Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 349: CHƯƠNG 12-5: MÀN CHÀO ĐÓN NỒNG NHIỆT

Satou đây. Tôi nhớ có một thời người ta hay gửi điện tín với mật mã [Sakurasaku (Thi đậu)] hay [Sakurachiru (Thi Rớt)] để thông báo kết quả thi cử. Nhưng thời nay chỉ cần nhìn khổ phong bì là đoán được rồi, nên chắc nó cũng lỗi thời rồi nhỉ? Có lẽ nó sẽ hồi sinh khi việc thông báo kết quả được số hóa hoàn toàn.

"K-Kinh thành... đang cháy!" - Arisa

Arisa nín thở bên cạnh tôi.

"Cháy~?" - Tama

"Lửa ở đâu nanodesu?" - Pochi

"Mwu?" - Mia

Đương nhiên là đám nhóc hoang mang rồi.

Má Arisa ửng đỏ. Chắc con bé lại định nói gì đó lãng mạn nhưng thất bại rồi.

"Đó là hoa anh đào, em xin báo cáo." - Nana

"Là hoa anh đào sao? Trông hệt như trong sách tranh vậy." - Liza

Đúng như Nana và Liza nói, thứ mà Arisa nhắc đến chính là những cây hoa anh đào đang nở rộ khắp Vương đô.

Đại lộ dẫn vào Vương đô và những con đường ven đô được tô điểm bởi sắc hồng của hoa anh đào.

Hoa milkvetch màu lam tuy đẹp thật, nhưng cảnh tượng ở đây còn tráng lệ hơn nhiều.

"Đẹp quá..." - Lulu

Lulu thì thầm, ánh mắt say đắm nhìn những đóa hoa anh đào. Em ấy dễ thương đến mức tôi suýt buột miệng nói, "Em còn đẹp hơn gấp vạn lần" đấy.

Tất nhiên là tôi sẽ không nói ra câu sến súa như vậy rồi.

Và rồi, cây hoa anh đào lớn nhất Vương quốc Shiga hiện ra trước mắt chúng tôi khi phi thuyền lượn vòng hướng về sân bay.

"Uầy, cái gì kia?" - Arisa

"To~?" - Tama

"Đẹp nanodesu." - Pochi

"Nn, đẹp." - Mia

Arisa kinh ngạc trước cây hoa anh đào khổng lồ đang nở rộ gần hoàng cung.

Nghe nói cây anh đào này là do tộc Elf trao tặng cho Cổ Vương Yamato, sắc hồng của nó nổi bật trên nền trắng của hoàng cung.

"Đẹp thì đẹp thật, nhưng không phải nó hơi quá khổ rồi sao?" - Lulu

"Dựa trên kích thước cửa sổ, em báo cáo nó lớn hơn gấp 100 lần. Không thể tin nó chỉ mới 700 năm tuổi, em xin suy luận." - Nana

Sự nghi ngờ của Lulu hoàn toàn hợp lý.

Một cái cây to ngang ngửa hoàng cung thì đúng là không tưởng, ngay cả ở thế giới cũ của tôi.

Tuy nhiên...

"Có gì lạ đâu? Cây Thế Giới còn to hơn thế nhiều mà?" - Liza

Liza nói đúng. Cú sốc khi thấy cái cây này chẳng là gì so với khi chiêm ngưỡng Cây Thế Giới sừng sững chọc trời.

"Nếu cầu nguyện dưới gốc cây đó, mọi điều ước đều sẽ thành hiện thực..." - Arisa

Vì tôi biết cô nàng đang ám chỉ cái gì, tôi chỉ có thể cười gượng trước lời lẩm bẩm của Arisa.

Tiếc là, đây không phải cây anh đào vĩnh cửu đâu.

"Satou, nếu anh định đi ngắm cảnh sau khi chúng ta cập bến, nhớ rủ cả em nữa nhé!" - Karina

Trái ngược với lời nói, tiểu thư Karina lại đang tạo dáng như thể muốn khoe bộ váy mà cô ấy đang mặc. Vẻ đẹp của cô ấy quả thực đủ khiến người ta phải nín thở.

Cô ấy toát ra một sức quyến rũ mãnh liệt đến mức nếu không có Aze-san, có lẽ tôi đã vô thức cầu hôn rồi.

Thôi bỏ qua chuyện đó đã, trước hết tôi nên khen ngợi công sức của Erina và Lính-mới-chan, những người đang đứng cạnh tiểu thư Karina.

"Cảm ơn hai người, chắc vất vả lắm." - Satou

"Vâng, sẽ tuyệt biết mấy nếu ngày nào Karina-sama cũng ăn mặc như thế này." - Erina

"K-Khoan đã, Senpai." - Lính mới

Cô nàng lính mới nghiêm túc đang hốt hoảng trước những lời bất kính của Erina.

Bản thân tiểu thư Karina thì dường như đang mong chờ lời nhận xét của tôi, chẳng thèm để tâm đến cuộc nói chuyện ồn ào bên cạnh.

Tôi chợt nảy ra ý muốn trêu chọc một chút, nhưng rồi quyết định khen một cách bình thường để ghi nhận công sức của tiểu thư Karina, người đã phải rất vất vả mới mặc được bộ đồ này.

"Người đẹp lắm, Karina-sama." - Satou

Ấy vậy mà, tiểu thư Karina lại ngượng ngùng đến mức không nói nên lời.

Có vẻ như cô ấy không quen được khen, vì dù có nhan sắc trời cho nhưng lại thường ăn mặc khá xuề xòa.

Trong lúc chờ tiểu thư Karina định thần lại, tôi đã kịp chiêm ngưỡng khe ngực tuyệt đẹp ẩn hiện sau lớp váy của cô ấy.

Arisa và Mia đang đá vào ống quyển tôi từ phía sau, nhưng xin hãy bỏ qua đi, vì đó chỉ là phần mở đầu mà thôi.

Phi thuyền đã hạ cánh xuống sân bay bên ngoài Vương đô.

Chúng tôi thu dọn hành lý ở cabin rồi tụ tập ở đài quan sát một lần nữa.

"Woa, đông người quá đi." - Arisa

"Người như rác~?" - Tama

"Như kiến nanodesu." - Pochi

"Nn." - Mia

Liza mắng yêu Tama vì câu nói có phần bất lịch sự của cô bé.

Sân bay có một khoảng không gian rất rộng, nhưng nó lại chật ních người và xe cộ.

Tôi có cảm giác số người đến chào đón Công tước Bishtal còn đông hơn cả số người ở sân bay nữa.

Phi thuyền từ từ hạ độ cao, rồi bộ phận hạ cánh nhẹ nhàng chạm đất, hoàn tất việc đáp xuống.

「Mọi người, xin hãy đợi trong phòng hoặc đài quan sát. Hướng dẫn viên sẽ dẫn các bạn rời tàu.」

Một nữ tiếp viên thông báo qua ống nói.

Chúng tôi cũng chẳng cần vội, vì người xuống trước đằng nào cũng là nhóm của ngài Công tước. Cứ để họ đi trước, mình xuống sau cùng.

Khi tôi liếc nhìn cầu thang nối với boong tàu, một tấm thảm màu xanh lam được trải dài từ cầu thang xuống tận những cỗ xe sang trọng của nhà Công tước.

Ủa, không phải thảm đỏ à.

Những binh sĩ tinh nhuệ của Công tước đang đứng hai bên, ngăn những kẻ không phận sự lại gần tấm thảm.

Ngài Công tước đi trước với vẻ mặt chán chường, theo sau là 11 vị phu nhân. Tất cả họ đều là vợ của ông ta.

Ba vị phu nhân đi ngay sau Công tước có vẻ trạc tuổi ông ta, nhưng những người tiếp theo cứ trẻ dần, đến người cuối cùng trông chỉ ngang tuổi Nana. Kiểm tra trên bản đồ, cô ấy mới 17 tuổi.

Tôi suýt nữa buột miệng cà khịa, "Cách biệt tuổi tác dữ vậy trời."

Sau các vị phu nhân là 7 người con của nhà Công tước sắp đến tuổi trưởng thành hoặc chưa kết hôn, theo sau là hàng chục tùy tùng.

Đông thật đấy. Phân nửa hành khách trên chuyến bay này có quan hệ với ngài Công tước.

Vậy mà đội hộ vệ của ông ta chỉ có các kỵ sĩ riêng, dù biết có kẻ đang nhắm vào mạng sống của mình. Chắc chắn Jeril và nhóm của anh ta sẽ đồng ý ngay tắp lự nếu được nhờ cậy.

Tôi đoán rằng, sự tin cậy còn quan trọng hơn cả sức mạnh.

Trong lúc tôi đang miên man suy nghĩ, những cỗ xe chở Công tước và đoàn tùy tùng của ông đã thẳng tiến về phía Vương đô.

Các quý tộc khác cũng lần lượt theo sau, và vì sắp đến lượt các thám hiểm giả chúng tôi, tôi quyết định đi ra phía cửa phi thuyền.

Khi Jeril và nhóm [Sư Tử Hống] xuất hiện trên cầu thang, một tràng la hét chói tai vang lên từ đám đông chào đón. Toàn là các fangirl trẻ trung, xinh đẹp.

Hầu hết đều gọi tên [Hồng Công Tử] Jeril, nhưng khi tên các thành viên khác được xướng lên, họ cũng vẫy khăn tay đáp lại.

Tiếng reo hò cho các nhóm sau đó nhỏ dần, nhưng khi chúng tôi xuất hiện, nó lại bùng lên lần nữa.

Mà sao toàn là mấy ông già dắt theo con gái, hoặc là các cặp vợ chồng đã kết hôn thế này.

Khi tôi nhìn kỹ hơn, họ là những quý tộc tôi đã gặp ở Công tước Đô.

Có vẻ như họ đến đây không phải để chào đón chúng tôi với tư cách là thám hiểm giả cấp Mithril, mà là những người thân quen.

Tôi vẫy tay đáp lại trong khi cảm thấy có chút hoài niệm.

Tất nhiên, trong số họ cũng có vài quý tộc và thương nhân quen biết từ Thành phố Mê cung.

Một thám hiểm giả cấp Mithril, một người đàn ông trung niên tên Marmot hay gì đó, vừa bước xuống cầu thang có vẻ đã nhận ra ai đó trong đám đông, liền chỉ trỏ cho bạn bè mình xem.

Tôi tò mò nên hỏi.

"Thấy người nổi tiếng nào à?" - Satou

"Ừ, nếu tôi không nhầm thì đó là thủ lĩnh của Bát Kiếm Shiga đấy." - Thám hiểm giả

Tôi tìm trên bản đồ và đánh dấu ông ta.

Ông ta còn ở khá xa, vậy mà cũng nhận ra được. Quả không hổ là trinh sát của một nhóm thám hiểm giả cấp Mithril.

Các thám hiểm giả khác dường như cũng đã nhận ra, và tiếng xì xào bắt đầu lan rộng.

Tôi đoán nó giống như cảnh một ngôi sao bóng chày chuyên nghiệp xuất hiện ở sân Koushien trước mặt đám học sinh trung học vậy nhỉ?

Tiếng xì xào nhanh chóng biến thành những lời đồn đoán vô căn cứ.

Giả thuyết số một là—

"Ông ấy đến để chiêu mộ Jeril." - Thám hiểm giả

"Chắc chắn rồi. Có lẽ ông ấy đang tìm người kế vị." - Thám hiểm giả

"Không hổ là Jeril, thủ lĩnh tương lai của chúng ta." - Thám hiểm giả

Dù bị các thành viên Sư Tử Hống trêu chọc, Jeril vẫn ra vẻ tự tin với biểu cảm "Cũng không tệ".

Thấy nồng nặc mùi "cắm flag" rồi đấy, nên Arisa đi bên cạnh tôi đang nở một nụ cười nham hiểm.

Giả thuyết phổ biến tiếp theo là ông ấy đến để chiêu mộ tôi, hoặc là cả nhóm của tôi.

Như chốn không người, vị Thủ lĩnh cứ thế băng băng tiến về phía chúng tôi.

Giống như Moses rẽ biển, đám đông dạt ra nhường đường cho ông ấy.

Vì Jeril đã dừng lại, các thám hiểm giả khác cũng đứng khựng lại, tạo thành một vòng tròn.

Cá nhân tôi muốn đi chào hỏi những người đã đến đón chúng tôi, nhưng vì đám đông chắn hết lối đi, chẳng còn kẽ hở nào để di chuyển nữa.

À không, phía trước chúng tôi còn cả đống khoảng trống, nhưng tôi không muốn trở thành kẻ vô duyên chen lên đó.

Từ góc nhìn của tôi, Thủ lĩnh và Jeril đang đứng trên một đường thẳng, nên tôi chỉ thấy được lưng của anh ta.

Vị Thủ lĩnh đã bước ra khỏi đám đông.

Tiếng ồn ào càng lớn hơn mỗi khi ông tiến lại gần Jeril.

Trong khoảnh khắc, tôi thoáng thấy vẻ mặt tự mãn của Jeril.

Khi vị Thủ lĩnh chỉ còn cách một bước chân, cả khu vực như đóng băng.

Giống như thủy triều rút đi, tiếng ồn biến mất.

Vị Thủ lĩnh lướt qua Jeril.

Ông ta đang tiến về phía này.

"Không thể nào, người được chọn là ngài Pendragon sao?!" - Quần chúng

"Nhưng, Thiếu chủ còn không biết dùng Ma Nhận mà?" - Quần chúng

Tiếng ồn ào dần quay trở lại.

Và rồi, tôi nhận ra một Thánh Kỵ sĩ mang theo cây thương trắng đang đi phía sau ông ta. Ngay khi thấy mặt anh ta, tôi liền hiểu ra ý định của họ.

Tôi tránh đường cho vị Thủ lĩnh đang tiến đến.

Xin lỗi nhé Jeril, nhưng tôi sẽ không làm trò hề giống cậu đâu.

Ông ta dừng lại trước mặt chúng tôi và tuyên bố.

"Ta là Đệ Nhất Kiếm của Bát Kiếm Shiga, Zeff Julberg [Bất Đáo Không Ngã]. Ta muốn có một trận quyết đấu với Hắc Thương Liza!" - Julberg

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!