Satou đây. Dạo này tôi có cảm giác người lớn ngày càng ít la mắng con nít hơn so với thời của mình. Chẳng biết mấy đứa trẻ không bị rầy la khi làm bậy thì sẽ học về đạo đức xã hội kiểu gì nhỉ.
"Chào mừng~" - Tama
"Mừng trở về nanodesu!" - Pochi
Tama và Pochi nhảy bổ vào người tôi, thế là tôi vội vàng đeo mặt nạ, dang hai tay ra đỡ lấy chúng, rồi cả ba cùng nhau đáp xuống đất.
Xem ra hai đứa đã thấy tôi khi tôi dịch chuyển từ trên trời xuống.
Mia cũng tấu một bản BGM chào mừng, hẳn cô bé đã thấy tôi qua ánh sáng tinh linh.
Arisa hớt hải chạy về phía chúng tôi vừa hạ cánh.
"Mồ, anh đi đâu thế! Em còn chẳng liên lạc được với anh bằng [Vô Hạn Điện Đàm] nữa!" - Arisa
"Xin lỗi, xin lỗi nhé. Anh bị một con quái vật không gian khổng lồ chặn đường trong vùng hư không ấy mà." - Satou
Chắc là do ma thuật [Phòng Thủ Hành Tinh] mà anh dùng để bảo vệ mặt đất và Cây Thế Giới khỏi dư chấn từ đòn tấn công của mình, nên điện đàm của Arisa mới không tới được.
Đó là một phiên bản của phép [Phòng Thủ Thành Phố] mà tôi tìm thấy trong thư viện cấm khi tra cứu danh mục, sau đó tôi đã chỉnh sửa lại với ý định nửa đùa nửa thật.
Tôi không nghĩ nó sẽ có dịp ra mắt sau khi chỉnh sửa như vậy, nhưng cũng mừng là mình đã tạo ra nó.
Chuyện đó để sau. Thấy Liza và Nana cũng đang vội vã chạy tới, tôi quay sang họ.
"Chủ nhân, cảm ơn vì đã giải vây." - Liza
"Thưa Chủ nhân, đó có phải là kết quả của việc niệm chú không, em xin hỏi." - Nana
"Đúng vậy đó. Nhìn này, ■■■ Gió." - Satou
Tôi đưa Tama và Pochi cho Liza, đoạn trình diễn một câu thần chú cho Nana xem.
Lulu và Mia bị bỏ lại trên khu rừng đang vẫy tay, nên tôi dùng Tay Phép đưa họ đến đây luôn.
"Eh? Khoan, có gì đó sai sai thì phải? Sao mà niệm chú kiểu đó lại thành công được chứ." - Arisa
Arisa đã nhận ra những lỗi trong câu niệm chú của tôi.
Đúng là tôi thấy vần điệu của nó chẳng tao nhã chút nào, nhưng ma thuật vẫn kích hoạt ngon ơ và được liệt kê trong cột ma thuật, nên chắc là không sao đâu nhỉ.
Đòi hỏi mọi thứ phải hoàn hảo là không tốt đâu.
"K-Khoan đã. Quan trọng hơn, sao anh lại dùng được ma thuật trong vùng hư không vậy?" - Hikaru
Hikaru lên tiếng hỏi một điều kỳ lạ.
Nghĩ lại thì, tôi có cảm giác hiệu quả của [Quan Tài Phong Bế] lúc nãy hơi yếu.
Tôi thử tạo ra vài quả cầu ma thuật, chúng bắt đầu vỡ tan chỉ sau vài giây.
Sau khi kiểm tra đặc kỹ của Quỷ Vương, tôi đã hiểu tại sao Mito không thể tiêu diệt hắn.
Rõ ràng, đặc kỹ của Quỷ Vương này khắc chế hoàn toàn Hikaru, người chuyên về chiến đấu bằng ma thuật.
Hửm?
Tôi nhận ra điều gì đó bất thường khi nhìn vào tên của Quỷ Vương trong lúc lướt qua chỉ số của hắn.
"Kia không phải là nhóc Shin sao! Tại sao một anh hùng như cậu nhóc lại biến thành Quỷ Vương thế này?" - Satou
"Cái đó thì... bọn em cũng đâu có biết." - Arisa
Cả Arisa và Hikaru đều lắc đầu trước câu hỏi của tôi.
Danh hiệu của nhóc Shin đã đổi thành [Quỷ Vương], còn danh hiệu [Anh Hùng] của cậu ta thì bị ẩn đi.
Ngoài ra còn có các danh hiệu ẩn khác như [Quỷ Vương Nhân Tạo] và [Ngụy Vương].
Tôi phần nào đoán được chuyện gì đã xảy ra với cậu ta từ những danh hiệu đó.
Tôi không bận tâm lắm về việc level của cậu ta nhảy từ một chữ số lên 50.
"Hai Anh Hùng Nanashi ư?" - Heim
Nghe thấy giọng nói bắt được qua kỹ năng Lắng Nghe, tôi thấy Heim của Bát Kiếm đang ngẩng đầu lên một cách yếu ớt.
Không hiểu sao, Công chúa Menea và nhóc Souya cũng đang nằm bất tỉnh gần đó.
Tôi không rõ tình hình lắm, nhưng vẫn dùng phép [Cưỡng Chế Thụy Miên] để anh ta ngủ thiếp đi, sau đó chữa trị vết thương bằng ma thuật hồi phục.
"Vậy thì, anh sẽ đi hỏi Shin-kun một chút. Sẽ rất phiền phức nếu kinh thành bị thiệt hại, nên anh sẽ đưa cậu ta ra sa mạc." - Satou
Trước đó, phải tiêu diệt mấy con thượng quỷ này đã.
Tôi đã nghĩ đến việc dùng chúng để cày level cho mấy đứa nhỏ, nhưng chúng tôi có thể tìm những con quái vật mạnh cỡ đó bất cứ lúc nào, nên không cần phải làm mấy chuyện lệch lạc ở đây.
Tôi kích hoạt cấm thuật hủy diệt [Thánh Tro Tàn], biến một con thượng quỷ cùng với chiếc quan tài của nó thành tro bụi đen kịt.
"Không thể nào, đó là cấm thuật sao?" - Hikaru
"Đúng vậy, một phép thuật rất tiện lợi phải không. Dù là cấm thuật nhưng lại không gây thiệt hại cho xung quanh." - Satou
Tôi giải thích cho Hikaru đang kinh ngạc.
Đây cũng là thứ tôi tìm thấy trong thư viện cấm khi tra cứu danh mục. Nó biến không gian liền kề thành tro bụi, nên rất tiện lợi để chống lại những kẻ địch như con quỷ sakuramochi lúc trước. Có vẻ nó còn có thể tiêu diệt cả quái vật vô hình hay kết giới nữa.
Đó là ma thuật độc lập, nên tôi đã dùng nó liên tiếp 15 lần.
Ma thuật này ngốn 300 MP mỗi lần, nên tiện tay tôi dùng một thanh thánh kiếm sản xuất hàng loạt làm "cục pin" luôn.
"C-Cấm thuật, không cần niệm chú ư?" - Hikaru
Hikaru thốt lên một tiếng kinh hãi, nhưng tôi cũng không rõ tại sao mình có thể dùng cấm thuật từ cột ma thuật một cách dễ dàng như vậy.
Có thể dùng ngay lập tức những cấm thuật thường cần từ vài đến vài chục phút niệm chú, tôi nghĩ đây đúng là cheat rồi.
Tôi dùng ma thuật không gian mở ra [Dị Môn], rồi ném cả Shin-kun lẫn khối [Quan Tài Phong Bế] vào trong đó.
Tôi dùng tay giữ Arisa và những người khác đang định đi theo lại.
"E-Em cũng muốn đi." - Arisa
"Không được. Một Quỷ Vương có thể dùng những đòn tấn công dị thường theo nhiều cách khác nhau, nên mọi người hãy đợi ở kinh thành đi. Hơn nữa, tình trạng khẩn cấp vừa xảy ra, có rất nhiều việc cần phải lo liệu, đúng không?" - Satou
Khi tôi nói vậy, mọi người trừ Mito đều lùi lại.
Mang theo Mito, một Anh Hùng, chắc cũng không sao, nhưng tôi có việc muốn nhờ cô ấy, nên tôi lên tiếng trước khi cô ấy kịp hỏi.
"Mito, làm ơn đến lâu đài và báo cho họ biết Quỷ Vương đã bị tiêu diệt." - Satou
"Em có thể làm việc đó sau khi..." - Mito
"Chủ nhân! Anh có thể biến cậu ấy trở lại thành người như lần anh làm với Hisui không? Nếu không thể, thì cũng đừng giết cậu ấy nhé?" - Arisa
Arisa tuyệt vọng lên tiếng, ngắt lời Mito.
Khuôn mặt Mito lộ vẻ đăm chiêu xen lẫn cam chịu khi thấy Arisa như vậy.
Chắc cô ấy đã trải qua nhiều chuyện khi còn là Cổ Vương Yamato. Lần tới, tôi sẽ thử vừa nhâm nhi chút rượu vừa lắng nghe những câu chuyện và gian khổ mà cô ấy đã trải qua.
"Ngay từ đầu anh đã định vậy rồi. Anh không thể đảm bảo 100% cậu ta sẽ trở lại, nhưng anh sẽ thử mọi cách có thể." - Satou
"V-Vâng. Chủ nhân chắc chắn sẽ làm được. Em tin anh!" - Arisa
Tôi cam đoan trong khi vỗ về Arisa, người đang rưng rưng nước mắt.
Để đề phòng bất trắc, tôi phải biến cậu ta trở lại thành người bằng mọi giá.
Sau khi dịch chuyển mọi người đến nơi họ muốn bằng Điều Phối Unit, tôi lấy ra một cây đũa phép đặc chế giúp tăng cường phạm vi hiệu lực từ Kho Chứa.
Trông nó như một cành cây khô với nhiều nhánh nhỏ màu ngọc lục bảo.
Đây là vật phẩm được làm từ một nhánh cây mọc trên Cây Thế Giới trong vùng chân không, nên gọi nó là cành cây cũng không hẳn là sai.
Tôi dùng tinh thần thuật [An Dân] hướng về phía người dân trong kinh thành.
Đây là một phép thuật gốc tôi tạo ra từ phép tinh thần [Dưỡng Cừu] và [Tẩy Não] để ngăn chặn sự hoảng loạn và bất an trong dân chúng.
Sau khi xác nhận hiệu quả qua bản đồ, tôi di chuyển đến sa mạc nơi Shin-kun đang chờ bằng Điều Phối Unit.
Quan tài phong bế, nơi Shin-kun bị giam cầm, đang lơ lửng giữa không khí khô nóng và mặt trời như thiêu như đốt.
Chiếc quan tài được tạo thành từ ma thuật không gian và băng nên nó không mong manh đến mức tan chảy vì nhiệt.
Tuy nhiên, tôi có thể nghe thấy tiếng băng nứt răng rắc từ bên trong. Rốt cuộc, một Quỷ Vương thực sự không thể bị giam cầm chỉ với ngần này.
Khi tôi nhìn kỹ hơn, một làn sương mù màu tím bắt đầu rỉ ra từ bên trong.
Tôi thử chạm tay vào xem nó có giống như kết giới ma thuật không, nhưng tay tôi xuyên qua luôn. Cảm giác này giống như khi tôi chém [Mảnh Thần] bằng một thanh thánh kiếm vậy.
Sẽ rất phiền phức nếu cậu ta cố quá sức và đẩy nhanh quá trình quỷ-vương-hóa, nên tôi quyết định tự mình giải trừ ma thuật.
Mà thôi, trước khi làm vậy, tốt nhất nên di chuyển đến một nơi không cần lo lắng về thiệt hại môi trường.
Tôi tạo ra một không gian con bằng cấm thuật không gian [Dị Giới].
Vùng bao bọc này không thể sánh bằng không gian con được tạo ra bởi đặc kỹ của công chúa goblin Yuika, cái đó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Chi tiết hơn, không có gì bên trong không gian con này, nên tôi thiết lập cho nó sao chép địa hình xung quanh.
Không gian con này rộng bằng cả sa mạc hiện tại, nên chắc chúng tôi có thể thoải mái bem nhau mà không cần lo lắng gì.
Tôi dùng thánh kiếm sản xuất hàng loạt để hồi phục lượng lớn ma lực đã tiêu hao, rồi bước vào không gian con.
Sau khi đóng lối vào từ thế giới thực, tôi giải phóng chiếc quan tài đã giam giữ nhóc Shin.
Tôi cất cái vật phẩm hồi phục có-vẻ-phiền-phức tên là [Ma Tinh Trụ], thứ bị nhốt cùng cậu nhóc, vào Kho Chứa.
Nhóc Shin xuất hiện cùng với những mảnh băng trắng vương vãi.
"Đ-Đây là đâu? Chẳng lẽ ma thuật của ta đã biến kinh thành thành sa mạc rồi sao?" - Shin
Shin lẩm bẩm phỏng đoán trong khi trừng mắt nhìn tôi.
Không may là, lời nói của cậu ta có chút kỳ lạ.
Dường như đây là trạng thái ban đầu của một linh hồn bị vỡ nát, nên tôi phải ngăn cậu ta sử dụng sức mạnh đó lại.
Xem xét đặc kỹ của cậu ta, có lẽ nó là loại bị động, nên hiệu quả của kỹ năng lên [Khí Hồn] sẽ thấp hơn so với loại chủ động có số lần sử dụng giới hạn.
"Muốn biết đây là đâu à?" - Satou
"Nói mau!" - Shin
Để dọa cậu ta một chút, tôi phá hủy ngọn [Thương Cát] mà cậu ta tạo ra bằng [Phá Ma].
"Làm thế quái nào! Ngươi hóa giải được cả ma thuật của ta, kẻ thống trị ma thuật ư?" - Shin
Tiếp đó, cậu ta bắt đầu triệu hồi thượng quỷ, nhưng tôi đã cản trở bằng cách dùng [Phá Ma] mỗi khi đầu của chúng nhú lên, buộc chúng phải rút lui.
"Chết đi, tên chuyển sinh giả mạo!" - Shin
Nhóc Shin gào lên, nhưng ma lực của cậu ta đã cạn kiệt, nên tôi chỉ nghe nó như những lời cay cú mà thôi.
Đừng nói là chiến đấu, giờ cậu ta có lẽ còn không thể dùng phép cường hóa nữa.
Nhóc Shin nhận ra [Ma Tinh Trụ] đã biến mất khi định hồi phục ma lực, cậu ta ngơ ngác nhìn quanh.
Tôi khoanh tay lại trong khi quan sát cậu ta.
Cậu nhóc này có vẻ thiếu kiên nhẫn, thôi thì cứ trả lời một lần xem có moi được thông tin gì không.
"Tôi sẽ nói, nên bình tĩnh lại đi. Đây là dị giới." - Satou
"Dị giới? Ngươi nói vậy là có ý gì?" - Shin
Nhóc Shin hỏi lại câu trả lời mơ hồ của tôi.
"Cứ coi như đây là một không gian con đi." - Satou
"K-Không gian con? Tức là ngươi đã dùng ma thuật thời đại thần, 『Dị Giới』 sao!" - Shin
Cậu ta có thể đoán ra tên ma thuật từ thuật ngữ 'không gian con' có lẽ là nhờ đặc kỹ [Bá Chủ Ma Thuật].
Tôi nghĩ 'ma thuật thời đại thần' có nghĩa là [ma thuật được dùng khi các vị thần còn sống giữa nhân loại], nhưng làm ơn đừng tự ý thêm vào những phân loại mới nữa, dễ nhầm lẫn lắm.
"Lúc nào cậu cũng hỏi nhỉ. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn cậu trả lời tôi đấy." - Satou
"Hừ, ngươi muốn biết gì." - Shin
Hở? Cậu ta ngoan ngoãn một cách đáng ngạc nhiên.
"Ai đã biến cậu thành Quỷ Vương?" - Satou
"Là tự ta muốn trở thành Quỷ Vương." - Shin
Cậu ta không bị ai ép buộc à?
"Không phải thế, ý tôi là người đã hợp tác để biến cậu thành Quỷ Vương ấy." - Satou
"Kẻ đưa cho ta Quỷ Vương Châu là lão cha khốn kiếp của ta." - Shin
—Quỷ Vương Châu?
Có vẻ như bọn đạo tặc gây náo loạn ở kinh thành thực sự nhắm vào Quỷ Vương Châu.
Tôi thử tìm kiếm trên bản đồ, nhưng vật phẩm gọi là Quỷ Vương Châu không tồn tại xung quanh cậu ta hay bất cứ nơi nào khác.
Mà, một vật phẩm có thể biến người thành Quỷ Vương à...
Đừng nói với tôi, lão cha khốn kiếp mà cậu ta nói là Quỷ Thần nhé.
"Cậu không nên gọi cha mình là khốn kiếp." - Satou
"Ta không cần biết về kẻ đã gây ra đủ thứ rắc rối cho ta và mẹ ta, rồi còn trở thành một Quỷ Vương ở thế giới khác sau khi chết." - Shin
Tốt. Rõ ràng kẻ đó không phải Quỷ Thần.
Tuy sẽ rất tệ nếu người cha đó là một Quỷ Vương có thể sản xuất hàng loạt những Quỷ Vương khác như nhóc Shin; nhưng phỏng đoán từ danh hiệu [Ngụy Vương] của Shin và những gì nghe được từ Đầu-Chó, có lẽ cha của cậu ta đã biến chính [Mảnh Thần] của mình thành thứ gọi là Quỷ Vương Châu rồi đưa cho Shin-kun.
Tuy nhiên, bất kể Shin-kun nói gì, cậu ta vẫn giải thích mọi chuyện một cách rõ ràng, dường như bản chất cậu ta là một người có đạo đức. Có thể trò chuyện dễ dàng thế này thực sự là một điều tốt.
Tôi phải ghé thăm cha cậu ta một chuyến sau khi xong việc ở đây mới được.
"Lần này đến lượt ngươi trả lời câu hỏi của ta." - Shin
Ồ, hết lượt của tôi rồi à.
Thôi được. Có vẻ như bây giờ chúng tôi có thể nói chuyện phải quấy rồi.
"—Ta muốn có đủ sức mạnh để đập cho lão cha khốn kiếp đó một trận." - Shin
Sau một hồi cà kê dê ngỗng, lý do nhóc Shin dùng Quỷ Vương Châu là như vậy. Còn có những mong muốn khác như muốn có sức mạnh để tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này; nhưng lý do lớn nhất dường như là điều đó.
Lối suy nghĩ muốn có kết quả ngay lập tức của cậu ta rất giống với mấy cậu choai choai, nhưng có những thứ bạn không nên chọn để đạt được ước muốn của mình.
"Thế thì cậu chỉ cần trở thành một Anh Hùng là được." - Satou
"Hứ, chỉ những kẻ ưu tú được Thần Parion lựa chọn và triệu hồi mới có thể trở thành Anh Hùng. Một con người bình thường như ta chỉ có nước làm Quỷ Vương thôi." - Shin
Không không, bình thường thì cậu cũng đâu cần phải làm Quỷ Vương chứ.
Cơ mà, đúng là một thất bại.
Giờ thì đã quá muộn, nhưng nếu tôi nói về danh hiệu Anh Hùng ngay khi mới gặp, có lẽ cậu ấy đã không trở thành Quỷ Vương.
Mà thôi, giờ nói cũng đã muộn.
Không đời nào có ai biết trước được chuyện đó trừ khi họ có năng lực nhìn thấu tương lai. Phải rồi!
Liệu cậu ta có đồng ý trở lại làm người nếu tôi kể cho cậu ta về danh hiệu Anh Hùng, khiến cậu ta mất đi sự gắn kết với việc làm Quỷ Vương không nhỉ?
Chắc tôi nên thuyết phục bằng cách dẫn dắt cậu ta.
"Cậu đã có đủ tư cách để làm một Anh Hùng." - Satou
"Bà tôi từng nói, mấy kẻ lừa đảo thường nói những lời ngon ngọt mà người khác muốn nghe để thao túng lòng người." - Shin
Bà cậu nói đúng, nhưng trong trường hợp này thì đó là sự thật.
"Vậy thì cậu tự mình xem đi. Cậu có thể dùng ma thuật để kiểm tra danh hiệu của mình, đúng chứ?" - Satou
"A, phải rồi." - Shin
Nhóc Shin bắt đầu niệm chú, và tôi đã sao chép nó bằng tai.
Câu chú đó là phiên bản ma thuật của kỹ năng Thẩm Định.
> Nhận được kỹ năng [Bắt Chước: Ma Thuật]
À há, có vẻ là một kỹ năng khá hữu ích.
Tôi phải kích hoạt nó mới được.
"Ta... thực sự có danh hiệu Anh Hùng." - Shin
"Cậu có manh mối nào không? Ví dụ như cậu đã tiêu diệt một kẻ địch mạnh áp đảo và nhận được nó chẳng hạn." - Satou
Đó là những gì Bất Tử Vương Zen đã nói lúc trước.
"T-Ta có... Khi nhiều quái vật xuất hiện ở kinh thành, ta đã chiến đấu với một con trong khi bảo vệ mấy đứa trẻ ở trại mồ côi... Khi ta vung cây búa của mình, gần như sắp bị giết... hẳn là ta đã chết nếu không có một mũi tên ánh sáng và một viên đạn đại bác vô hình từ trên trời rơi xuống tiêu diệt con quái vật đó." - Shin
À, là lúc lũ quái vật vằn đỏ xuất hiện hàng loạt.
Nhóc Shin có lẽ đang nói về phép [Khiển Tiễn] và [Viễn Choáng] mà tôi đã dùng.
"Nhưng mà, ta là một Quỷ Vương..." - Shin
Sự tiếc nuối nhuốm đầy trong giọng nói của Shin.
Tôi nghĩ đây là thời điểm thích hợp để thuyết phục cậu ta, phải không?
"Cậu có thể bắt đầu lại. Tôi đã từng biến một sinh vật bị hóa thành quái vật trở lại thành một con chim bình thường. Tôi chắc chắn mình cũng có thể biến Quỷ Vương trở lại." - Satou
Vì Hisui đã biến đổi thành một Thần Điểu, nhóc Shin chắc sẽ hóa thành một Thượng Nhân nào đó, nhưng vì cậu ấy sẽ được nâng cấp, nên làm ơn bỏ qua cho tôi.
Nghe tôi nói, nhóc Shin cúi gằm mặt và liên tục lẩm bẩm một mình.
Rốt cuộc thì cậu ấy vẫn không tin.
Tôi lắng nghe cẩn thận, chờ đợi câu trả lời của cậu.
"T-Tôi... thực sự có thể bắt đầu lại sao?" - Shin
"Có chứ, tất nhiên rồi." - Satou
Tôi trả lời giọng nói run rẩy của Shin bằng một nụ cười mờ ảo.
Dù sao thì cũng không thấy được vì tôi đang đeo mặt nạ.
"Nói thì hay lắm! Đồ đạo đức giả!" - Shin
Nhóc Shin tấn công tôi bằng một thanh kiếm sáng lóa như kim cương được tạo ra từ ma thuật.
Theo mô tả của AR, thanh kiếm đó là Phá Long Kiếm với hiệu suất vượt qua cả thánh kiếm nguyên bản Excalibur.
Câu thần chú mà cậu ta lẩm bẩm lúc nãy có lẽ là cấm thuật [Phá Long Kiếm].
Tôi nhớ Đầu-Chó đã nói rằng đó là thanh kiếm mà Quỷ Thần sử dụng. Tôi thật may mắn khi được chiêm ngưỡng phép thuật này.
Uy lực của nó thật kinh khủng, nhưng sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu người dùng nó quá vụng về.
"K-Không thể nào! Chặn được kiếm của ta chỉ bằng hai tay không ư?!" - Shin
Tôi dùng một cú lên gối, húc thẳng vào thanh Phá Long Kiếm đang bị hai tay tôi chặn lại và phá vỡ nó.
Xem ra độ bền của nó cũng chẳng có gì to tát.
Có vẻ như vẫn còn nhiều chỗ để cải thiện phép thuật này. Tôi nghĩ về việc sẽ tinh chỉnh lại nó theo ý thích của mình.
"Một thanh ma kiếm với thuộc tính bất hoại... lại bị phá hủy ư?!" - Shin
Nhóc Shin kinh hãi quá mức.
Ngay từ đầu, nếu nó thực sự có thuộc tính đó thì không đời nào nó có thể gãy được.
Tôi cũng hứng thú với [Thần Vũ Trang Giáp] mà Đầu-Chó đã nói, nhưng nếu quá trình quỷ-vương-hóa của cậu ta tiến triển do cố quá sức thì đúng là giết gà lấy trứng, nên tôi đã kiềm chế.
Tôi không ngăn cậu ta niệm chú Phá Long Kiếm lúc nãy vì tôi nghĩ sẽ dễ thuyết phục hơn nếu phá vỡ được con át chủ bài của cậu.
Hoàn toàn không phải là do tôi mải mê vì cái tên nghe kêu quá mà quên béng việc ngăn cậu ta lại đâu nhé. Chắc chắn không phải.
Ma lực của cậu nhóc hẳn đã cạn kiệt sau khi dùng Phá Long Kiếm, nên giờ cậu ta không thể dùng ma thuật được nữa.
Đã đến lúc thuyết phục trước khi quá muộn.
"Giờ thì, cậu muốn nghỉ hưu kiếp Quỷ Vương hay từ bỏ kiếp con người, tùy cậu chọn đấy." - Satou
Tôi nở một nụ cười toe toét với nhóc Shin.
Tất nhiên đó chỉ là một lời dọa dẫm. Như đã hứa với Arisa, tôi không có ý định giết cậu ta.
Nhóc Shin tuyệt vọng suy nghĩ về bước tiếp theo trong khi nghiến răng ken két, nhưng có lẽ cậu ta không nghĩ ra được ý tưởng nào hay ho.
Giờ thì chỉ cần lấy [Mảnh Thần] ra khỏi người cậu ta là mọi chuyện sẽ êm đẹp.
Đúng là một happy end
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn