Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 380: CHƯƠNG 12-36: NGOẠI TRUYỆN - LULU VÀ CHUYẾN ĐI CHỢ SỚM

Lulu

"Hửm? Lulu, em dậy sớm thế." - Satou

"Chào buổi sáng, Chủ nhân." - Lulu

Tôi đang thay đồ dở thì dừng tay, quay lại chào Chủ nhân.

Dù Chủ nhân nói tôi dậy sớm, nhưng lúc nửa đêm tôi tỉnh giấc đã không thấy anh ấy trên giường rồi, có lẽ đêm qua anh ấy lại thức trắng nữa.

Tôi không nghĩ một người như Chủ nhân lại có thể gục ngã vì làm việc quá sức, nhưng mẹ tôi ngày trước cũng đột ngột đổ bệnh như vậy.

Có lẽ hơi đường đột, nhưng mình phải cứng rắn lên, phải nhắc Chủ nhân đi ngủ một chút mới được!

"Chủ nhân..." - Lulu

"Lulu, em đang thay đồ dở à? Anh hơi khó biết nên nhìn đi đâu, hay là em mặc đồ lót vào trước được không?" - Satou

Hả?

Đồ lót?

Tôi lúng túng nhìn xuống.

Thì ra... nãy giờ trên người tôi chỉ có mỗi chiếc yếm.

Tôi vội lấy tay che ngực rồi ngồi thụp xuống sàn.

Á, mặt tôi nóng bừng lên.

Để Chủ nhân thấy cơ thể xấu xí của mình... Mình đã làm bẩn mắt anh ấy mất rồi.

"Em... em xin lỗi. Đã để Chủ nhân phải thấy cảnh này..." - Lulu

"À, anh xin lỗi. Do hơi thiếu ngủ nên anh phản ứng hơi chậm. Vả lại, cảnh này khá là bổ mắt, nên em không cần phải xin lỗi đâu." - Satou

Chủ nhân dịu dàng nói vậy trong khi quay mặt đi chỗ khác.

Tôi vội vàng mặc áo lót vào. Dường như bài tập thể dục cho ngực gần đây đã có hiệu quả, chúng đã lớn hơn một chút khiến chiếc áo trở nên hơi chật.

Lần tới phải nhờ Arisa sửa lại kích cỡ mới được.

"Lulu, lát nữa Arisa dậy thì đưa gói này cho con bé nhé. Nó khá nguy hiểm nên cẩn thận đừng để mấy đứa nhỏ mở ra đấy." - Satou

"Vâng, em rõ rồi." - Lulu

Tôi tạm thời cất gói đồ Chủ nhân đưa vào túi phép của mình.

Tôi muốn cất nó vào túi phép của Arisa, nhưng đành chịu vì túi phép chỉ cho phép chính chủ nhân của nó cất và lấy đồ ra mà thôi.

Chủ nhân vẫy tay chào tôi rồi rời khỏi phòng.

À! Có lẽ anh ấy đói bụng.

Vẫn còn một lúc nữa các chị hầu gái mới đến, mình sẽ nấu bữa sáng cho anh ấy!

Tôi vội vớ lấy tạp dề rồi chạy theo Chủ nhân.

"Chỉ có cháo mận thôi có được không ạ?" - Lulu

"Ừm, món đó tốt cho dạ dày lắm, mà trên hết, đồ ăn Lulu nấu thì ngon tuyệt vời." - Satou

Ehehehe, mình được khen rồi.

"À phải rồi, giờ này gần cổng thành có một khu chợ sớm đấy, em có muốn đi xem thử không?" - Satou

Nghe Chủ nhân mời, tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ do chính anh ấy làm đang treo trên tường.

Vẫn còn hai tiếng nữa mọi người mới dậy. Đi được quá chứ nhỉ?

"Có! Em muốn đi." - Lulu

"Vậy ăn xong chúng ta đi nhé. Em sửa soạn lại quần áo đi." - Satou

Hả?

Bên dưới tạp dề chỉ có độc đồ lót, khiếm nhã cũng phải có giới hạn chứ. Trông mình chẳng khác gì một kẻ biến thái.

Vừa tự kiểm điểm, tôi vội vã quay về phòng thay đồ.

"Đúng là Kinh đô có khác, hàng hóa phong phú thật nhỉ." - Satou

"Vâng ạ! Nhiều thứ quá khó chọn ghê." - Lulu

Nào là vô số loại gia vị, nào là đủ thứ nguyên liệu tôi chưa từng thấy bao giờ, chỉ nghĩ đến việc chế biến chúng thôi cũng đủ khiến tôi thấy lâng lâng rồi.

Giá như mình lại được học nấu ăn cùng Chủ nhân như hồi trước khi đến làng Elf thì tốt biết mấy... Nhưng một điều xa xỉ như vậy, có lẽ mình không dám mơ tới.

"A, Chủ nhân, tuy hơi nhỏ nhưng kia có phải là cá ngừ không ạ?" - Lulu

"Đúng rồi đấy. Lại xem nào, Lulu." - Satou

Chủ nhân vui vẻ cười, kéo tay tôi đi.

Ồ, Chủ nhân đúng là thích cá ngừ thật đấy.

Tôi phải dùng tay còn lại giữ má để ngăn mình không cười toe toét, và lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi này.

Mua sắm xong, tôi và Chủ nhân ngồi nghỉ trên một chiếc ghế đá gần quầy hàng, thưởng thức chút đồ ăn nhẹ.

Chắc do đi bộ khá nhiều, mùi thơm của mì soba kiều mạch kích thích vị giác của tôi.

"Đây là lần đầu anh ăn mì soba làm từ bột kiều mạch nguyên chất, không ngờ lại ngon thế này nhỉ." - Satou

"Vâng ạ. Sợi mì không dai bằng loại em từng ăn, nhưng vị cũng rất ngon." - Lulu

Đây là lần đầu tiên của tôi, và có vẻ cũng là lần đầu của cả Chủ nhân, một người vốn hiểu biết sâu rộng.

Xem ra ở Kinh đô này vẫn còn rất nhiều món ăn mà tôi chưa biết.

Số tiền tôi nhận được ở Thành Phố Mê Cung đã tích cóp được khá nhiều, đến mức tôi không biết có tiêu hết không nữa. Có lẽ mình nên dùng nó để đi ăn thử ở nhiều nơi khác nhau.

Mình sẽ không đòi hỏi một điều xa xỉ là được đi ăn riêng với Chủ nhân lần nữa đâu.

Cùng mọi người khám phá những quán ăn ngon cũng vui mà.

Được thưởng thức đặc sản của nhiều vùng đất khác nhau, rồi lần sau, mình sẽ nấu lại những món đó để đãi mọi người ở một vùng đất khác.

Gần đây, tôi thỉnh thoảng lại mơ về điều đó.

Với thân phận nô lệ này, có lẽ đó là một giấc mơ xa vời. Nhưng một ngày nào đó, tôi sẽ tiết kiệm đủ tiền để biến nó thành hiện thực.

Và khi đó, người ở bên cạnh tôi sẽ là...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!