Satou đây. Dùng một thánh vật bị ô uế cho một nghi lễ tà giáo dường như là kịch bản quen thuộc trong tiểu thuyết. Cơ mà sao mấy tay dị giáo tài giỏi không chế tạo hẳn một món đồ tà ác ngay từ đầu nhỉ, tôi cá là bọn họ có mấy nỗi ám ảnh kỳ quặc nào đó.
Tôi giao lại con quỷ sakuramochi cho mọi người, dùng Thiểm Động di chuyển đến ngay phía trên hang động dưới lòng đất, rồi tạo một đường thẳng tiến xuống đó bằng thổ thuật.
Sau khi hạ xuống bằng con đường được tạo ra trong tích tắc, tôi đã vào trong hang.
Đó là một cái hang khá lớn. Nó có dạng hình elip với không gian đủ sức chứa cả một sân vận động bên trong.
Và, một cảnh tượng đau lòng hiện ra, mặt đất bị bao phủ bởi vài trăm xác ướp.
Xét từ những bộ đồ rách rưới, họ là xác của những người lao động, gái điếm, ăn xin, trẻ mồ côi và thú nhân. Nhìn vào lớp bụi tích tụ trên các thi thể, tôi hiểu rằng họ không bị giết cùng một lúc.
Tôi sẽ chôn cất họ tử tế sau khi sự việc này kết thúc.
Ở phía đối diện nơi tôi đáp xuống, sâu bên trong hang động, có một ngọn lửa tế lễ đang cháy, và một chiếc cốc bằng vàng được đặt trên một bệ thờ màu tím.
Đó hẳn là Chén Thánh rồi.
Mấy gã mặc áo choàng tím đang niệm xướng gì đó quanh Chén Thánh. So với vóc dáng của chúng, Chén Thánh có vẻ rộng khoảng 5 mét.
Tôi thỉnh thoảng cảm nhận được những gợn sóng ma lực khó chịu phát ra từ nó.
Mình phải ngăn chặn nghi lễ này trước khi có chuyện kỳ quái xảy ra.
Tôi dùng Thiểm Động nhảy đến chỗ mấy gã đang làm nghi lễ.
“Kẻ nào! Kẻ nào dám cản trở nghi lễ! Đồ anh hùng giả mạo ngu xuẩn!”
Gã đàn ông hét toáng lên trong khi nước bọt văng tung tóe, hắn đang mặc một chiếc áo choàng màu tím che kín đầu và có cặp sừng trâu nước gắn trên mũ trùm.
Tên này có vẻ là con trai thứ của một quý tộc đang che chở cho hội Ánh Sáng Tự Do.
Gã con trai thứ này là người duy nhất không tham gia vào nghi lễ. Hắn có lẽ cũng không thể niệm chú, giống như tôi.
“Đồng minh Anh-đào-sắc…”
Gã con trai thứ định nói gì đó, nhưng tôi chẳng buồn đợi hắn nói xong, ưu tiên hàng đầu là phải chặn đứng nghi lễ của chúng.
Tôi nhanh chóng bắn vào mỗi thành viên Ánh Sáng Tự Do 2-3 phát [Choáng Ngắn].
Những tia lửa trắng lóe lên khi phép thuật chạm vào người các thành viên, nhưng chúng chẳng thể ngăn cản được gì, và phép thuật đã thành công hạ gục tất cả.
Đám thành viên ngã lăn ra đất trong khi hộc máu.
Dĩ nhiên là tôi không giết chúng.
Trong số đó có lẫn vài tên level tương đối cao, nên tôi chỉ bắn một lượng vừa đủ để khiến chúng bất tỉnh.
“N-Nghi lễ!”
Gã con trai thứ của quý tộc ngã khuỵu xuống và không thể đứng dậy nổi khi thấy các thành viên bị hạ gục.
Tên này là người duy nhất có level cực thấp, chỉ level 3, nên tôi không bắn [Choáng Ngắn] vào hắn.
Hắn có thể sẽ chết nếu tôi làm vậy.
Tôi dùng cạnh bàn tay chém nhẹ vào gáy hắn trong khi đã kiềm chế sức lực đáng kể, khiến hắn ngất đi.
Mình có thể hỏi chi tiết sau.
Chén Thánh bây giờ quan trọng hơn nhiều.
Tôi di chuyển đến bên cạnh Chén Thánh bằng Súc Địa.
Bên trong Chén Thánh đã được đổ đầy một chất lỏng trong suốt màu hổ phách.
Chất lỏng này khả năng cao là vật chất được tạo ra từ ma lực.
Chỉ cần đến gần Chén Thánh, tôi đã cảm thấy một áp lực từ Ma Lực Nguyên Thể (Mana). Cảm giác này tương tự như áp lực phát ra từ thánh kiếm Excalibur khi nó được nạp đầy.
Tuy nhiên, không giống như thánh kiếm, tôi cảm thấy một sự ghê tởm đầy hiểm ác, hay đúng hơn là cảm giác như khi bạn nghe một nốt nhạc lạc điệu, những cảm xúc chối bỏ như vậy đang phát ra từ Chén Thánh này.
Thôi, gạt ấn tượng cá nhân sang một bên, tôi phải nhanh chóng xử lý Chén Thánh.
Đầu tiên, tôi thử cho nó vào Kho Chứa như thường lệ, nhưng không thể.
Hết cách, tôi đành nghĩ đến việc vô hiệu hóa nó bằng cách rút cạn ma lực.
Tôi từ từ chạm vào Chén Thánh và bắt đầu rút ma lực của nó ra.
Có một lực cản kỳ lạ, khá là khó nhằn. Cảm giác như thể ma lực vừa được rút ra sẽ bị hút ngược trở lại nếu tôi lơ là tập trung.
Tôi rút ma lực ra như thể đang mạnh mẽ kéo nó thành từng đoạn.
Đương nhiên là tôi chuyển ma lực rút được vào thánh kiếm Durandal.
>Nhận được kỹ năng [Đề kháng Trở Chú]
>Nhận được kỹ năng [Đề kháng Hỗn Độn]
Ồ, cũng khá lâu rồi tôi mới nhận được kỹ năng đề kháng đấy.
Tôi nâng cả hai kỹ năng đề kháng lên mức tối đa.
Giờ thì chắc tôi sẽ ổn thôi ngay cả khi có hỗn loạn xảy ra.
“Đồ anh hùng ngu xuẩn! Hãy bị Chén Thánh nguyền rủa và hoàn thành quá trình quỷ vương hóa đi! Hãy tái sinh thành một tông đồ của Tà Thần và trở thành huynh đệ của bọn ta!”
Gã con trai thứ của quý tộc thấy tôi chạm vào Chén Thánh liền cười phá lên trong khi vẫn đang bò lết trên mặt đất.
Hắn tỉnh lại rồi sao. Có vẻ như tôi đã nương tay quá nhiều.
Hiện tại, tôi đang tập trung vào việc rút ma lực từ Chén Thánh hơn là vô hiệu hóa tên này.
Ma lực mà tôi hấp thụ đã bị trả ngược lại khi tôi chỉ vừa mới tăng điểm kỹ năng lúc nãy.
Ma lực bên trong Chén Thánh nhiều như tôi dự đoán, vẫn còn một nửa ngay cả khi Durandal đã được nạp đầy.
Cái thứ này đã tích lũy ma lực trong bao lâu rồi vậy?
Trong lúc kinh ngạc, tôi đổi Durandal lấy một thanh thánh kiếm nguyên mẫu làm từ kim loại huyền thoại trong Kho Chứa, và tiếp tục rút ma lực của Chén Thánh vào đó.
“Không thể nào… Mất mấy tháng trời mới rút được chừng đó ma lực từ Nguồn Cội Kinh Thành đấy ngươi biết không? Chỉ một người thì không thể nào làm được chuyện đó…”
Gã con trai thứ của quý tộc đang cười vang lúc nãy giờ đã chuyển sang cười khẩy, và hơn nữa hắn bắt đầu nói năng lảm nhảm.
Tôi rút ma lực của Chén Thánh cho đến khi nó chỉ còn khoảng 10%.
Mình chỉ cần bắt giữ và giao chúng cho nhà vua sau khi chuyện này kết thúc.
Nhìn vào bản đồ, có vẻ như các cô gái của tôi đang ngang sức với con quỷ sakuramochi. Tôi muốn nhanh chóng giải quyết chỗ này và ra hợp sức với họ.
“Kế hoạch ấp nở Điện Hạ thành một vị vương mới đã… Mẹ kiếp thằng Anh hùnggg!”
Gã con trai thứ của quý tộc liên tục chửi rủa tôi như một kẻ điên trong khi trừng mắt nhìn. Tuy vậy, hắn chẳng có vẻ gì là sẽ thực sự làm được gì.
Khi ma lực còn lại của Chén Thánh chỉ còn khoảng 5%, nó bắt đầu rung lên một cách kỳ lạ và phát ra những tiếng ồn quái dị.
Trước khi tôi kịp nhận ra, một chất lỏng đen ngòm như hắc ín đã tích tụ ở đáy Chén Thánh. Dường như thứ chất lỏng này là nguyên nhân gây ra lực cản khi tôi rút ma lực.
Chất lỏng hắc ín ở đáy Chén Thánh đang chuyển động như một sinh vật sống vô định hình.
“…■ Triệu Hoán Nha Dăng Quần (Đàn Ruồi Răng Nanh)”
Một trong những thành viên đã ngã gục lúc nãy đã hoàn thành niệm chú mà tôi không để ý, rồi triệu hồi một đàn ruồi to bằng nắm tay.
“…■ Thao Túng Tử Binh”
Lần này, một thành viên khác dùng hồn thuật, biến những xác ướp thành undead và tấn công.
Các thành viên khác cũng bắn ra đủ loại phép thuật nguyên tố.
Tôi chắc đã quá coi thường chúng chỉ vì chúng là người thường.
Mình sẽ rút kinh nghiệm sau.
Bây giờ phải ưu tiên xử lý mấy tên này trước đã.
Tôi tạm dừng việc vô hiệu hóa Chén Thánh và ứng phó với tình hình hiện tại.
Tôi phá hủy các ma thuật đang bay tới bằng Phá Ma diện rộng.
Có vẻ như Phá Ma cũng có tác dụng với undead được tạo ra từ Hồn thuật, những con bị trúng phép của tôi lại biến trở về thành xác chết.
Tôi thiêu rụi đàn ruồi răng nanh đang bay tới bằng [Tiểu Hỏa Đạn].
Trong khi đó, các thành viên khác lấy ra những vật hình gậy, giơ chúng lên trời và hét lên những lời tự sát như thể đang cầu nguyện.
“Hỡi Sừng Dài, hãy nuốt lấy nỗi tuyệt vọng của chúng ta để đổi lấy sức mạnh hung bạo.”
[Sừng Dài] đó hẳn là một vật phẩm có thể biến người sử dụng thành một con quỷ trung cấp. Tôi nhớ cái thằng nhóc cuồng chiến bám theo tam hoàng tử ở Công Đô cũng đã dùng thứ này.
Các thành viên đang vung tay để ấn [Sừng Dài] vào trán mình.
Tưởng ta để yên cho các ngươi làm vậy à.
Tôi dùng [Tay Phép] giật lấy những chiếc [Sừng Dài] từ tay các thành viên và cất chúng vào Kho Chứa.
Lấy đồ từ những người đang hồi phục sau khi bị choáng chỉ là chuyện vặt.
Tôi vô hiệu hóa các thành viên bằng [Khiển Choáng] một lần nữa, sau đó trói chúng lại bằng dây thừng phong ma làm từ Dây Chân Gai sau khi đã tước đoạt toàn bộ trang bị của chúng.
Sau khi tôi xử lý xong đám thành viên, tôi quay lại Chén Thánh, và chất lỏng đen ngòm lúc nãy đã kết tinh thành một khối hình oval cỡ một quả bóng mềm.
Trông nó giống một vật phẩm sẽ nguyền rủa bạn ngay khi bạn chỉ vừa chạm vào.
Theo thông tin AR, nó được gọi là [Tà Niệm Kết Tinh].
Vì tình trạng của Chén Thánh vẫn là ‘hỗn độn’, tôi mừng là nó không đẻ ra Nyarlathotep hay thứ gì tương tự. Vụ Tà Thần với Quỷ Vương Đầu Chó lần trước đã đủ lắm rồi. Tạm thời tôi xin kiếu thêm bất kỳ sự giúp đỡ nào kiểu này.
Những đường nét hình học màu tím lóe sáng ẩn hiện trên khối cầu đen đúa. Màu sắc và hình dạng có khác nhau, nhưng nó trông hệt như Hồng Ngọc của Đế quốc Furu.
Tôi lấy hết can đảm và đặt [Tà Niệm Kết Tinh] vào Kho Chứa.
Tôi đã hơi cẩn trọng một chút, nhưng tôi không bị nguyền rủa hay gì cả.
Tôi muốn vứt nó đi nếu có thể, nhưng bất cẩn ném nó đi có thể gây ra những tai nạn không đáng có, vậy nên tôi không thể làm thế.
Mình chỉ cần ném nó vào mặt trời khi mình có thể sử dụng được phép thuật đó.
[Tà Niệm Kết Tinh] dường như đã đóng vai trò như một vật neo trước đó, vì bây giờ Chén Thánh đã có thể di chuyển được, nên tôi cũng cất nó vào Kho Chứa luôn.
Có vẻ như nó có thể thu thập và hấp thụ ma lực, nên tôi sẽ tìm cách sử dụng nó khi tôi chế tạo một Pháo Đài Di Động và một Lục Địa Bay vào ngày nào đó.
Với việc này, khả năng tái sinh của con quỷ sakuramochi hẳn đã yếu đi.
Sau đó, chỉ cần người tên Mito có thể làm gì đó với vòng tròn ma thuật trên bầu trời Kinh thành, tôi chắc chắn có thể kết liễu được con quỷ sakuramochi.
Cuối cùng, tôi kiểm tra xem có tình huống bất thường nào đang diễn ra ở phía sau không.
Có vẻ như có nhiều thủ phạm trong vụ việc này, có lẽ tôi nên điều tra một chút.
Tôi cho tên pháp sư triệu hồi có level cao nhất trong đám thành viên uống một ít muối ngửi, ép hắn tỉnh lại từ trạng thái bất tỉnh.
“Ta sẽ nghe mục tiêu của các ngươi.”
“Mục tiêu? Mục tiêu của chúng ta chỉ có một. Phá hủy Nguồn Cội bằng quỷ vương.”
Tên pháp sư triệu hồi lạ lùng trả lời tôi một cách ngoan ngoãn.
Vậy ra chúng thực sự chỉ là những kẻ cuồng tín bị ám ảnh bởi ý tưởng hủy diệt.
“Và rồi, một ngày nào đó chúng ta sẽ giải phóng Tà Thần-sama khỏi nhà tù mặt trăng, phá hủy đền thờ của các vị thần và giành lại thế giới về tay nhân loại.”
Gì cơ? Chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ cuồng tín tìm kiếm sự hủy diệt, mà còn định truyền bá khoa học ra thế giới ư?
“Với Tà Thần-sama ở trên cao, con người và chỉ có con người mới xây dựng được một thế giới đúng đắn. Vào buổi bình minh của ngày đó, [Ánh Sáng Tự Do] chúng ta sẽ mang lại sự thịnh vượng cho thế giới với tư cách là những người lãnh đạo.”
Không hề.
Lý tưởng này hệt như của một kẻ độc tài mơ mộng chinh phục thế giới bằng vũ khí hủy diệt hàng loạt.
Phải chăng, người sáng lập tổ chức của mấy gã này định chiến đấu với các vị thần đã kìm hãm sự phát triển của nền văn minh, giống như Xác sống đã làm.
Tên của tổ chức này là [Ánh Sáng Tự Do], tôi nghĩ có lẽ ban đầu nó được tô điểm bằng một lý tưởng khá cao cả.
Thế nhưng, sau nhiều năm tháng, lý tưởng ban đầu dường như đã chỉ còn là cái vỏ bọc của quá khứ.
Tôi ngắt lời tên pháp sư triệu hồi vẫn đang tiếp tục bài diễn văn của mình và đổi câu hỏi.
“Ta sẽ nghe mấy lời lảm nhảm của ngươi sau. Nói cho ta biết những gì các ngươi đang âm mưu ở Kinh thành này.”
“Hmph, đồ chó săn của thần ngu xuẩn không thể hiểu nổi lý tưởng.”
Tên pháp sư triệu hồi ngậm chặt miệng lại cứ như thể sự lắm lời của hắn lúc nãy chỉ là giả dối.
Tôi không muốn dùng đến tra tấn dù việc đó chẳng tốn mấy thời gian.
Bằng cách Tìm kiếm trên Bản đồ, tôi chọn [Ánh Sáng Tự Do] và các tổ chức liên kết với nó.
Trước khi tôi nhận ra, các thành viên của [Ánh Sáng Tự Do] ở trong Kinh thành chỉ còn lại đám ở đây, cùng với một tên do thám level cao đã xâm nhập vào lâu đài.
Tôi tự hỏi liệu các thành viên khác đã rời khỏi Kinh thành, hay chúng đã đột ngột biến mất.
Hay có lẽ, chúng đã biến thành quỷ bằng [Sừng Ngắn] hoặc [Sừng Dài] như mấy tên này đã cố làm lúc nãy… nghĩ lại thì, có vài con quỷ ở cùng với con quỷ sakuramochi.
Vậy, các thành viên khác đã biến thành quỷ và bị tiêu diệt bởi phép thuật của tôi rồi sao.
May mắn thay, đối với quỷ, không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiêu diệt chúng, nên lo lắng cũng vô ích.
Mục đích của tên do thám đã đột nhập vào lâu đài hoàng gia dường như không phải là để ám sát người quan trọng.
Hắn đã đột nhập vào khu vực dưới lòng đất của lâu đài, không phải để đến Thư Viện Cấm thì cũng là Phòng Kho Báu. Được rồi, mình sẽ dùng thông tin này.
Một giây sau khi tên pháp sư triệu hồi ngậm miệng, tôi ngừng suy nghĩ và tiếp tục hỏi.
“Ngươi không nói cũng chẳng sao, vì Polporo [Ảo Ảnh] đột nhập vào lâu đài đã bị bắt giữ trong đường hầm rồi ngươi biết chưa?”
“S-sao ngươi biết Sir Polporo? Bá tước đã phản bội chúng ta ư?”
“Bá tước là quân cờ mà chúng ta đã cài vào hàng ngũ của các ngươi ngay từ đầu.”
Lâu lắm rồi kỹ năng lừa đảo của tôi mới được dịp tung hoành thế này.
Nhân tiện, Polporo là tên của gã do thám. Biệt danh của hắn dường như là [Ảo Ảnh].
“Vậy thì, việc Bá tước Bobi xúi giục mang các Bảo Châu vào lâu đài cũng là một phần trong kế hoạch đó sao!”
Hử? Cái tên đó lại xuất hiện?
Tôi chắc chắn đó là tên của quý tộc đã che chở cho chúng.
Nếu tôi nhớ không lầm, Bá tước Bobi trước đây đã hợp tác với [Đôi Cánh Tự Do] để hồi sinh Quỷ vương Orc ở Công Đô.
Phải chăng, không chỉ tổ tiên của Bá tước, mà mỗi thế hệ sau đều đứng sau [Đôi Cánh Tự Do].
Gã này hẳn đã hiểu lầm tôi, nhưng tôi sẽ ghi chú lại việc này.
Quan trọng hơn, các Bảo Châu.
Tôi lục lại trí nhớ xem có bất kỳ bảo châu nào mà mấy gã này cần không.
[Bảo Châu Chúc Phúc] mà Jeril và những người khác có là [Niệm Chú], [Quang Thuật], và [Kháng Độc].
Đối với nhóm chúng tôi, thì có [Thẩm Định Vật Phẩm], [Thủy Thuật] và [Kháng Tê Liệt].
Không có bảo châu nào đáng để chúng phải gây ra sự hỗn loạn lớn đến thế này.
[Niệm Chú] có giá trị rất lớn theo quan điểm của tôi, nhưng tôi hiểu rằng giá trị thông thường của mình không hề bình thường.
Hãy thử thăm dò hắn ta một chút.
“Ra mục tiêu cuối cùng là các Bảo Châu hử.”
“Kuh, nếu chúng ta không thể có được Bảo Châu, chúng ta sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ sự ấp nở của Điện Hạ.”
Cần thiết để ấp nở à?
Nếu tôi không nhầm, đó là một thuật ngữ liên quan đến quỷ vương.
Không có vật phẩm nào như vậy trong số sáu bảo châu mà tôi đã thấy.
Có lẽ còn có những bảo châu khác ở Kinh thành?
Tôi tìm kiếm [Bảo Châu Chúc Phúc] trên bản đồ. Có đấy. Bốn viên khác đang ở trong Phòng Kho Báu dưới lòng đất của lâu đài.
Tôi thấy [Kim Cương Thân], [Minh Tưởng], [Giao Thần], [Triệu Hoán Quỷ].
[Triệu Hoán Quỷ] là khả nghi nhất. [Giao Thần] có xác suất thứ hai.
Tôi sẽ để nhà vua phá hủy cái đầu tiên.
Tôi nghi ngờ lời tiên tri từ Đền Parion [Tai họa nằm dưới cây anh đào] đang ám chỉ viên ngọc này.
“Đồ chó săn, ngươi có thể giết bọn ta. Không cần phải níu kéo mảnh đất này nữa khi mà ước nguyện ấp ủ của chúng ta đã tan thành mây khói. Dù cho mạng sống này kết thúc vì sự bất lực của chúng ta trước ngươi, chúng ta sẽ báo thù ở kiếp sau khi được tái sinh thành quỷ!”
Tên pháp sư triệu hồi nghiến răng hét lên với cơn giận không thể kiểm soát. Thân hình hắn run lên bần bật như đang co giật, tiếng nghiến răng của hắn vang vọng trong hang.
Thật ồn ào, tôi nghĩ mình nên đánh ngất hắn rồi mang đến lâu đài.
Âm thanh nghiến răng nghe sao thật có nhịp điệu.
Vai của tên pháp sư triệu hồi nhô lên với một tiếng động.
AR hiển thị trạng thái của hắn đã chuyển thành [Quỷ chiếm hữu].
Nhịp điệu nghiến răng vừa rồi là một phép thuật sao?
“BAROROROW”
Một con quỷ với khuôn mặt ve sầu xuất hiện như thể nó xé toạc thân hình của gã pháp sư để chui ra. Hắn đã dùng cơ thể mình làm vật tế triệu hồi à?
Có lẽ đó là một đòn phản công trong tuyệt vọng, nhưng ngươi cũng chỉ chết như một con chó mà thôi, hiểu chưa.
Tôi rút thánh kiếm Durandal ra, chém con quỷ ve sầu.
Dư ảnh màu xanh lam để lại một đám bụi đen ở chỗ nó, tôi dùng [Tay Phép] gom đám thành viên lại, đoạn dịch chuyển đến lâu đài.
“Tôi vừa bắt giữ đám chủ mưu đã triệu hồi thượng quỷ.”
“Nanashi-sama! V-vậy thì, những người đang chiến đấu ngoài kia là?” - Tể tướng
“Họ là các hiệp sĩ của tôi. Tôi sẽ giao mấy gã này cho ngài, hãy lo liệu chúng đi.”
Tôi giao lại đám thành viên [Ánh Sáng Tự Do] và gã con trai thứ của quý tộc cho tể tướng và các hiệp sĩ cận vệ, rồi dịch chuyển đến địa điểm tiếp theo.
Sau khi dịch chuyển đến trước Thư Viện Cấm, tôi men theo dấu vết bằng Súc Địa, thẳng tiến đến Phòng Kho Báu.
Khi đến phòng kho báu, cánh cửa đã bị mở toang, có khoảng 10 xác hiệp sĩ canh gác căn phòng nằm la liệt.
Kỳ lạ là [Triệu Hoán Quỷ] và [Giao Thần] không bị đụng đến. Vậy mà, tên do thám đã trốn thoát khỏi lâu đài.
Hắn bỏ chạy sau khi biết rằng âm mưu đã thất bại chăng?
Hay là hắn đã nhầm nó với một viên bảo châu khác?
Đúng rồi. Bảo châu Niệm Chú của tôi đã bị đánh cắp.
Năm bảo châu khác cũng đã biến mất. Chúng không hiện lên ngay cả khi tôi tìm kiếm trên bản đồ.
Gã do thám có [Hộp Đồ], nên có lẽ hắn đã giấu chúng bên trong.
Ta sẽ không tha cho ngươi.
Tôi đóng cửa Phòng Kho Báu, rồi kể cho tể tướng nghe về tình hình căn phòng và gã do thám.
Sau đó tôi kết nối với nhà vua bằng [Điện Đàm], đơn phương thông báo rằng tôi sẽ lo liệu bảo châu [Triệu Hoán Quỷ] và [Giao Thần], rồi tôi cất hai viên đó vào Kho Chứa.
Cho dù chúng bị phá hủy hay được trả lại, cất chúng vào Kho Chứa có lẽ sẽ an toàn hơn cho đến khi sự việc kết thúc.
“Arisa, em nghe anh nói không?”
『A lô, a lô, nghe rõ. Bên anh thế nào rồi?』- Arisa
“Anh đã xử lý xong Chén Thánh dưới lòng đất rồi. Anh để các em đối phó với con quỷ sakuramochi thêm một lát nữa được không?”
『Điên rồ…』- Arisa
“Vậy thì, anh nhờ các em câu giờ đấy.”
『Fufufu. Anh sẽ không phiền nếu bọn em tiêu diệt nó luôn chứ?』- Arisa
“Ừ, nếu em có thể, thì cứ làm đi. Nhưng đừng cố quá vì nó có khả năng tái sinh đấy.”
『Kufufu, anh bơ trò đùa của em cứ như một thói quen rồi nhỉ.』- Arisa
Ơn trời, con bé thực sự là người chẳng biết căng thẳng là gì.
Tôi nói với mọi người, “Cẩn thận đừng để bị thương nhé”, rồi dịch chuyển đến vườn thượng uyển.
Giờ thì, sau khi bắt được tên trộm và thu hồi các bảo châu, tôi sẽ ban cho con quỷ sakuramochi ngoan cố lời từ biệt cuối cùng, và tiến tới một năm mới vui vẻ.
Tôi nhẹ nhàng bay lên với quyết tâm đó vào bầu trời đêm của kinh thành, giữa vũ điệu của những cánh hoa anh đào.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay