Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 473: CHƯƠNG 14-42: VƯƠNG QUỐC WYVERN (9) - DỌN DẸP HẬU QUẢ

Satou đây. Khủng bố là một hành động tàn khốc và đầy bạo lực. Chủ nghĩa khủng bố nhắm vào hậu phương thay vì quân đội là một vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại. Và điều đó cũng chẳng khác gì ở thế giới này.

"Tôi cấm cô dùng skill, bao gồm cả Đặc Kĩ."

Tôi dùng [Geass] lên ả sứ đồ giả đang lườm tôi cháy mặt, cốt để bớt đi vài chuyện phiền phức.

Chiếc áo choàng quý tộc quá nhỏ để che thân, khiến cô ta cứ ngọ nguậy không yên nãy giờ.

Có vẻ như cô ta thậm chí còn không nhận ra mình đã bị Cưỡng Chế.

『...Biến thái.』

Tôi lôi một chiếc áo sơ mi rộng từ trong túi ra rồi trùm lên đầu ả sứ đồ giả đang cau có.

"Cư xử cho phải phép một chút đi."

『Cấm nhìn, đồ biến thái.』

Cô ta làm tôi nhớ đến con em gái hồi nó còn ở tuổi dậy thì.

Tôi lảng mắt khỏi ả sứ đồ giả đang vật lộn mặc áo sơ mi, rồi giao phần còn lại cho Sera, người đang nở một nụ cười đáng sợ.

Tiếng Nhật của cô ta nghe như của một đứa trẻ.

Không biết cô nàng có lý do gì đặc biệt để dùng cách nói chuyện nam tính như vậy không nhỉ?

Trong lúc tôi đang mải nghĩ, Hoàng tử và anh chàng Chiến binh Cơ bắp đã tiến đến.

Có vẻ họ cảm thấy tình hình ở đây đã được kiểm soát.

"Ngài Pendragon, tôi biết con người các cậu lúc nào cũng hừng hực khí thế, nhưng làm ơn chọn đúng thời điểm và địa điểm giùm cái."

"Thiệt tình. Nếu ngài muốn lột đồ rồi giở trò đồi bại với tù nhân, thì ít nhất cũng nên lôi vào bụi rậm đằng kia mà làm."

Rõ ràng, mấy người ở trạm kiểm soát nghĩ rằng chính tôi đã lột đồ của ả sứ đồ giả.

Các binh sĩ thì nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc, còn phụ nữ và trẻ em trong đám người tị nạn thì tỏ vẻ sợ hãi.

Chỉ có mấy cô nàng trông như gái làng chơi trong đám người tị nạn là đang ưỡn ngực, cố gắng quyến rũ tôi. Đúng là biết nắm bắt thời cơ.

"Mọi người hiểu lầm rồi. Công cụ cô ấy sử dụng đã mất kiểm soát và biến quần áo của cô ấy thành muối. Giờ thì không còn nguy hiểm nữa vì công cụ đó đã bị phá hủy."

Tôi lấy ra một dụng cụ ma thuật hỏng từ túi áo ngực.

Dĩ nhiên, đây chỉ là một vật phẩm [trông có vẻ liên quan] chứ chẳng dính dáng gì đến ả sứ đồ giả cả.

Nếu tôi nhớ không lầm, đây là một sản phẩm thất bại của Giáo sư Jahad thuộc Thương hội Echigoya, khi ông cố tạo ra [Một công cụ ma thuật để tạo ra đồng thời cả ma lực và điện lực].

Do bị ám ảnh bởi chủ đề về vòng quay, ông ấy đã vùi đầu vào nó ngay sau khi hoàn thành mẫu động cơ khí động học mới.

Lần trước ghé qua Thương hội Echigoya, cậu nhóc người Nhật Aoi, phụ tá của Giáo sư, đã than phiền rằng cậu chẳng còn thời gian để làm nghiên cứu của riêng mình nữa.

Mà, chuyện đó để sau.

Hoàng tử liếc nhìn vật phẩm rồi nhanh chóng mất hứng, chuyển ánh mắt sang đám tay sai.

"Tuy tôi biết tù binh trên chiến trường thường thuộc về người bắt được họ, nhưng liệu ngài có thể vui lòng giao những kẻ kia cho đất nước chúng tôi không?"

"Tôi không phiền, miễn là ngài để tôi canh giữ cô gái kia."

Xử lý đám tay sai sau này nghe có vẻ phiền phức, nên cứ để cho chính quyền lo liệu sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Hoàng tử vui vẻ đồng ý, và ả sứ đồ giả được đặt dưới sự giám sát của tôi.

Giờ tôi đã phong ấn Đặc Kĩ nguy hiểm của cô ta, sau này tôi sẽ để cô ta lại một điện thờ Zaikuon hoặc tu viện nào đó ở một thành phố an toàn và dễ sống.

Một thần quan thuộc binh đoàn Urion, người có skill thẩm định cá nhân [Mắt Phán Xét], chạy đến chỗ hoàng tử và thì thầm điều gì đó vào tai anh ta.

Người đó báo cáo rằng đám tay sai không phải là dân thường.

"Kích động và Tẩy não?"

"Những skill đó đúng là tà đạo... Có lẽ đồng bọn của chúng có thể sử dụng ma thuật tinh thần chăng?"

"Đừng ngớ ngẩn. Nếu có kẻ nào dùng được thứ ma thuật ma quái đó, ta sẽ ném chúng cho wyvern ăn."

Xem ra ma thuật tinh thần bị ghét bỏ hơn tôi tưởng.

Tôi sẽ giữ bí mật chuyện có người ở đây dùng được ma thuật tinh thần.

"Các anh định xử tử những người có skill Kích động và Tẩy não à?"

"Chắc là không sao miễn là mắt và miệng chúng đều bị bịt kín. Tuy đây là lần đầu tôi gặp người có những skill này, nhưng tôi đã được học về nó trong quá trình huấn luyện khi được giao phụ trách trạm kiểm soát."

Hohou?

Tôi cũng muốn tham gia khóa huấn luyện đó.

Khi nào về đến lâu đài, tôi sẽ hỏi Vua Silga xem có được không.

"Không cần nói nhiều, bịt miệng chúng lại và đề phòng chúng tự sát."

"Vâng, kẻ có skill Tẩy Não có thể đã ảnh hưởng đến các binh sĩ tại trạm. Thần sẽ cho những binh lính được chỉ định làm hộ vệ."

Các quan chức ở đất nước này có vẻ khá tài giỏi.

Sau khi bị lột sạch trang bị chỉ còn lại đồ lót, đám tay sai bị trói bằng [Xích Phong Ma] và được binh lính áp giải đến đồn.

Vài người đàn ông trong đám tị nạn la lên: "Tiên sinh, cứu chúng tôi!", nhưng binh lính đã nhanh chóng bắt giữ và dẫn độ họ đi cùng đám tay sai.

Tiếp theo, chúng tôi cần giải quyết vấn đề của những người tị nạn.

Ngay khi tôi vừa chuyển hướng suy nghĩ, những tiếng nổ lớn và rung chấn đã kéo tôi lại.

"Chuyện gì vậy!"

"Cổng trạm kiểm soát sập rồi ạ!"

Một binh sĩ trả lời hoàng tử.

"Ta đang hỏi lý do! Ta đi xem một chút. Cậu đợi ở đây với Ngài Pendragon."

Chiến binh Cơ bắp vừa nói vừa chạy về phía trạm.

Tôi cũng sẽ không đi kể cả khi anh ta rủ tôi theo.

Bởi vì...

"Đánh bom tự sát sao?"

"Phải, cổng trạm đã bị phá hủy, mảnh thịt vương vãi khắp các bức tường xung quanh và cả tòa tháp."

Nếu anh miêu tả chi tiết thế thì tối nay tôi gặp ác mộng mất, nên làm ơn dừng lại đi.

Chẳng cần nghe cuộc trò chuyện giữa hoàng tử và Chiến binh Cơ bắp, tôi cũng biết tất cả tay sai đã chết sạch khi nhìn những chấm đỏ biến mất trên bản đồ.

Có vẻ như những người đàn ông đáng thương và các binh sĩ ở cùng đám tay sai cũng đã chết ngay lập tức.

Sau khi đã bị khám xét kỹ càng như vậy, chúng đã giấu bom ở đâu cơ chứ...

Thiệt tình, làm ơn đừng mang trò khủng bố đánh bom tự sát vào dị giới giùm tôi.

Để đề phòng, tôi tìm kiếm [Bom Bộc Đạn] trên bản đồ và phát hiện một quả trong một phụ nữ mang thai.

Nhìn qua hiển thị 3D, tôi thấy nó nằm bên trong bụng bầu của cô ấy.

Tôi lại lẻn vào bụi rậm và dùng ma thuật không gian cao cấp [Truy xuất Vật thể] để lôi quả bom ra khỏi người phụ nữ.

Dường như quả bom đã được kích hoạt khi bị lấy ra ngoài, nó đang phồng lên trên tay tôi.

Nhưng có tôi ở đây thì không sao.

Tôi ném quả bom sắp nổ vào Kho chứa.

Tôi sẽ xếp [Cung Thực Xà], tổ chức của đám tay sai, vào cùng loại nguy hiểm với [Đôi cánh Tự do] và [Ánh sáng Tự do].

Không cần phải nói lý lẽ với một nhóm dám sử dụng cả phụ nữ mang thai làm kẻ đánh bom liều chết.

"...■■■■■■■■■ Chữa trị Đại khu vực <<Mass Heal All>>"

Sau khi Sera hoàn thành câu thần chú dài ngoằng, hơn 1000 người tị nạn được bao bọc trong một cột sáng khổng lồ vươn thẳng lên trời.

Những đốm sáng xanh lấp lánh như đom đóm chữa lành vết thương và gột rửa sự mệt mỏi cho những người tị nạn.

"Ôi, thần linh ơi."

"Anh ơi! Mẹ tỉnh lại rồi!"

"Có gì đó thật ấm áp."

"Chân tôi, tôi có thể cử động chân được rồi."

"Phê quá... tôi thấy lâng lâng làm sao ấy. Chẳng lẽ thiên đường đang vẫy gọi mình sao?"

Những nụ cười rạng rỡ trở lại trên khuôn mặt của những người tị nạn được thánh thuật của Sera chữa trị.

Có vài lời bình luận nghe hơi nguy hiểm, nhưng chắc do tôi tưởng tượng thôi, nên tôi lờ đi.

Tôi ra hiệu cho các binh sĩ mang những thùng thức ăn và nước uống đến cho người tị nạn.

Tôi đã thương lượng với hoàng tử để chia sẻ phần lương thực và nước uống dự trữ của trạm kiểm soát.

Tất nhiên là không phải miễn phí, tôi đã trả tiền sòng phẳng.

"Đó là Thần ấn của Tenion-sama... Vị kia hẳn là một thánh nữ danh tiếng."

"Hãy cầu nguyện cho Thánh nữ-sama và Tenion-sama."

Các thần quan nhận ra dấu thánh trong cột sáng đã khôn khéo quảng bá và truyền bá cho những người xung quanh.

Một số người có vết thương được chữa lành và bụng đã no thì mãn nguyện dâng lên những lời cầu nguyện biết ơn chân thành.

Vòng tròn đó lan ra như một phản ứng dây chuyền và nhanh chóng bao trùm toàn bộ người tị nạn.

Có lẽ nhờ hiệu quả của những lời cầu nguyện tha thiết, Sera đã nhận được danh hiệu mới [Thánh Nữ].

『Thánh nữ ư? Mình cũng đã cố gắng lắm mà sao chẳng ai khen mình hết vậy...』

Ả sứ đồ giả đang quỳ sau lưng tôi thì thầm những lời than vãn với vẻ mặt u ám.

Các binh sĩ không hiểu tiếng Nhật nhìn cô ta một cách kỳ lạ.

Chẳng lẽ cô nàng sứ đồ giả này đi trừng phạt người khác một cách bừa bãi mà không nhận được lời cảm ơn nào sao?

Tôi muốn hỏi về hoàn cảnh của cô ta, nhưng vì một ông lão với trang phục tương đối tươm tất đang tiến lại gần, tôi đành chuyển sự chú ý của mình sang ông ấy.

"Chúng tôi không biết phải cảm ơn ngài thế nào cho phải."

Ông lão tự giới thiệu mình là cựu đại diện của thị trấn Keldan thuộc Vương quốc Makiwa, rồi cúi đầu trước Sera và tôi.

Dường như ông ấy đã lãnh đạo những người di cư trước khi đám tay sai và đồng bọn của chúng chiếm quyền.

Ông cảm ơn chúng tôi vì đã cung cấp nước và thức ăn cho những người tị nạn đang kiệt sức.

"Lời cảm ơn của ông nên dành cho Điện hạ, người đã cho phép chia sẻ nước và thức ăn của trạm kiểm soát."

Có lẽ vì đất nước của họ có chút đặc thù, ông lão ngập ngừng một lúc nhưng cuối cùng cũng cúi đầu cảm ơn hoàng tử và anh chàng chiến binh cơ bắp.

『Có người vui mừng vì muối của mình, nhưng cũng có rất nhiều kẻ vu khống mình là "kẻ buôn lậu!", cố gắng tống mình vào tù và kiếm lợi bằng cách bán lại muối.』

Ả sứ đồ giả thì thầm một cách hận thù, như thể cô ta đã sa ngã vào con đường tội lỗi.

Trong nhiều trường hợp, quyền bán muối do nhà nước hoặc lãnh chúa nắm giữ, nên nếu bán bừa bãi thì bị bắt là phải.

"Vậy ra, Vương quốc Makiwa đã thua Đế quốc Chồn rồi sao?"

"Chúng tôi cũng không rõ. Hai ngày sau khi có tin lãnh thổ của Hầu tước Dasles ở phía đông bị tấn công, thị trấn của chúng tôi ở phía đông bắc cũng bị tấn công bởi một quân đoàn quái vật do đế quốc đó thuần hóa."

Tôi vừa nghe ông lão nói vừa kiểm tra bản đồ.

Ngoài Vương thành của Vương quốc Makiwa và hai thị trấn khác, chỉ còn lại lãnh địa phía nam của Bá tước Muzaris là còn tồn tại trong Vương quốc Makiwa.

Thị trấn gần Vương quốc Silga nhất cũng đã bị quân đội Đế quốc Chồn chiếm đóng, và khoảng 3000 người sơ tán hiện đang di chuyển về phía Vương quốc Silga.

Dường như chúng đang tiến hành các cuộc săn nô lệ, với các đơn vị lính đánh thuê của Đế quốc hoạt động rất mạnh bạo.

Tôi không có ý định tham gia vào một cuộc chiến tranh.

Tôi không muốn thấy cảnh người chết, và cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thích nhìn thấy xác người.

Tôi không quen với những cảnh bạo lực, và tôi cũng không thấy vui vẻ gì khi dùng vũ lực để đàn áp người khác.

Nhưng mà, tôi thậm chí còn ghét điều này hơn nữa.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi đã quyết định.

『Tifaliza, mấy chiếc phi thuyền đang đóng dở bao giờ thì xong?』

『Chiếc thứ hai trong ba ngày, chiếc thứ ba trong 10 ngày ạ.』

Tôi nói chuyện với Tifaliza của Thương hội Echigoya bằng [Điện Đàm].

Cô ấy trả lời ngay lập tức mà không hề ngạc nhiên hay do dự, dù tôi gọi cô ấy khá đột ngột.

『Nếu ngài muốn nhanh hơn, Kuro-sama nên giao việc này cho Tổng Giám đốc Elterina. Cô ấy có thể cho xuất xưởng chiếc thứ hai tại Vương đô ngay ngày mai, và chiếc thứ ba trong vòng hai ngày tới.』

Cô ấy đã đoán được ý định của tôi và đưa ra lời khuyên.

『Được rồi, cứ nói với Giám đốc như vậy đi.』

『Xin thứ lỗi cho em, nhưng em nghĩ sẽ tốt hơn nếu Kuro-sama trực tiếp chỉ thị cho cô ấy. Nếu ngài thì thầm vào tai cô ấy rằng "Anh chỉ có thể trông cậy vào em thôi", thì ngày giao hàng chắc chắn sẽ được đảm bảo ạ.』

Hiếm khi thấy Tifaliza đùa giỡn như vậy.

Tôi chuyển cuộc gọi và yêu cầu Giám đốc đẩy nhanh tiến độ.

『Làm ơn nhé, Elterina. Anh chỉ có thể trông cậy vào em thôi.』

Rồi ở cuối cuộc gọi, khi tôi thử nói đùa như lời Tifaliza, Giám đốc ngắt lời tôi với vẻ phấn khích.

『Cứ để đó cho em! Quên ngày mai đi, em sẽ cho phi thuyền khởi hành ngay trong tối nay. Phần hoàn thiện còn lại có thể làm nốt trong khi bay ạ.』

Chà, hiệu quả đến không ngờ.

Tốt rồi, giờ thì việc vận chuyển người tị nạn đã được đảm bảo.

『Ngôi làng nơi tôi sống cực kỳ nghèo khổ.』

Sau khi trở về lâu đài hoàng gia Silga, tôi thử nói chuyện với ả sứ đồ giả, tên là Kei, trong khi chờ đợi được diện kiến nhà vua.

Tôi đã do dự một chút, nhưng tôi không gọi Arisa và Hikaru đến.

Về cơ bản thì không có nguy hiểm gì về mặt thể chất, nhưng vì tôi hơi lo lắng về nụ cười u ám của Kei, tôi quyết định lắng nghe câu chuyện của cô ấy trước.

『Tôi đã sống trong cảnh nghèo đói cùng cực, kiếp trước của tôi so với nó thì đúng là thiên đường. Thật lòng mà nói, nó đủ để tôi oán hận vị thần đã tái sinh tôi.』

Kei kể về quê hương của mình trong khi mắt cứ nhìn chằm chằm xuống đất.

Nghe có vẻ là một câu chuyện u ám hơn tôi tưởng.

『Ấy vậy mà anh biết không, cha mẹ lần này của tôi lại là những người tốt. Họ không đánh đập tôi vô cớ hay bỏ mặc tôi bên ngoài như cha mẹ kiếp trước, họ không ruồng bỏ tôi như những gia đình khác, và họ vẫn nuôi tôi dù tôi là một đứa vô dụng.』

Có vẻ như cô ấy rất yêu thương cha mẹ ở thế giới này.

Khuôn mặt Kei chỉ mỉm cười một chút khi cô nói về họ.

『Tôi, một đứa học sinh sơ trung thành thị, chẳng biết làm gì cả. Dù tôi biết về những công cụ hữu ích, tôi cũng không thể tạo ra chúng, và tôi không có tiền để nhờ ai đó làm hộ. Dù vậy, tôi đã làm tất cả những gì có thể cho cha mẹ mình.』

Ngôi làng của cô ấy đã bị bọn cướp tấn công.

『Mọi người đều đã chết khi tôi trở về từ việc hái hạt dại. Tôi không thể nhớ rõ những gì xảy ra sau đó. Tôi không thể phân biệt được những cột muối còn lại trong ngôi làng trắng xóa đó là bọn cướp hay dân làng nữa.』

Đặc Kĩ của cô ấy có lẽ đã mất kiểm soát.

Tôi ngạc nhiên là cô ta không biến thành ma vương.

『Lúc đó, tôi chắc đã chết nếu không có ông lão hành hương... Tôi đoán không chết cũng tốt, phải không? Nếu chết thì tôi đã có thể lên thiên đường đoàn tụ với cha mẹ rồi.』

Có lẽ đây là chuyện thường xảy ra ở những vùng đất xa xôi hẻo lánh, nhưng tôi không biết phải an ủi một người trong cuộc như thế nào.

Tôi chỉ có thể lặng lẽ lắng nghe câu chuyện đời cô.

『Ông ấy là một thần quan của Điện Zaikuon.』

Có liên quan rồi đây.

『Ông ấy không thể dùng thánh thuật vì vị thần đã suy yếu, nhưng ông lão nói rằng ông đã học y thuật để bù đắp.』

Hiểu rồi. Vì thần Zaikuon đã chết và không thể dùng thánh thuật, ông ấy đã học một phương pháp thay thế.

『Ông ấy nói rằng nếu các thần quan của đền Zaikuon đi khắp nơi làm việc tốt, những người biết ơn sẽ dâng lời cầu nguyện, và rồi vị thần yếu ớt sẽ khỏe lại, thế là chúng tôi đã cố gắng hết sức.』

Kei đã đi qua nhiều quốc gia khác nhau cùng ông lão thần quan để truyền bá lý tưởng và những việc tốt của Điện Zaikuon.

『Nhưng điều đó chẳng khác nào dã tràng xe cát... Tôi quên tên thành phố rồi, nhưng một vài thần quan không thích việc ông lão cho thuốc miễn phí đã thuê bọn côn đồ sát hại ông.』

Và rồi, sau khi biến những tên thần quan độc ác và bọn côn đồ thành muối, một mình Kei bắt đầu cuộc hành hương giả để thay thế ông lão.

Skill của cô ấy thuộc bộ thường thấy của người tái sinh, bao gồm [Kháng Đói], [Kháng Hư thối], [Kháng Độc], [Kháng Bệnh tật], [Kháng Tê liệt], [Kiện cước], [Điều chế] và cuối cùng là [Thần thánh thuật: Đức tin Zaikuon].

Cô ấy không thể chữa trị cho các nạn nhân, có lẽ cô ấy không thể thi triển phép thuật ngay cả khi có skill.

『Thế giới này đúng là một cái game củ chuối. Đó là lý do, tôi sẽ hồi sinh vị thần và biến thế giới này thành đúng nghĩa của nó! Một thế giới nơi người tốt sẽ không gặp chuyện bất hạnh, một thế giới nơi kẻ xấu chắc chắn phải bị trừng phạt... đó là lý do, t-ta sẽ...』

Tự xưng là sứ đồ của Zaikuon và trừng phạt cái ác có lẽ là cách cô ấy tạo ra công lý cho riêng mình.

Tôi dùng ma thuật tinh thần ru ngủ Kei, người đang bắt đầu cười khùng khục như một kẻ mất trí, rồi gọi Sera ở phòng bên cạnh dùng thánh thuật lên Kei, người đang chìm trong ác mộng, để cô ấy có thể ngủ yên.

Thánh thuật đúng là hữu ích trong những trường hợp thế này.

Những lời cuối cùng của Kei là một lối suy nghĩ nguy hiểm, nhưng cô ấy thiếu cả kiến thức lẫn kinh nghiệm để nhận ra điều mình muốn.

Tôi không quan tâm Thần Zaikuon có hồi sinh hay không, nhưng tôi sẽ để Kei học tập với một gia sư để định hướng lại cho cô bé.

Hơn nữa, chắc chắn vẫn có những người chưa đến mức phải bị biến thành muối bởi Đặc Kĩ của cô, nên tôi phải làm cho cô bé nhận ra điều đó và bắt cô đến viếng mộ họ sau khi việc học hành của cô bé đã hoàn thành ở một mức độ nào đó.

Trong lúc đó, tôi sẽ cho cô bé trà trộn vào nhiều quốc gia khác nhau và tìm hiểu về trật tự xã hội để mở rộng thế giới quan của mình.

"Khanh đã quyết định chấp nhận những người di cư?"

"Về vấn đề đó, vì quy mô lớn hơn thần dự tính, thần không thể tự mình quyết định."

Tôi gặp nhà vua để bàn về cách xử lý những người di cư.

Lúc nãy, tôi đã nói chuyện với ông lão đại diện, và có vẻ như sự phân biệt chủng tộc ở Vương quốc Makiwa bắt nguồn từ các vụ ám sát gia đình Hầu tước Dasles và Vua Makiwa bởi người hổ trắng.

Sau những sự cố đó, một chiến dịch thanh trừng nhắm vào người hổ trắng đã nổ ra và lan rộng ra toàn bộ á nhân.

Có khả năng cao là những kẻ như đám tay sai kia đứng sau chiến dịch thanh trừng này.

Nếu đó là toàn bộ câu chuyện, thì gốc rễ của sự phân biệt chủng tộc xem ra khá nông.

"Vì vậy, cho đến khi có quyết định từ đất nước của thần, thần đang nghĩ đến việc đặt một kết giới chống quái vật trong một thung lũng gần biên giới với Vương quốc Makiwa để làm nơi ở tạm thời cho họ."

Sau này, tôi muốn gửi họ về nhà cùng với những người đã bị bọn săn nô lệ bắt giữ.

Hơn nữa, các quý tộc của Vương quốc Silga cuối cùng cũng sẽ nói bóng nói gió nếu có một lượng lớn người sống gần biên giới quốc gia.

"Con trai trẫm không nói cho khanh biết sao? Đó là lãnh địa săn mồi của Báo Pháo Đài, khanh hiểu chứ? Kết giới chống quái vật chẳng có nghĩa lý gì với chúng đâu."

"Xin Bệ hạ đừng lo, thuộc hạ của thần sẽ lo liệu việc đó."

Tôi đã cử các cô gái thú nhân đi trước, giờ này chắc họ đang săn Báo Pháo Đài quanh khu vực đó.

Tôi cũng đã nhờ Mia tạo ra một con suối bằng thủy thuật cao cấp của cô bé.

"Ngài Pendragon, khanh có biết về một tổ chức tên là [Cung Thực Xà] không?"

"Nếu thần không nhầm, đó là tổ chức mà đám gián điệp đã phá hủy trạm kiểm soát thuộc về. Thần xin lỗi vì không biết gì hơn."

Vua Silga lắc đầu.

"Vậy còn [Bạo Thực Li] và [Ác Thực Hồ]?"

"Thưa không, không may là thần không biết về chúng. Chúng có liên quan gì đến [Cung Thực Xà] đã nói ở trên không ạ?"

"Điều đó thì trẫm không biết. Hai tổ chức ta vừa nhắc đến có những thành viên sở hữu skill Kích Động và Tẩy Não đã được Đế chế Furu sử dụng từ rất lâu. Ta nhớ có chuyện về những kẻ kế thừa tên của các tổ chức đó đã bị Vương quốc Shiga tiêu diệt trong thời đại của vua điên Galtafut. Ta nghĩ một quý tộc của Vương quốc Shiga như Tử tước-sama đây sẽ biết điều gì đó chứ."

Fumu, những tổ chức của một đế chế cổ đại sao...

Ít nhất thì, những tổ chức có tên như [Bạo Li] và [Ác Hồ] dường như không tồn tại trong phạm vi tìm kiếm của tôi.

Tôi không thể dùng tìm kiếm mở rộng vì có quá nhiều người sở hữu skill Kích Động.

Tuy nhiên, chỉ có vài người có skill Tẩy Não trong một quốc gia.

Nhiều hơn tôi tưởng.

Tôi thử rà soát bản đồ kỹ lưỡng nhưng không ai thuộc về các tổ chức có tên tương tự.

Vua Silga đặt thêm vài điều kiện cho vấn đề khu định cư, nhưng tôi đã đồng ý vì chúng đều là những thứ có thể giải quyết bằng tiền.

Thời gian bây giờ là vàng.

Phi thuyền của chúng tôi đã khởi hành từ Vương quốc Shiga.

Tôi không có thời gian để trông chừng sứ đồ giả Kei nên tôi đã để cô bé ngủ bằng phép tinh thần liên tục và đưa lên thuyền. Cô bé sẽ tỉnh lại sau ba ngày, nhưng lúc đó công việc của tôi đã xong xuôi.

"Mọi người sẵn sàng chưa?"

"Tất nhiên rồi! Bọn em đã kiểm tra trang bị cả chục lần rồi đó."

Với Arisa dẫn đầu, mọi người đều gật đầu.

Cùng với đó, những đôi tai thỏ và những chiếc lông vũ đầy màu sắc cũng lắc lư theo.

"Được rồi, đi thôi!"

Và thế là, chúng tôi, đội Pendragon, thẳng tiến đến Vương quốc Makiwa đang chìm trong khói lửa chiến tranh.

Giờ thì, đi giải cứu người tị nạn khỏi bọn săn nô lệ thôi nào

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!