lệ và chen hàng ở một quán ăn bắt buộc phải xếp hàng chăng?
"Cuối cùng cậu cũng đến. Thiệt tình, trễ quá đấy." - Ban
"Xin thứ lỗi, tôi có chút chuyện phiền phức." - Satou
Tổ Sư Ban trách móc khi tôi đến xưởng ở sâu trong cùng lâu đài.
Đến trễ vì một việc do chính mình yêu cầu, tôi chẳng có lý do gì để bào chữa cả.
Sẽ là vấn đề nếu lò quá nóng, vậy nên có lẽ anh ta không thể chờ hơn hai tiếng sau thời gian đã hẹn.
Lý do anh ta phải bắt đầu hâm nóng lại ngọn lửa sau khi nó đã nguội bớt hẳn là vì không thể chịu nổi sức ép từ cô công chúa ma cà rồng đang muốn một cây katana bằng mithril.
Cảm giác này y hệt như tôi lúc trước, khi vỉ nướng đã nguội mà vẫn phải chịu đựng ánh mắt của mấy cô thú nhân đang chờ xiên thịt nướng. Chắc chắn là không thể chịu nổi.
"Nhìn thử đi." - Ban
"Được chưa ạ?" - Satou
Ban đưa tôi lưỡi kiếm đang được giữ bằng một cái kẹp.
Màu sắc của nó trông như một thanh kiếm Nhật vừa được nung đỏ, người thường mà chạm vào chắc chắn sẽ bị bỏng.
Tôi phủ bề mặt cơ thể mình bằng ma lực để dựng lên một lớp phòng ngự tựa như [Giáp Ma Pháp] giống lúc tôi đối đầu với Tà long. Việc điều khiển nó hoàn toàn khó khăn.
Khi tôi hỏi Liza về mánh khóe của [Giáp Ma Pháp], cô ấy nói: "Chủ nhân phải nén nó lại thật mềm mại, kiểu như 'phù~', thật chặt nhé. Nếu ngài nén quá tay nó sẽ thành 'bụp', nên hãy cẩn thận đừng để nó thành kiểu 'kít~'.", một lời giải thích đúng kiểu đố ai hiểu nổi.
Tôi đã phần nào dùng được nó từ lời giải thích đó, nhưng tôi chỉ kết tụ ma lực lại và sức mạnh thì yếu ớt, vì vậy nó chẳng xứng để được gọi là [Giáp Ma Pháp].
Quay lại chủ đề chính, tôi nắm lấy thanh Katana trong khi phủ ma lực lên tay. Đương nhiên dầu mỡ trên tay tôi không dính vào nó vì tay tôi đã được một lớp màng bao bọc.
Tôi đưa lưỡi kiếm ra phía có ánh sáng.
Lúc đó, tôi để ý thấy một điều không giống với một thanh katana Nhật.
"Ban-dono, lưỡi kiếm này không có đường vân, anh thấy không?" - Satou
"Umu, độ tinh khiết của mithril mà Kuro-dono mang tới quá cao, vì vậy ta không cần phải rèn gấp nhiều lần." - Ban
Việc đó thì liên quan gì đến đường vân chứ?
Thấy tôi có vẻ bối rối, Tổ Sư bèn mở miệng giải thích.
"Về cơ bản, việc rèn gấp là để—" - Ban
"Nghe ta này! Hắc thiếu chủ cũng là huynh đệ của ta, Tổ Sư Ban!" - Yuika
Yuika No.3 lon ton chạy đến từ phía sau, cắt ngang lời Ban với vẻ mặt cực kỳ đắc thắng.
"Dám ngắt lời ta, kể cả cô có là công chúa goblin cuối cùng thì—" - Ban
Tổ Sư chỉ trích sự bất lịch sự của Yuika No.3 bằng một câu nói dài dòng vô ích. Tuy nhiên, Yuika No.3 lại huơ huơ một cây que trông như một chiếc đũa ngắn, rồi ngắt lời Tổ Sư lần nữa.
"Ta định nói cho ngươi biết ta đã khám phá ra một trong [Ba Báu Vật Thất Lạc] như thế nào, vậy mà ngươi vẫn giữ thái độ đó hả?" - Yuika
Biểu cảm của Tổ Sư đông cứng vì kinh ngạc.
Yuika No.3 cười khúc khích khi thấy vậy.
Tuy nhiên, vì thứ trên tay cô không phải là một chiếc đũa ngắn, mà là một que mạch nha, nên trông cô ấy chẳng khác gì một con ngốc rõ ràng.
Cô ấy đã đến nhà bếp cùng Giáp lúc nãy, nên có lẽ cô ấy đã chôm được que mạch nha. Giáp, người đi cùng Yuika No.3, thì không thấy ở phía sau cô.
"Không thể nào!" - Ban
"Có đó, chính xác là thế!" - Yuika
Tôi chỉ đứng xem như một khán giả mà không tham gia vào cuộc trò chuyện vì tôi đã lờ mờ đoán được kết cục.
"Mùi thơm tỏa ra từ miệng ngươi... chẳng lẽ là [pizza]?" - Ban
...Vậy ra đúng là thế thật.
Tôi không nghĩ đó là thứ cần được thảo luận với một vẻ mặt nghiêm túc đến vậy đâu.
"Un, Kuro đã nướng nó cho ta." - Yuika
"Kuro-dono, thế này nghĩa là sao hả?" - Ban
Có vẻ như Yuika No.3 đã mệt giữa chừng, cô ấy nhẹ nhàng đẩy mọi chuyện cho tôi trong khi liếm que mạch nha.
Tổ Sư tiến sát lại gần tôi với đôi mắt đỏ ngầu.
"C-cậu tìm thấy cà chua thật sao?" - Ban
"Ừm, một ngôi làng hẻo lánh ở phía đông Vương quốc Shiga có trồng nó." - Satou
Tôi đẩy khuôn mặt đẹp trai vô dụng của Tổ Sư đang dí sát vào mình ra. Tha cho tôi vụ BL đi.
Đừng có dùng sức mạnh siêu phàm của ma cà rồng cho những việc như thế này chứ. Anh sẽ làm người khác bị thương nặng nếu level của họ thấp đấy.
"Ta không thể tin được! Ta đã tìm kiếm khắp vùng đất này trong bao nhiêu năm qua." - Ban
Dường như những người chạy trốn khỏi cuộc chiến giữa các nước nhỏ và đế quốc chồn đã trôi dạt đến những nơi cụ thể, nên có lẽ nó không tồn tại vào thời của anh ta.
Tôi im lặng vì không muốn trở thành người an ủi một gã đàn ông, sau đó chủ đề cuộc trò chuyện chuyển sang Giáp vừa bước vào từ cánh cửa đang mở.
Trưởng thị nữ, bà Fedraluka, và một người phụ nữ giản dị có vẻ cùng thế hệ với bà đi theo sau Giáp. Người phụ nữ đó hiện là đầu bếp của lâu đài này. Bà ấy có lẽ đến sau khi nghe Giáp và Yuika nói về pizza.
"Ban-sama, xin tha lỗi cho tôi vì đã vào nơi làm việc của ngài." - Fedraluka
"Fedraluka hả. Đừng bận tâm." - Ban
Người đầu bếp đi sau bà Fedraluka cũng lên tiếng, và đúng như tôi dự đoán.
Vì tôi đã viết sẵn công thức làm pizza với phô mai đơn giản trong Kho Chứa ở thị trấn Puta, tôi đưa nó cho bà. Cùng với hạt giống cà chua và giấy hướng dẫn cách trồng chúng.
Tôi thực sự muốn cho họ cây con vì trồng từ hạt sẽ rất cực, nhưng tôi chẳng còn cây nào thừa vì đã dùng hết trong các thí nghiệm rồi.
"—Sau đó, chúng ta sẽ sắp xếp như vậy." - Satou
"Umu, ta đợi tin tốt của cậu đấy." - Ban
Sau khi nhận đủ thứ, bà Fedraluka và người phụ nữ kia rời đi.
Có vẻ như cô công chúa ma cà rồng giỏi thổ thuật sẽ hợp tác để chuẩn bị các loại đất phù hợp để trồng cà chua.
Nhân tiện, tôi cũng nói với anh ta rằng tôi sẽ có cà chua tươi trong vài ngày tới vì chúng tôi đang trồng chúng tại khu đất thực nghiệm bên ngoài thành phố mê cung.
"Vậy thì, để bảo vệ cánh đồng thực nghiệm khỏi sâu bọ như bọn trộm cướp, ta sẽ cử những đầy tớ của ta, dơi đỏ và sói lửa máu đến bảo vệ nó." - Ban
"Làm ơn khiêm tốn một chút đi." - Satou
Thiệt tình, anh ta dường như mất hết kiểm soát nếu chuyện liên quan đến cà chua.
Tôi không ngờ anh ta lại là một kiểu nhân vật tham ăn đến vậy.
Anh ta đành chấp nhận món Sushi vì tôi không còn nguyên liệu nào cho pizza.
Loài cá giống Pirarucu thì đang bơi lội trong con kênh của lâu đài. Nó có ít xương, còn vị thì như cá tráp biển. Tôi làm sushi với nhiều loại cá khác nhau, vì chỉ làm một loại thì buồn tẻ lắm.
"Hô, cậu dùng wasabi tốt đấy." - Ban
"Umu, siêu tuyệt. Ăn sushi ngon thế này làm ta muốn có một ít cá ngừ béo." - Giáp
"Kuro, rắc thêm wasabi lên phần của ta đi." - Yuika
Nó rất được ưa chuộng trong giới người tái sinh, nhưng...
"Kể cả đây có là sở thích của Ban-sama, em xin phép không dùng bữa ạ."
"Một chút thôi."
""
Mấy cô công chúa ma cà rồng thì vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
"Ăn đồ sống, cứ như dã thú vậy, kinh tởm quá." - Semeri
"Semeri?"
"Cô đang ám chỉ Ban-sama là dã thú sao?"
"...Xé hết tay chân, quyết định vậy đi."
Những công chúa ma cà rồng khác có vẻ tức điên lên vì lời chỉ trích từ miệng Semeri, họ trói cô ấy bằng những chiếc roi làm từ máu rồi lôi cô ấy ra khỏi phòng ăn.
Có lẽ họ chỉ dùng Semeri như một cái cớ để rời khỏi căn phòng ngập tràn mùi giấm gạo.
Ngay cả Bạch Công chúa cũng che mặt bằng một chiếc khăn tay suốt thời gian đó.
"Không có sushi cuộn à?" - Yuika
"Tôi có thể làm vài cuộn dưa chuột nếu cô muốn." - Satou
"Ta muốn ăn sushi cuộn cá ngừ." - Giáp
"Ta muốn ăn sushi cuộn thường thôi." - Yuika
Ý của Yuika về sushi cuộn bình thường dường như là sushi cuộn bầu khô.
Mà, Giáp thì đã yêu cầu sushi cá ngừ từ lâu rồi.
"Tôi không thể làm món đó vì không có đậu hũ đông khô và quả bầu khô." - Satou
"Lâu đài của Ban có đậu hũ đông khô." - Yuika
Hở? Tôi đã thấy đậu hũ miếng ở vương đô, vậy ra cũng có cả đậu hũ đông khô à.
Tôi có lẽ sẽ tìm được nó nếu tìm ở kinh thành.
Người đầu bếp của Tổ Sư mà tôi đã giúp sẽ dạy tôi công thức làm đậu hũ đông khô, nên không thành vấn đề nếu ở đây tôi không có nó.
Ngay lúc đó, Tổ Sư tung ra một tuyên bố chấn động.
"Hơn nữa, ta đã tìm thấy quả bầu trong lúc tìm kiếm cà chua." - Ban
Anh ta nói gì cơ?!
Tôi áp sát Tổ Sư và hỏi anh ta vị trí của nơi đó. Đương nhiên là theo một cách lịch sự.
"Khai mau! Anh thấy nó ở đâu?" - Satou
"Cậu có thôi đi không Kuro! Ta không có hứng thú với đàn ông đâu." - Ban
Có vẻ như việc tìm ra nó rất khó khăn, Tổ Sư không hoàn toàn muốn nói ra. Dù sao thì việc đẩy tay anh ta ra với vẻ mặt của một người đang lịch sự hỏi han thì thật thô lỗ.
"Khoan đã, ta không có bản đồ, nhưng tìm chúng cũng dễ thôi." - Ban
"Vậy, anh thấy nó ở đâu?" - Satou
Tôi có thể tìm được địa điểm bằng chức năng dò bản đồ nếu có thể thu hẹp phạm vi ở một mức độ nhất định.
Cuối cùng thì tôi cũng có thể ăn lại món sushi cuộn mà tôi thường dùng trong bữa trưa rồi.
"Cậu biết con sông lớn ở phía đông của vương quốc Shiga chứ?" - Ban
Đương nhiên.
Có lẽ chẳng có ai ở nước Shiga mà không biết về con sông lớn chảy bên cạnh Công Đô cả.
"Đi tới cuối thượng nguồn của con sông đó." - Ban
Xa hơn cả thành phố Gururian à.
"Băng qua ngọn núi ở hướng đông-bắc của nơi đó." - Ban
Hừm? Đông-bắc?
"Có một khu rừng lớn nơi bọn khổng lồ sinh sống. Quả bầu mọc hoang gần ngôi làng mà những gã khổng lồ đó sống." - Ban
Không phải đó là...
Lãnh địa Muno!
Không ngờ nó lại nằm trong khu rừng lớn ở phía tây bắc Thành Phố Muno.
"Mấy gã khổng lồ đó khó chiều lắm. Chúng đã dẫm nát nhiều đầy tớ sói và ghoul mà ta mang theo trong chuyến tìm kiếm." - Ban
"Không sao cả, tôi có cách đối phó với họ rồi." - Satou
Nếu tôi không nhầm, Karina-sama quen biết với trưởng lão làng Khổng lồ, tôi sẽ nhờ cô ấy hỗ trợ nếu tôi thất bại trong việc đàm phán một mình.
Tôi hứa với Yuika sẽ làm món sushi cuộn ngon nhất.
"Umm, tôi rất xin lỗi vì đã mất bình tĩnh lúc đó." - Yuika
Cảnh một mỹ nhân thực hiện dogeza quả thật rất 'sát thương'. Người được xin lỗi lại thành ra giống kẻ xấu.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vai Yuika No.1 và đỡ cô ấy dậy.
"Xong cả rồi, No.3 cũng đã xin lỗi rồi mà." - Satou
"No.3 là ai ạ?"
Úi, chết dở.
"Bạch Quỷ Vương Folnis La Belle Fille, hay cô gái tự xưng là Dark La Princesse ấy." - Satou
"A! Ý anh là Sáng Lập-sama." - Yuika
Đó là thế hệ đầu tiên à.
"Sáng Lập-sama đã dừng lại phải không ạ. Tôi đã quá sợ hãi và không thể ngừng tấn công ngay cả khi tôi nhận ra anh không hề đánh trả." - Yuika
Dường như các cô gái có thể gặp nhau trong giấc mơ của họ, vậy nên họ có thể trao đổi thông tin cho nhau ở một mức độ nào đó.
Nhân tiện, theo Yuika No.3, quỷ vương goblin mà Aze đã nói hình như là một người khác chứ không phải cô. Cô ấy trông có vẻ buồn bã, nên chắc đó là người quen hoặc người thân của cô.
Coi như Yuika sẽ thuê một phòng trong lâu đài của Ban cho tới khi nơi ở của cô được khôi phục. Lý do không phải là lâu đài của Xác hay Giáp là vì cô ấy sợ ma.
Tôi cho rằng bản thân ma cà rồng cũng thuộc danh mục ma, nhưng nơi này có rất nhiều người thường làm việc nên có lẽ dễ chịu hơn đối với cô.
Cô ấy không bị xem là kẻ ăn chực vì cô sẽ dùng đặc kỹ của mình để tạo ra một không gian thích hợp nhất để trồng cà chua nhằm đền đáp chi phí.
Tôi tự hỏi liệu cô ấy có chia sẻ một khoảng không gian canh tác với tôi không.
Cô ấy có lẽ sẽ đồng ý nếu tôi nhờ, nhưng hỏi lúc này thì chẳng khác nào tôi đang bắt nạt cô ấy, để sau này hãy hỏi vậy.
Semeri, người không hề lộ diện sau khi bị lôi đi vì nói "Kinh tởm", dường như đã đến nhà bếp và chôm đủ loại thức ăn vào cái túi lớn mà cô ấy mang theo.
Có vẻ cô ấy sẽ quay về lãnh thổ của mình bằng cách đi nhờ xe của Giáp.
Tôi chưa từng ghé thăm lãnh địa của Semeri, thế nên tôi hứa sẽ đến đó sau khi từ kinh thành trở về.
"Đến lúc nào cũng được nhé. Ta sẽ đích thân chào đón ngài, nên nhớ mang theo nhiều đồ ăn ngon đấy nhé." - Semeri
"Rồi, cứ để cho tôi." - Satou
Yêu cầu đồ ăn ngon cho chuyến [Tới] thay vì [Đợi] thật đúng là phong cách của Semeri.
Giờ thì, nếu tôi không quay về biệt thự trên mặt đất sớm, tôi sẽ lỡ chuyến khởi hành tới kinh thành.
Tôi rời khỏi hạ tầng mê cung trong khi được Yuika, Tổ Sư và mọi người tiễn đưa.