Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 435: CHƯƠNG 14-5: VƯƠNG QUỐC YOWOK (PHẦN 2)

Satou đây. Gặp lại người thân sau một thời gian dài xa cách đúng là vui thật. Cơ mà, theo lời cô bạn thuở nhỏ của tôi thì đó lại là thời điểm phán xét cho cái ‘hạn chót kết hôn’ gì đó, cổ cứ cằn nhằn mãi.

Tôi dò xét thông tin chi tiết về gã Quỷ vương mà mình phát hiện trong [Tiểu Quỷ Cung] nằm bên dưới lâu đài hoàng gia của Vương quốc Yowok.

Bên cạnh danh hiệu [Quỷ vương], gã còn có cả một đống danh hiệu quái lạ, nào là [Con Nghiện Cờ Bạc], [Vua Chúa Chổm], rồi cả [Ông Bố Tồi].

Chủng tộc là [Đại Quỷ Tộc (Orge)], level 55 và chỉ có một đặc kĩ duy nhất là [Kiền Khôn Nhất Trịch]—Được ăn cả, ngã về không.

Tôi nghe nói rằng chỉ có một Đặc Kĩ thì hiếm khi biến một người thành Quỷ vương, nên có lẽ ban đầu hắn có hai cái, và cái mà hắn đưa cho nhóc Shin hẳn là [Chủ Quản Ma Thuật].

Với trình độ hiện tại, một mình Liza chắc cũng xử được hắn.

Hơn nữa, tôi không thấy bất kỳ Thượng quỷ nào và chỉ có duy nhất một Trung cấp quỷ đang đứng chờ gần Quỷ vương.

Có những tiểu quỷ hạ cấp đang túm tụm trong các phòng điều hành mê cung ở các tầng từ 10 đến 30, mỗi phòng một đứa. Y hệt như một trò chơi dungeon kinh điển từ nhiều năm về trước.

Mê cung này hầu như bị chiếm đóng bởi Á Goblin và quái vật loại chuột, cũng có cả Á Orge, lần đầu tôi thấy, đang lảng vảng ở những tầng sâu hơn.

Nhìn từ quan điểm của một thám hiểm giả, đây là một mê cung cực kỳ bất lợi. Bạn chỉ có thể kiếm tiền từ ma hạch và da lông của lũ quái vật loại chuột. Có lẽ vì vậy mà các mạo hiểm giả ở mê cung này nhìn chung đều có level thấp.

Hầu hết đều dưới level 30, và những người duy nhất cao hơn mức đó là nhóm đã leo tới tầng 48.

Dường như nhóm duy nhất có thể so sánh với họ là những người đang đối đầu với kẻ địch level 20 ở tầng 29. Lý do có lẽ là vì con Á Orge Rift level 40, một con boss trung cấp ở tầng 30.

“Hắn kia kìa!” - Bado

“Chúng ta thật sự sẽ giết hắn sao?” - Kuku

“Còn phải hỏi à! Hắn suýt nữa đã giết chúng ta rồi đấy!” - Jido

Tôi nghe thấy giọng nói quen quen của cả nam lẫn nữ từ phía sau.

Rõ ràng, chúng đang bực tức truy đuổi tôi.

Có lẽ là nhờ vào tác dụng của kỹ năng [Truy Tích] mà cô gái kia sở hữu.

Sao tụi nó không đi làm cảnh vệ luôn cho rồi nhỉ.

Một con quái vật trông-có-vẻ-mạnh tên là Á Goblin Cuồng Sát đang tiếp cận tôi từ phía trước, nhưng chỉ có một con và level của nó cũng không chênh lệch với đám kia là bao. Nếu thật sự là mạo hiểm giả, chắc chúng cũng làm được gì đó.

Tôi phóng tới tầng 48, nơi nhóm mạo hiểm giả đi xa nhất đang ở, trước khi cả hai bên kia kịp lao vào tôi.

Tôi muốn đề nghị họ di tản vì có khả năng họ sẽ bị cuốn vào trận chiến của tôi với Quỷ vương.

Thủ lĩnh của nhóm là một ma chiến sĩ level 53 với danh hiệu [Phụ Tá Anh Hùng]. Tôi không hề biết rằng có một bà lão trong số các đồng đội của Hayato, vốn toàn là những mỹ nhân xinh đẹp.

Đồng hành với bà có một thánh hiệp sĩ level 36, sáu hiệp sĩ trọng giáp, hai pháp sư, hai tư tế, một trinh sát và bốn người khuân vác. Bỏ qua những người khuân vác, level trung bình của họ là 31, khá cao.

Có vẻ như những người top đầu vẫn có level tương đối cao dù đây chỉ là một mê cung ở một quốc gia nhỏ.

Họ chắc sẽ ngạc nhiên nếu tôi đột ngột xuất hiện trước mặt, vậy nên tôi đi đến căn phòng cách họ hai phòng.

Lý do tôi không đến căn phòng liền kề là vì có những người khuân vác của họ ở đó.

“Quái vật?!” - người khuân vác

“Nó vượt qua kết giới quái vật của chủ nhân ư?!” - người khuân vác

Khoảnh khắc tôi bước chân vào phòng, tôi liền bị tấn công bởi những quả cầu lửa nhỏ vì bị tưởng nhầm là quái vật.

Hình như họ có mấy cây đũa phép lửa để tự vệ.

Tôi lờ đi mấy quả cầu lửa, dùng Xúc Địa di chuyển đến trước mặt họ và giật phắt mấy món đồ chơi nguy hiểm khỏi tay họ.

“Bình tĩnh nào, tôi là con người.” - Satou

Nghe tôi nói, họ nhanh chóng nhảy lùi lại và lấy những ngọn giáo ngắn đang tựa vào đống hành lý.

Vì level của họ đều trên 20 và có kỹ năng thương thuật cùng ma thuật đời sống, họ có sự tự tin chính đáng vào khả năng của mình.

Tôi có thể hạ gục họ trước khi nói chuyện, nhưng làm vậy thì cứ như là mình đang cướp chiến lợi phẩm trong mê cung của họ vậy, thật áy náy.

“Cho chúng tôi xem phù hiệu mạo hiểm giả của anh.” - người khuân vác

“Đây.” - Satou

Tôi làm theo yêu cầu và ném cho họ tấm phù hiệu mạo hiểm giả tôi mới làm.

“Mạo hiểm giả hạng F?!” - người khuân vác

“Chậc, phù hiệu giả à!” - người khuân vác

Xem ra họ lại càng cảnh giác hơn dù tôi đã nghe lời họ.

Ồ?

Một chấm sáng của hiệp sĩ trọng giáp trong phòng kế bên đã biến mất.

Chỉ có một Lãnh Chúa Á Orge và hai Vệ Binh Á Orge trong căn phòng họ ở lúc trước, nhưng giờ đã có 30 Đao Phủ Á Orge xuất hiện từ lúc nào không hay.

Có lẽ đây là trò của Quỷ vương với tư cách là [Chủ Nhân Mê Cung], nhưng hắn cũng quá nóng lòng muốn giết họ rồi.

“Xin lỗi, nhưng không còn thời gian để chơi đùa nữa đâu.” - Satou

Vừa nói vậy, tôi vừa vô hiệu hóa họ bằng ma pháp áp chế cá nhân, [Áp Lực Âm Thanh].

Tôi lập tức di chuyển đến cánh cửa bị khóa nối với căn phòng kế bên và đá bay nó.

Hơi thô lỗ một chút, nhưng dùng phép mở khóa thì quá chậm, nên đành chịu vậy.

“Zana, rút lui trong khi bảo vệ lưng cho Jeff!” - Blum

“Biết rồi!” - Zana

“Blum-baasan nữa, nhanh lên bà già!” - ?

“Ai là baasan hả!” - Blum

Họ vẫn đang chật vật chống cự trong khi bị bao vây bởi những con Á Orge cao 3 mét cầm những cây rìu đen tuyền. Thật không may, một đốm sáng nữa lại biến mất.

Bà lão ma chiến sĩ tên Blum nhắm vào gân chân của lũ Á Orge để làm chậm bước tiến của chúng bằng một thanh đại kiếm có lưỡi màu xanh lam.

Trong một giây, tôi đã nghĩ đó là một thanh thánh kiếm, nhưng vì nó đang tỏa ra ánh sáng đỏ, nên có lẽ đó là một loại ma kiếm.

“Torin với Silje, cùng ta đấu với bọn khỉ cầm rìu này.” - Blum

“Bà giỡn à.” - Torin

“Sao tôi lại phải đi hứng đạn thế này.”

“Ta sẽ trả một túi vàng cho mỗi con orge mà hai người hạ được, ráng mà kiếm đi!” - Blum

Tôi rất tiếc cho hai người vừa mới lên tinh thần, nhưng tôi sẽ dọn dẹp đống này một cách nhanh chóng.

Tôi đánh dấu vị trí của tất cả Á Orge trên bản đồ.

Kích hoạt thổ thuật trung cấp [Thiết Quật].

Những trụ sắt hình nón to cỡ cột điện thoại trồi lên từ dưới chân lũ Á Orge, xiên que từng đứa một.

Tiếng hét khản đặc của đám Á Orge vang vọng khắp căn phòng, nhưng tôi chẳng nhận được kỹ năng ngôn ngữ nào cả.

“Cái, ma thuật?!” - Blum

Thấy những tiếng hét của lũ Á Orge nổi lên từ đám mây bụi và những chiếc cọc sắt lấp ló sau đó, bà Blum quay lại nhìn tôi trong khi thốt lên kinh ngạc.

Vậy mà chẳng ai dừng lại để di chuyển đến đây, có lẽ vì họ đã quá mải mê với cuộc chém giết rồi.

Tiếng la hét tắt lịm không lâu sau, tôi thấy những thân xác bị xiên que nằm la liệt sau đám bụi.

Cảnh tượng ghê thật.

Đó là một khung cảnh tôi thực sự không muốn xem, nên tôi duỗi [Tay Phép] ra và thu thập xác lũ Orge cùng những cọc sắt vào Kho Chứa.

Tôi để lại xác của những Vệ Binh Orge mà họ đã tiêu diệt và xác của Lãnh Chúa Á Orge mà lẽ ra họ có thể tự mình hạ gục.

“Cậu đã diệt chúng ư?” - Blum

“Đúng vậy. Chắc tôi không cần phải xen vào, nhưng tôi có chút việc ở đây, bà thấy đấy.” - Satou

“À không đâu, cậu thực sự đã cứu bọn ta.” - Blum

Bà Blum Julberg nói chuyện có hơi nam tính, nhưng quả là một mỹ nhân lão thành.

Bà đã hơn 88 tuổi rồi, tôi sẽ rất vui nếu được gặp bà cách đây 60 năm.

Theo thông tin trên bản đồ, hình như bà là mẹ của Zeff Julberg, thủ lĩnh của Bát Kiếm Shiga.

“Cậu là tông đồ mới hay anh hùng mới của Đế quốc Saga vậy?” - Blum

“Không hề. Tôi cũng có câu hỏi đây, bà không phải là đồng đội của Anh hùng Hayato à?” - Satou

“Hả? Ta ư, đồng đội của thằng nhóc Hayato á? Đùa kiểu gì vậy?” - Blum

Rõ ràng tôi đã đoán sai.

“Ta là đồng đội của Anh hùng tiền nhiệm.” - Blum

Tiền nhiệm, nghĩa là người đã chiến đấu với Quỷ vương 66 năm trước.

Vẫn còn hoạt động năng nổ khi đã gần 90 tuổi, thật đáng kinh ngạc.

“Hô, một trong những anh hùng đã tiêu diệt Quỷ vương à… những người khác vẫn còn hoạt động chứ ạ?” - Satou

“Làm gì có chuyện đó. Người duy nhất còn sống là Thánh nữ Riri và Elf Sea. Riri đã già đến nỗi bà ấy hiếm khi ra khỏi thánh địa. Sea vẫn khỏe nhưng giờ đã nghỉ hưu rồi, con bé đó chắc đang làm việc để nuôi thân. Con bé ấy chưa bao giờ thích đánh đấm gì cả.” - Blum

Nhắc đến Sea, tôi tự hỏi đó có phải là Sebelkea ở thành phố mê cung không?

Đại Miko ở Đền Tenion nói rằng bà là đồng đội của Anh hùng tiền nhiệm, nên Thánh nữ Riri hẳn là bà ấy. Có lẽ bà đã nhận cái tên [Yu Tenion] khi trở thành Đại Miko.

Trong lúc tôi đang suy ngẫm, một đồng đội của bà kín đáo gọi.

“Blum-baasan, Kiru và Gotz không qua khỏi rồi.” - ?

“Ta biết… Hai người đó là những khiên thủ xuất sắc, vậy mà…” - Blum

Thiếu niên trinh sát đã kiểm tra đồng đội tử trận đến báo cáo với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Không đời nào chúng ta có thể khiêu chiến [Chủ Nhân Mê Cung] mà không có khiên thủ.” - thành viên nhóm Blum

“Đúng vậy, dù cho Blum-baasan có mạnh cỡ nào…” - thành viên nhóm Blum

Hai thương thủ rụt rè nhận định, nhưng tôi nghĩ level của họ còn không đủ để khiêu chiến [Chủ Nhân Mê Cung] kể cả khi họ có đủ đội hình.

Hơn hết, đối thủ không phải là một [Chủ Nhân Mê Cung] tầm thường, mà là một Quỷ vương.

“Zana, dùng cuộn giấy phép [Dịch Chuyển] và mang mọi người trở về.” - Blum

Sau khi suy ngẫm, bà Blum ra lệnh cho một hiệp sĩ.

Hình như họ đang chuẩn bị thoát khỏi mê cung.

“Thế Blum-baasan định làm gì?” - thành viên nhóm Blum

“Ta sẽ đi xem [Chủ Nhân Mê Cung] với anh chàng tóc trắng này.” - Blum

“Đừng có vô lý vậy, Blum-baasan. Bà không thể thắng chỉ với hai người, bất kể người kia có là một pháp sư hùng mạnh đến đâu.” - thành viên nhóm Blum

Thế nào đó mà họ tiếp tục thảo luận mà coi tôi như không khí.

“Đợi đã, tôi không định mang bà theo cùng đâu.” - Satou

“Ta rất hữu dụng đó cậu biết không? Kiếm pháp của ta ngang ngửa một Bát Kiếm Shiga, và lôi ma pháp thậm chí không thua gì lão già Sấm Sét từ lãnh địa Seryuu. Hơn nữa, ta còn dùng được cả thánh pháp ở trình độ trung cấp.” - Blum

Một người level 50 mà có nhiều kỹ năng đến vậy sao?

À, chắc là có thể với bảo châu hoặc thiên phú.

“Kinh thật đấy, nhưng bà chỉ là vật cản trở thôi.” - Satou

“Cậu muốn xem kỹ năng của ta à?” - Blum

Bà lão này máu chiến thật.

“Sao bà lại muốn thấy 『Chủ Nhân Mê Cung』 đến vậy?” - Satou

“Để làm sáng tỏ xem liệu chủ nhân mê cung này có phải là Quỷ vương hay không.” - Blum

“Vậy bà sẽ làm gì một khi chắc chắn được?” - Satou

“Không phải rõ ràng rồi sao. Ta sẽ gửi tin tức ấy cho thế hệ Anh hùng hiện tại.” - Blum

Hiểu rồi, bà ấy không phải kiểu người muốn tự sát bằng cách lao vào đánh nhau với Quỷ vương.

Xem level của bà, đó có lẽ là một trận chiến sít sao, nhưng vì Quỷ vương có thể dùng những mánh khóe cheat vô lý, bạn không nên đối đầu với nó trừ khi bạn có thừa thực lực.

Dù vậy, bà ấy đã đến tận đây, ngay trước thềm trận đấu, nên ít ra bà ấy cũng có tư cách được thấy mặt Quỷ vương.

“Thôi được. Tôi sẽ chỉ dẫn theo một mình bà.” - Satou

“Cảm ơn. Ta là Blum Julberg. Ta sẽ nhiệt liệt cảm tạ cậu một khi chúng ta trở lên mặt đất.” - Blum

Khi mọi chuyện đã xong, đồng đội của bà lần lượt dịch chuyển đi, để lại hầu hết hành lý.

Do giới hạn của cuộn giấy phép, họ không dịch chuyển lên mặt đất mà là đến khu an toàn ở tầng 29.

“Giờ thì, đi… cậu đang làm gì thế?” - Blum

“Chỉ là một con rối để đi do thám thôi.” - Satou

Blum-baasan vừa quay lại sau khi lấy hành lý đặt bên ngoài sảnh, nghiêng đầu băn khoăn khi nhìn vào bộ giáp toàn thân trước mặt tôi.

Bộ giáp này là sản phẩm tiện tay khi tôi làm Golem Đồng.

Tôi dùng nó với phép [Tạo Golem] để biến nó thành một golem.

Thêm nữa, tôi trang bị cho nó một mặt nạ ngụy trang và một thanh thánh kiếm đúc, thế là hoàn thành.

Tôi đang định chuyển nó đến phòng của Chủ Nhân Mê Cung, nơi Quỷ vương đang ở, bằng phép [Dịch Chuyển Vật Thể] để kiểm tra Đặc Kĩ của hắn.

Hẳn là quá cẩn thận đối với một Quỷ vương level 50, nhưng đặc kĩ [Kiền Khôn Nhất Trịch] nghe thật đáng lo ngại, nên đây chỉ là một biện pháp phòng ngừa.

“■■■■■■■  . ■■ Dịch Chuyển Vật Thể” - Satou

Khi câu thần chú dài dòng của tôi kết thúc, golem trinh sát biến mất khỏi phòng.

Tiếp theo, tôi dùng [Viễn Kiến] và [Viễn Thính] không cần niệm chú để chia sẻ tầm nhìn và thính giác của golem.

Ở đó, tôi thấy…

“Uwaaaaaaaa. C-cút đi! Thằng Anh hùng khốn kiếp! T-Ta… AAAAAAAAAH!” - Quỷ Orge

Tôi có thể nghe thấy tiếng Quỷ vương như thể hắn sắp phát điên thông qua ma pháp.

Tôi thấy một con Orge kiểu Nhật Bản (oni) với mái tóc màu tím đang co rúm lại như thể hắn sợ hãi con golem đồng. Đôi mắt của Quỷ vương dán chặt vào cây thánh kiếm đúc.

Thân hình Quỷ vương được bao bọc trong một lớp ánh sáng tím…

Sau đó, ánh sáng che phủ toàn bộ tầm nhìn của tôi qua Viễn Kiến, và một tiếng nổ lớn có thể nghe thấy qua Viễn Thính.

“C-cái gì vậy? Âm thanh và rung chấn này… coi bộ thực sự có một con quái vật ở đây.” - Blum

Bà Blum nở một nụ cười gan góc rồi bắt đầu niệm phép cường hóa lên cả bà và tôi.

Nhưng mà, điều đó chẳng còn cần thiết nữa.

Tôi nhìn vào dòng chữ xuất hiện trên nhật ký của mình.

> Nhận được danh hiệu [Sát Quỷ Vương [Đại Quỷ Vương]].

Rõ ràng Quỷ vương đã ôm bom tự sát.

Vì tôi thấy một luồng sáng tím qua Viễn Kiến, tôi vội vàng dịch chuyển không niệm chú vào Phòng Chủ Nhân Mê Cung.

Thằng ngốc nào lại chơi trò tự hủy thế này? Tự mình banh xác rồi thì làm sao mà thắng được, lầy lội vãi.』

Tôi dùng Thần Kiếm chém vào [Mảnh Thần] đang lơ lửng hướng về phía trần nhà trong khi càu nhàu.

Sau khi xác nhận ánh sáng tím đã được hấp thụ vào Thần Kiếm, tôi cất cây kiếm lại vào Kho Chứa.

Con quỷ trung cấp trong phòng này dường như đã bị giết trong vụ nổ, một ma hạch màu đỏ sẫm bị hư hại đang nằm trong góc phòng.

Hai quả cầu lớn đang nằm ở một góc khác.

Theo giải thích của AR, chúng là một [Ngụy Hạch] và một [Oán Hạch].

Vì Ngụy Hạch đang tóe lửa như sắp nổ và Oán Hạch bắt đầu nhả ra khói đen trông như lời nguyền, tôi nhanh chóng ném cả hai vào Kho Chứa.

Nếu tôi không nhầm, theo lời Arisa, một Hạch Cung chắc chắn sẽ ở trong phòng Chủ Nhân Mê Cung, nhưng dường như nó không có ở đây.

Ngay khi tôi cất [Oán Hạch] vào kho, những chấm sáng đỏ liền sáng lên ở căn phòng kế tiếp.

Theo bản đồ, chúng là một [Vua Xác Ướp] và vài [Xác Ướp].

Tuy là một Vua Xác Ướp, nhưng nó dường như không có quan hệ gì với Xác, người đang sống ở tầng hầm của mê cung Selbira.

Là gia đình của Arisa à.

Tôi bước vào phòng kế bên.

UOWOOONUWOOOORWEYEEEEE!

Bọn xác ướp đang lao tới tôi trong khi thốt lên những tiếng oán thán.

Thật không may, dường như không thể giao tiếp được dù ông ta cũng là một Vua Xác Ướp giống như Xác.

Tôi định hỏa thiêu họ bằng phép [Bão Lửa], nhưng có lẽ tôi nên nhờ Sera thanh tẩy họ bằng ma thuật cao cấp thì hơn.

Sau khi báo với bà Blum và dẫn bà đến phòng Chủ Nhân Mê Cung bằng lối đi thông thường, bà đã tin tôi.

Bà ấy ngạc nhiên khi thấy tôi dùng ma thuật không niệm chú, nhưng rồi bà tự thuyết phục mình rằng tôi là một người tái sinh.

Tôi gửi bà về lại với đồng đội khi mục đích của bà đã hoàn thành, sau đó tôi đi xử lý những việc còn lại.

Giờ tôi đã tiêu diệt Quỷ vương, cũng là Chủ nhân mê cung, nên tôi đã trở thành người cai quản mê cung này, và tôi có thể thoải mái bay đến đây bằng Điều Phối Unit.

Tận dụng lợi thế đó, tôi loại bỏ tàn dư của lũ hạ đẳng quỷ và thu thập những tài liệu viết bằng [Quỷ Ngữ] trong phòng của chúng.

Dùng Điều Phối Unit, tôi đi đến mê cung Selbira nơi Sera và mọi người đang ở.

“Satou-san!” - Sera

Sera nhận ra tôi và duyên dáng bước lại gần.

Công chúa và Tiểu thư Karina đang ngồi trên những chiếc ghế đơn giản, kiệt sức vì triệu chứng lên level, trong khi Zena-san đang chăm sóc họ.

“Chủ nhân, bọn em đã hoàn thành chỉ tiêu của phòng này.” - Liza

“Chủ nhân, hy vọng được bổ sung bằng lưu chuyển ma lực, nano desu.” - Nana

Liza, người đã đốt cháy những con gián ẩn nấp bằng ma nhận pháo, và Nana, người đã đập chúng thành bã bằng súng gia tốc kiểu shotgun, báo cáo lại.

“Cảm ơn mọi người đã vất vả. Chúng ta ăn trưa thôi.” - Satou

Nói xong, tôi dẫn mọi người quay lại đảo cung điện biệt lập.

Sau đó, tôi hủy cổng dịch chuyển vĩnh viễn.

Không hề nhắc gì đến chuyện sáng nay, chúng tôi cùng nhau tận hưởng một bữa trưa vui vẻ.

“Arisa, Lulu và cả Sera-san nữa, anh có thể xin chút thời gian của các em không.” - Satou

“Hiếm thấy Chủ nhân chủ động thế này nha.” - Arisa

Tôi cho Arisa, người đang tỏ ra tò mò, xem tấm phù hiệu mạo hiểm giả.

“Đ-Đây là phù hiệu mạo hiểm giả! Em cũng muốn có một cái. Nè nè, anh…” - Arisa

Biểu cảm của nhỏ đóng băng khi thấy con dấu [Cục Mạo Hiểm Giả Xứ Yowok] ở mặt sau phù hiệu.

“Vậy là anh đã đến đó. Cái mê cung ấy…” - Arisa

“Ừ, và anh có điều muốn nói…” - Satou

Tôi kể cho nhỏ nghe về những xác ướp.

“…vì vậy anh muốn nhờ Sera-san thanh tẩy họ.” - Satou

“Vâng ạ, cứ để cho em.” - Sera

Sera đoán được tâm trạng của tôi và đáp lại bằng một giọng vui vẻ.

“Arisa và Lulu, hai em muốn làm gì? Anh sẽ dẫn hai em theo nếu muốn gặp họ, nhưng nếu khó khăn quá, hai em chỉ cần đến viếng mộ sau khi mọi chuyện kết thúc.” - Satou

“Un. Em sẽ đi. Bổn phận của người sống là thương tiếc cho người đã khuất.” - Arisa

“Em cũng đi nữa. Em chỉ từng nói chuyện với đức vua vài lần, nhưng ông ấy vẫn là cha của Arisa và là cha của em.” - Lulu

Arisa quả quyết rằng nhỏ muốn đi cùng sau khi quệt nước mắt. Lulu, người đang dỗ dành Arisa, cũng gật đầu trong khi đỡ lấy cô bé.

“Chúng ta đi nào.” - Satou

Tôi dắt cả ba đến mê cung dưới lòng đất bằng Điều Phối Unit.

“Này, Sera-sama. Cô có thể vui lòng đọc phép [Trấn Hồn] một lần được không?” - Arisa

“Tại sao? Tôi phải dùng rất nhiều ma lực cho [Trấn Hồn], nên tôi sẽ không thể dùng lại cho tới ngày mai nếu tôi dùng nó dù chỉ một lần, cô hiểu không?” - Sera

Sera cau mày trước yêu cầu đột ngột của Arisa.

“Anh cũng nhờ em đó.” - Satou

“Em sẽ không từ chối nếu đó là yêu cầu của Satou-san.” - Sera

Tôi phần nào hiểu Arisa muốn làm gì, nên tôi cũng nhờ cô ấy.

Ngay cả khi mọi việc không diễn ra như Arisa muốn, tôi chỉ cần cung cấp ma lực và nhờ Sera một lần nữa là được.

Sera kết thúc câu thần chú dài như một bài kinh.

“Un, em nhớ rồi.” - Arisa

Arisa lẩm bẩm lặng lẽ.

“Vậy đi thôi.” - Satou

Tôi vỗ vai Arisa và đi đến căn phòng nơi những xác ướp đang đợi.

“Đã lâu không gặp, thưa Cha. — Không phải là con từng gọi người như thế. Nhưng mà, vào lúc cuối cùng, con muốn được gọi là ‘cha’, chứ không phải là ‘phụ hoàng’. Cả các anh nữa, xin lỗi vì em đã đến muộn.” - Arisa

Tôi kiềm chế lũ xác ướp bằng ma pháp vật lý cao cấp [Lý Lực Uyển].

Tôi rút cạn ma lực của những xác ướp đang định dùng phép thuật, và phá hủy những đòn phép đã kịp kích hoạt bằng Phá Ma.

“Hôm nay có được không anh?” - Arisa

“Ừ.” - Satou

Sau khi hoàn tất lời tiễn biệt, Arisa ngước lên nhìn tôi để xác nhận.

Khi tôi đồng ý, Arisa lẩm bẩm “Cảm ơn”.

Hai luồng sáng tím lấp lánh chạy trên thân hình Arisa.

Có lẽ là Đặc Kĩ [Bất Khuất] và [Dốc Toàn Lực].

Tôi cũng chọn một số phép hỗ trợ như [Tăng Cường Ma Thuật] và [Nâng Cao Chất Lượng Ma Thuật] từ Cột Ma Thuật, rồi dùng lên Arisa.

“...■■ Trấn Hồn” - Arisa

Căn phòng chìm trong ánh sáng xanh lam ngay khi Arisa hoàn tất câu thần chú dài.

Những xác ướp ngừng chuyển động và bắt đầu tan vỡ, hóa thành cát vàng óng ánh.

Tôi không hiểu sao lại có cảm giác mình thấy được nụ cười trên khuôn mặt của những xác ướp.

“Arisa.” - gia đình Arisa

“A, cha, mẹ, cả các anh nữa…”

Hình ảnh của nhà vua, hoàng hậu cùng các hoàng tử giống hệt Arisa hiện lên chồng lên những bức tượng cát vàng đang vỡ vụn.

Trong số các hoàng tử, có người trông hiền lành, có người lại tinh nghịch, tất cả đều vẫy tay chào Arisa rồi tan biến.

Tôi không thể nghe thấy, nhưng tôi hiểu họ đang nói rằng họ yêu thương Arisa.

Đức vua vỗ về đầu Arisa bằng cánh tay trong suốt của mình, rồi sau đó đưa tay về phía Lulu.

“Bệ hạ?” - Lulu

Linh hồn của nhà vua thoáng chút hụt hẫng khi nghe Lulu gọi, nhưng ông vẫn dịu dàng vỗ về đầu Lulu.

“Lulu, gọi Cha đi.” - Arisa

“V-Vâng, thưa Cha… Cảm giác này lạ quá. Thưa Cha, con và Arisa đang sống rất hạnh phúc, nên người cứ…” - Lulu

“Đúng thế đó! Bọn con đang yêu thương mặn nồng với người chúng con yêu mỗi ngày, nên cha cứ an tâm đợi trên thiên đàng nhé!” - Arisa

Cùng với Lulu, Arisa tỏ ra dũng cảm mà không thèm lau đi những giọt nước mắt đang tuôn rơi.

Thân hình của hai người họ đang trở nên trong suốt hơn trong khi tỏ ra nhẹ nhõm.

Trước khi họ biến mất, đức vua làm cử chỉ vỗ nhẹ vào vai tôi.

Là người giám hộ hiện tại của họ, tôi gật đầu với nhà vua, sau đó đức vua và hoàng hậu biến mất với vẻ mặt an lòng.

“Không biết họ có được yên nghỉ không nhỉ?” - Lulu

“Un, em chắc chắn họ sẽ được yên nghỉ. Mẹ chị cũng đang đợi ở đó, nên họ nhất định sẽ ổn thôi.” - Arisa

Lulu gật đầu với lời của Arisa.

Nghĩ lại thì, họ từng nói với tôi rằng mẹ của Lulu, Lili, đã chết trong khi bảo vệ họ lúc lâu đài bị tấn công.

Arisa muốn dừng chân, vì vậy chúng tôi dịch chuyển đến nghĩa trang công cộng nơi mẹ của Lulu yên nghỉ bằng Điều Phối Unit, coi nó như một điểm dừng chân.

Sau khi cầu nguyện và đặt một bó hoa lên mộ mẹ Lulu, chúng tôi đi đến một ngọn tháp cửa sổ hoang vắng của lâu đài Kubooku. Rõ ràng, Arisa đã sống trong tòa tháp ấy suốt những ngày bị giam cầm.

“Vậy em sẽ đi lên tháp, anh có thể đi dạo phố. Em sẽ liên lạc với anh bằng [Điện Đàm] khi em xong việc.” - Arisa

“Có chắc không cần anh giúp mang đồ không?” - Satou

“Không được. Ngọn tháp này chứa đầy bí mật của con gái đó nha.” - Arisa

Arisa biến mất vào trong tháp với một nụ cười tinh nghịch.

Điểm dịch chuyển của nhỏ có lẽ là cửa sổ của tòa tháp.

Tôi tò mò không biết có thứ gì để lại trong tháp mà nhỏ lại phải lén lút như vậy, nhưng vì nhỏ không muốn cho tôi xem, tôi sẽ để nhỏ làm điều mình muốn.

“Giờ thì, sao chúng ta không đi dạo một vòng quanh thành phố trong lúc đợi Arisa nhỉ?” - Satou

“Vâng ạ, xin cho phép em dẫn đường.” - Lulu

Lulu bắt đầu bước đi trong khi dắt tay tôi.

Sera, người đang nắm tay kia của tôi, hỏi nhỏ.

“Satou-san, chúng ta, những người lẽ ra nên di chuyển bằng tàu bay, lộ mặt trước công chúng thế này có ổn không ạ?” - Sera

“Em đừng lo.” - Satou

Tôi thong thả đáp và đưa mạng che mặt ức chế nhận diện cho Sera và Lulu.

Bản thân tôi cũng đang đeo một chiếc khăn ức chế nhận diện. Sera không thích đi cùng tôi khi tôi đóng vai Kuro.

“Chủ nhân, đó là soba nướng.” - Lulu

“Giống như lương khô ấy nhỉ.” - Sera

Đây là món mà mì soba được nướng lên rồi thêm đồ chua thái nhỏ. Tôi không nghĩ nó ngon, nhưng vì Lulu đang ăn trong khi hoài niệm, nên đừng bận tâm đến tiểu tiết.

Dường như món ăn không hợp khẩu vị của Sera, mặt cô ấy trông khá phức tạp, vậy nên tôi đưa phần thừa của cô ấy cho một bé gái đang nhìn nó thèm thuồng.

Khi nhìn kỹ hơn, có rất nhiều trẻ em lấm lem ở đây.

Nhớ lại thì, đây là thủ đô của một đất nước bại trận mà.

Tôi nhờ Lulu dẫn đến thần điện gần đó.

“Tôi đã nói rồi! Chúng tôi sẽ quyên góp sau khi thanh toán!” - cô gái

“Nói không là không. Tất cả mạo hiểm giả các người đều là những kẻ quỵt tiền, nên chúng tôi sẽ không chữa trị trừ khi thanh toán trước.” - nữ tư tế

Cô gái đã đuổi theo tôi trong mê cung đang cãi vã với một nữ tư tế ở trước thần điện.

Những cậu nhóc bê bết máu bên cạnh cô gái dường như không còn sức để tham gia cãi vã, chúng đang nằm lê lết trên mặt đất.

Nhìn vào AR để xác minh, tính mạng của chúng không gặp nguy hiểm.

“…Kuku, Jido, Bado.”

Lulu thì thầm bên cạnh tôi.

Tôi nghĩ rằng cô ấy biết họ và kinh ngạc khi nhìn thấy thông tin chi tiết của cô gái. Có vẻ cô ấy là em họ của dì dượng Lulu.

Vì khuôn mặt của Lulu thoáng chút tái đi sau lớp mạng che mặt, tôi đoán rằng họ không có mối quan hệ tốt, vì vậy tôi đi lướt qua họ và đến quầy tiếp tân để quyên góp.

“Ôi trời, ngài quyên tặng nhiều tiền như vậy ư!”

Nữ tư tế có gò má hồng hào nắm lấy tay tôi và khóc trong vui sướng.

Tôi cảm thấy hơi xấu hổ khi cô ấy vui đến vậy chỉ với vài đồng tiền vàng. Tôi định quyên góp cho các thần điện và trại trẻ mồ côi khác nữa, nên mỗi nơi tôi chỉ đưa một ít.

“Hỡi người nhân đức, thần linh sẽ ban phước cho ngài! ■■■ Ban Phước” - nữ tư tế

Nữ tư tế ban phước cho tôi và Lulu trong khi rơi lệ.

Sera không đi cùng vì lý do tín ngưỡng.

> Nhận được kỹ năng [Thánh Thuật: Đức Tin Garleon].

Tôi có một kỹ năng mới nhờ vào lời chúc phúc của nữ tư tế.

Tôi không định dùng nó, nên cứ cộng điểm vào đó sau vậy.

“Khoan đã! Anh chàng giàu có kia ơi! Cho chúng tôi một ít với!” - Kuku

Khi chúng tôi ra khỏi thần điện, cô gái tên Kuku đang tranh cãi với nữ tư tế tại lối vào đã chộp lấy vai Lulu. Ngón tay cô ta mắc vào tấm mạng của Lulu và giật nó ra.

“A…” - Lulu

“Eh? Lulu?” - Kuku

Hai người nhìn nhau.

Thế nhưng, điều đó không dẫn đến một cuộc trò chuyện nào.

Bốp, Kuku bị quật ngã xuống đất.

Lulu, người bị nắm vai, đã quăng Kuku đi bằng sự trợ giúp từ kỹ năng [Tự Vệ] của mình.

Tôi nhặt lại tấm mạng che mặt của Lulu từ cô gái đã ngất và đeo lại cho Lulu.

“Ư-ừm! Có bị thương không ạ? Các vị có bị thương ở đâu không?” - nữ tư tế

“À không, võ thuật của cô ấy rất xuất sắc, cô thấy đấy.” - Satou

Nữ tư tế từ bàn quyên góp chạy xộc tới và hỏi xem chúng tôi có bị thương không. Cô ấy không hề để ý đến Kuku đang ngất và mấy cậu nhóc nằm sóng soài bên cạnh.

Tôi nói lời tạm biệt bằng một nụ cười rồi tiếp tục tham quan thị trấn trong khi làm từ thiện.

Dọc đường, chúng tôi nghe một tiếng nổ lớn từ hướng lâu đài, nhưng tôi phần nào đoán được lý do, vậy nên chúng tôi tiếp tục đi mà không bận tâm.

『Cảm ơn anh đã chờ. Em dọn dẹp xong rồi.』- Arisa

“Âm thanh ầm ĩ lúc nãy thật sự là do Arisa à?” - Satou

『Ehehe~ Dọn dẹp ‘lịch sử đen tối’ của em tốn sức quá, nên em cho nó bay màu cùng với cả ngọn tháp bằng [Tiêu Hủy] luôn rồi.』- Arisa

“Không ai bị thương chứ?” - Satou

『Dĩ nhiên là không rồi. Arisa-chan không bao giờ phạm sai lầm đâu.』- Arisa

Sau khi nhận báo cáo của Arisa, chúng tôi tiếp tục tham quan với bốn người, sau đó chúng tôi trở về hòn đảo nghỉ dưỡng.

“Đúng là không đâu bằng nhà mình hết.” - Arisa

“Ồ Arisa. Tụi mình chỉ mới ở đây có một lần thôi mà.” - Lulu

Lulu bắt bẻ câu nói sến sẩm của Arisa.

Họ trông vẫn như thường lệ, nhưng có cảm giác như họ đang cố gồng mình, nên đêm nay tôi đành cho hai em mượn lồng ngực của mình.

“Arisa.” - Satou

“Zzz zzz…” - Arisa

Tôi giữ đầu Arisa lại, người đang cố chui vào áo sơ mi của tôi.

“Anh sẽ không ngủ cùng nếu em định giở trò sàm sỡ đâu.” - Satou

“Không có đâu nha.” - Arisa

Rõ ràng, Arisa cứng cỏi hơn tôi nghĩ.

Sau khi cốc nhẹ vào đầu Arisa, tôi ôm chặt nhỏ vào lòng để nhỏ không thể giở trò được nữa.

Suốt đêm, Arisa và Lulu nói mớ trong khi rơi nước mắt.

Tôi dùng tinh thần thuật [Ngủ Ngon] lên họ rồi dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ.

Tôi gửi tín hiệu tay [Đừng lo] tới Tama và Pochi, hai đứa đang tỏ vẻ lo lắng.

Cả hai gật đầu và gửi lại tín hiệu [Hiểu rõ].

Xét theo chuyển động của futon, những cô gái khác dường như cũng lo lắng.

Ngày mai tôi sẽ điều tra Quỷ vương ở Thánh Quốc Parion, nên tôi cũng nên đi ngủ sớm.

Hy vọng chuyến đi đến Thánh Quốc Parion sẽ không gặp rắc rối nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!