Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 426: CHƯƠNG 13-43: NGOẠI TRUYỆN - CHUYẾN DÃ NGOẠI VUI VẺ

Pochi

Hôm nay chúng con đã có một chuyến dã ngoại siêu vui luôn đó ạ.

Khi chuyến dã ngoại kết thúc, Pochi sẽ phải trở về Thành Phố Mê Cung, rồi phải chia tay bạn chí cốt và đệ tử, buồn ơi là buồn đó.

Đó là lý do vì sao Chủ nhân và Liza đã nói, "Hãy tạo ra thật nhiều kỷ niệm vui vẻ nhé", khi tiễn Pochi và các bạn lên đường.

"Ngừng diễu hành! Chúng ta sẽ nghỉ giải lao một lát ở đây. Các anh chị lớp trên hãy chăm sóc các đàn em." - Hạ sĩ

Lúc chú hạ sĩ râu xanh cầm thương hét lên, bạn chí cốt và đệ tử liền ngã vật ra đất, thở hồng hộc phì phò.

"Hộc, mình không ngờ đi bộ trong rừng lại mệt thế này đấy." - Bạn chí cốt

"Đúng là cậu ấm lớn lên ở kinh thành có khác." - Đệ tử

"Nhìn Pochi-san và Tama-san kìa. Có kêu ca tiếng nào đâu?" - ?

Pochi và Tama ạ?

Hình như chúng con được khen, nên Pochi cùng Tama ưỡn ngực tạo dáng ngầu bá cháy.

"Này, mấy đứa năm nhất kia! Đừng có giỡn nữa mà nghỉ ngơi cho đàng hoàng đi. Chúng ta sẽ phải cuốc bộ trong rừng tới tối đấy. Giờ thì nghỉ cho khỏe vào." - Tiền bối

Một anh tiền bối cốc đầu Pochi và cho lời khuyên.

Pochi vẫn còn khỏe chán đó nha?

Pochi đã nghĩ vậy, nhưng thấy Tama ra dấu [Đừng nói gì cả] ở miệng nên Pochi đành im lặng.

Mặt đất trong rừng mềm thế này, Pochi không thấy mệt chút nào cả.

Khi Pochi đang chơi nhảy lò cò, chị gái lớp trên làm nhiệm vụ bảo vệ phía sau đã mắng, "Nghiêm túc đi coi."

Có gì đó là lạ?

Pochi vểnh tai lên lắng nghe.

Pochi chẳng nghe thấy gì cả.

"Pochi?" - Tama

Dường như Tama cũng nhận ra điều kỳ quặc đó ạ.

"Lạ quá đi đó ạ." - Pochi

Pochi cũng cảm thấy y hệt, nhỏ gật đầu với Tama.

"Ý em lạ là sao hả, nhóc thú nhân năm nhất?" - Tiền bối

Pochi trả lời vì anh tiền bối hay cốc đầu đã hỏi.

"Khu rừng yên tĩnh quá mức luôn đó ạ." - Pochi

"Đó là vì chúng ta di chuyển đông người, chẳng phải chuyện đó quá hiển nhiên sao?" - Tiền bối

"Khác chứ ạ. Sự hiện diện của bầy sói đang theo đuôi chúng con, với cả mấy con Nhãn Cầu Nảy Tưng Tưng đang nhìn trộm từ bìa rừng đều biến mất hết rồi đó ạ." - Pochi

Dù Pochi đã giải thích cặn kẽ như vậy, nhưng anh tiền bối hay cốc đầu vẫn táng vào đầu Pochi đó ạ.

"Đừng có nói nhảm." - Tiền bối

Người nói nhảm mới là người nhảm đó nha?

"Nếu có bầy sói thật sự ở đây, thì các hiệp sĩ hộ tống và chú hạ sĩ đã thông báo cho chúng ta rồi." - Tiền bối

Chị lớp trưởng lại bộp vào đầu Pochi nữa.

"Ui da đó." - Pochi

"Đừng có nói linh tinh nữa nếu em không muốn bị ăn đòn." - Tiền bối

Chị lớp trưởng vừa lẩm bẩm "Đồ đầu đá chết tiệt" vừa xoa xoa cánh tay đã đánh Pochi, trông chị ấy như sắp khóc.

"Đang tới?" - Tama

Tama đã nhận ra trước đó ạ.

Không hổ danh là ninja!

"Bọ Ngựa Chiến Binh đó!" - Binh lính

"Chết tiệt! Nó đã nấp trong một cái hốc cây!" - Binh lính

"Bỏ mẹ, trứng của con bọ ngựa này đã nở! Cả một đàn Bọ Ngựa Con!" - Binh lính

"Các học viên chú ý, lập thành vòng tròn và bảo vệ lưng cho nhau! Tập trung vào phòng thủ, đừng nghĩ đến việc tấn công!" - Hạ sĩ

Khi Pochi định xông ra tiêu diệt lũ quái vật, chú hạ sĩ râu xanh đã ra lệnh không được làm vậy.

Pochi nhìn quanh, không thấy Tama đâu cả.

"Pí pu" - Tama

Tama đã quay lại trước khi Pochi kịp nhận ra, bắt chước tiếng huýt sáo.

Pochi hiểu rồi.

Tama ấy đang làm công việc của một ninja.

Áp lực từ con Bọ Ngựa Chiến Binh đang lén lút bò tới từ phía sau đã biến mất, nên chắc chắn không nhầm được đâu đó ạ.

"Hạ sĩ! Lũ Bọ Ngựa Con tép riu cứ để cho chúng tôi!" - Binh lính

"Được lắm! Mười người chúng ta sẽ bảo vệ các học sinh kể cả khi phải bỏ mạng tại đây!" - Hạ sĩ

Đừng chết mà.

Chủ nhân luôn luôn dặn như vậy đó ạ.

"Ba con Chiến Binh, 57 con nhỏ hả?" - Tama

"Có ba con Chiến Binh, nhưng đám nhỏ là 59 con đó ạ. Hai con khác đang cõng con của chúng trên lưng đó." - Pochi

Pochi đối chiếu câu trả lời của mình với Tama.

Kẻ địch ít xịt thế này, thanh kiếm ngắn ở hông Pochi cảm thấy cô đơn quá đi đó ạ.

"Không xong rồi." - Binh lính

"Chúng ta không thể thắng chỉ với 8 hiệp sĩ và 16 binh lính được." - Binh lính

"Có lẽ sẽ khá hơn một chút nếu có thêm 8 học sinh lớp trên và 16 học sinh lớp dưới." - Binh lính

Chẳng phải chỉ cần một mình Pochi hoặc Tama là đủ sức thắng rồi sao?

Đệ tử nhận ra điều đó và lên tiếng, "Nếu là Pochi-san và Tama-san thì...", nhưng cậu ta liền bị chị lớp trưởng mắng cho một trận.

"Năm nhất! Mấy đứa quên chỉ thị của chú hạ sĩ rồi sao? Việc duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là không trở thành gánh nặng của họ!" - Tiền bối

Chị ấy đang run rẩy, trông đáng sợ quá đi đó.

"Tiền bối! Chúng ta nên nhờ chị em nhà Kishresgalza giúp đỡ." - Đệ tử

Chị lớp trưởng lườm Pochi bằng một cặp mắt đáng sợ.

Pochi lại làm gì sai để bị mắng nữa hả?

"Hứ, không phải thám hiểm giả Mithril nào cũng mạnh đâu. Lũ khuân vác thì làm được cái gì chứ?" - Tiền bối

Khuân vác ạ?

"Pochi giỏi khuân vác lắm đó nha?" - Pochi

"Cậu nghe rồi đó. Năm nhất thì nên im lặng và ngồi xuống đi." - Tiền bối

Ngay cả Chủ nhân cũng khen Pochi, "Pochi quả là mạnh mẽ", đó ạ.

"N-nhưng, nếu cứ thế này thì..." - Kelten

"Nếu cô muốn trở thành một hiệp sĩ, thì làm ơn hãy biết rằng mệnh lệnh của cấp trên là tuyệt đối! Chuẩn bị tinh thần bị đuổi khỏi trường hiệp sĩ đi nếu cô còn lằng nhằng nữa!" - Lớp trưởng

Bị chị lớp trưởng mắng, công chúa Kelten trông buồn rười rượi.

"Các học sinh chú ý! Xin lỗi! Năm con Bọ Ngựa Con đang tiến tới đó! Chúng tôi không đủ sức đẩy lùi chúng. Mấy đứa ráng mà sống sót cho tới khi chúng tôi có thể đến giúp!" - Hiệp sĩ

Làm mồi nhử ạ?

Pochi liếc mắt sang Tama rồi gật đầu.

Và, ngay khi Pochi chuẩn bị xông ra cùng Tama, chị lớp trưởng lườm một cái sắc lẹm.

"Lớp dưới ở yên trong vòng tròn! Azzo, Orus, Urutz, Efna, câu giờ bằng cách chiến đấu một chọi một với Bọ Ngựa Con. Không sao đâu, các bạn làm được mà! Phần còn lại cứ để cho tôi! Tôi sẽ giảm số lượng của chúng từng con một!" - Lớp trưởng

Không có lượt của mình sao?

Tiếc quá đi đó ạ.

Lưỡi hái nhỏ của một con bọ ngựa con đã chém vào chân một anh tiền bối.

Máu phun ra, trông đau đớn lắm đó ạ.

"Tiểu thư Pochi Kishresgalza và Tiểu thư Tama Kishresgalza." - Kelten

Công chúa Kelten nhìn Pochi và Tama với vẻ mặt vô cùng nghiêm trang.

"Mình cầu xin hai cậu nhân danh Dyumorina, con gái thứ sáu của Hầu tước Kelten. Làm ơn hãy cứu các anh chị tiền bối và binh lính của đế quốc."

Pochi cũng muốn giúp lắm, nhưng mệnh lệnh là tuyệt đối đó ạ.

"Lệnh cấp trên là tuyệt đối mà?" - Tama

Hình như Tama cũng nghĩ y hệt.

"Làm ơn hãy mặc kệ nó đi, mình sẽ chịu mọi trách nhiệm. Vì thế, làm ơn mà..." - Kelten

Nước mắt của công chúa thì...

"Làm ơn đi Pochi. Mình cũng sẽ chấp nhận bị đuổi học nếu chuyện đó xảy ra." - Bạn chí cốt

"Làm ơn, Pochi đại tỷ, Tama đại tỷ! Em cũng sẽ đi theo các chị!" - Đệ tử

Bạn chí cốt và đệ tử cũng cùng nhau cầu xin.

Arisa từng nói, đây là thời khắc quyết định đó ạ.

Đối mặt với điều đúng đắn, ăn mì soba lạnh chính là dũng cảm đó ạ.

Pochi sẽ giúp mọi người và chấp nhận bị Chủ nhân khiển trách.

Ba ngày không được ăn thịt đúng là địa ngục, nhưng Pochi không thể từ chối lời cầu khẩn của bạn chí cốt và đệ tử được.

"Pochi, chiến thôi?" - Tama

"Được đó ạ." - Pochi

Nếu Pochi ở cùng Tama, hai đứa sẽ là bất bại và mạnh nhất đó ạ.

"Pochi sẽ lo mấy con to to cho Tama đó nha." - Pochi

"Aye aye sir~" - Tama

Pochi sẽ tiêu diệt mấy con Bọ Ngựa Chiến Binh khổng lồ đó ạ.

"Uwoa, Pochi-san biến mất rồi?" - Học sinh

"Tama-san cũng thế kìa!" - Học sinh

"Sao có nhiều Tama-san quá vậy?" - Học sinh

Những tiếng nói từ phía sau nhanh chóng bị nhấn chìm bởi âm thanh của chiến trường.

"Cái gì? Có một con nhóc à!" - Binh lính

"Có kẻ địch mới sao?!" - Binh lính

"Có ánh sáng đỏ kìa!?" - Binh lính

"Đừng nói với tôi đó là ma kiếm nhé?" - Binh lính

Trang bị hôm nay là kiếm ngắn (Kiếm Tre), không phải ma kiếm. Túi ma thuật của Pochi đã để lại ở biệt thự rồi.

Nhưng, không sao cả.

Vì mấy con Bọ Ngựa Chiến Binh này mềm xèo à.

"Quả là ma kiếm, cái đầu cứng như vậy của Bọ Ngựa Chiến Binh mà cũng bị chém đứt trong một nhát." - Hiệp sĩ

Chú hiệp sĩ kinh ngạc, nhưng người duy nhất dùng ma kiếm là ông hiệp sĩ to con nhất có bộ tóc giả thôi. Pochi không có dùng.

Lướt qua lưỡi hái của con Bọ Ngựa thứ hai, Pochi chém vào chân nó, xoẹt một phát. Pochi chạy dọc theo thân hình đang nghiêng ngả của con quái vật, sau đó đâm vào đầu nó từ phía sau, phập một cái, kết liễu.

Cuối cùng, lao tới con Bọ Ngựa Chiến Binh đang nấp trên ngọn cây cách đó ba cái cây, Pochi nhảy lên và bổ xuống.

Máu xanh bắn tung tóe.

Pochi đạp lên thân cây để phóng tới một chỗ an toàn.

Pochi không còn là Pochi của ngày xưa, người sẽ khóc nhè chỉ vì bị mực của bạch tuộc phun trúng nữa đâu.

Tuy có hơi rắc rối một tẹo, nhưng chúng con đã có một bữa tiệc nướng thịnh soạn với heo rừng mà Tama bắt được ở khu cắm trại, còn dùng cả bọ lửa để nhóm lửa nữa chứ, đúng là một chuyến dã ngoại vui hết sảy đó ạ.

Lần tới Pochi muốn đi cùng Chủ nhân và mọi người nữa đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!