Vương đô - Khu buôn bán
"Hôm nay vất vả rồi, tan làm đi làm một chầu không?"
"Xin lỗi nhé, tôi bận việc nhà rồi."
"Chậc, đúng là ông già chẳng biết giao du gì cả."
Tôi khẽ vẫy tay chào người đồng nghiệp vừa càm ràm rồi rời đi.
Tiền công từ công trường xây dựng hôm nay cũng khá, nhưng ngày mai tôi lại phải đến văn phòng trung gian tìm việc trước tiên.
Vương đô, nơi chúng tôi tìm đến sau khi rời bỏ Bá thổ Lesseu để kiếm kế sinh nhai, chẳng phải là thiên đường gì cả.
Đây là một cuộc sống mà tôi thậm chí không thể uống nổi một vại bia dù phải làm quần quật từ sáng sớm đến tối mịt.
"Boruto-san, lâu rồi không gặp."
"Akindo-san! Lâu quá không gặp anh!"
Người xuất hiện trước mặt tôi khi tôi đang thất thểu bước đi là một thương nhân, người đã cứu mạng chúng tôi khi bị quái vật tấn công ở Bá thổ Lesseu.
"Lần này anh không đi cùng mấy đứa trẻ tộc chó và tộc mèo à?"
"Vâng, đúng vậy."
Người đàn ông này khiêm tốn một cách kỳ lạ dù anh ta nói mình là thương nhân độc quyền của một vị quý tộc.
Anh ta nói chuyện rất lịch sự, kể cả với một gã dân làng quèn như tôi.
"Cuộc sống ở Vương đô thế nào rồi?"
"Nhờ Akindo-san tìm cho một chỗ ở mà gia đình tôi cũng xoay xở ổn thỏa."
Tôi thực sự mang ơn con người này.
"Vậy thì, nếu cuộc sống gia đình anh khó khăn, Tử tước Pendragon-sama đang tuyển người nhập cư đấy, sao anh không thử đăng ký một suất?"
"Nhập cư à, ý anh là làng khai hoang sao?"
"Ừ, đúng rồi."
Xem ra Akindo-san là một thương nhân không biết gì về sự cơ cực của một làng khai hoang.
Phải cố sống sót qua cơn đói bằng cỏ dại và vỏ cây, rồi vài người sẽ chết trong vòng ba năm đầu.
Và kể cả khi cuối cùng có thể thu hoạch được nông sản, quan lại sẽ vơ vét sạch sành sanh. Nếu chỉ có mình tôi thì không sao, nhưng tôi không muốn để vợ con mình phải sống cảnh như vậy.
"Tôi hy vọng anh có thể giữ bí mật những điều tôi sắp nói, ngôi làng khai hoang đó thực ra là..."
"Thật thế sao?"
"Vâng, chắc chắn đấy."
Không thể tin nổi! Ngoài việc đã có sẵn những cánh đồng có thể canh tác ngay lập tức, làng còn có những ngôi nhà hoàn chỉnh với nội thất tối thiểu, và hơn thế nữa, thậm chí có cả giếng nước cho dân làng sử dụng chung.
Chuyện tốt đến mức khó tin, cứ như lừa đảo vậy.
Tuy nhiên, tôi không thể tưởng tượng được Akindo-san, người đã cho tôi vay vài đồng vàng mà không cần hẹn ngày trả khi chúng tôi mới đến vương đô, lại đi lừa tôi.
Hơn nữa, nếu anh ta có ý định lừa bán tôi làm nô lệ, anh ta đã đòi một khoản lãi suất cắt cổ từ món nợ ban đầu rồi.
Thực tế, tên thu thuế và trưởng làng đã bỏ trốn khỏi Bá thổ Lesseu trước đây đã bị biến thành nô lệ chính vì trò lừa đó.
"V-vậy thì tôi có thể đăng ký qua anh được không?"
"Thương hội Echigoya sẽ là đầu mối liên lạc. Tôi vốn ít khi ở lại Vương đô."
Thương hội Echigoya ư? Nếu tôi nhớ không lầm thì đó là thương hội do một thuộc hạ của anh hùng Nanashi-sama quản lý.
Vợ tôi cũng đang làm việc theo hợp đồng tại xưởng dệt của Thương hội Echigoya, cô ấy nói rằng tiền công rất tốt dù công việc khá vất vả.
Tôi nhớ cô ấy đã ngạc nhiên thế nào khi thương hội trả lương sòng phẳng đúng như đã hứa ban đầu.
"Cảm ơn anh, Akindo-san. Tôi sẽ về bàn với vợ."
"Vâng vâng, đó là một ý hay."
Akindo-san mỉm cười rồi rời đi.
"Hả? Làng khai hoang á? Con không đi đâu!"
"Chồng à, anh quên chuyện làng khai hoang thời ông cố chúng ta rồi sao?"
Tôi vội vàng kể chuyện làng khai hoang cho vợ và con gái ngay khi về nhà, nhưng họ phản đối kịch liệt, đúng như tôi dự đoán.
Ngôi làng cũ của chúng tôi chỉ mới dễ thở được khoảng 20 năm nay, cả tôi và vợ đều đã trải qua thời thơ ấu trong nỗi sợ chết đói, nên phản ứng này cũng là bình thường thôi.
Tôi sốt sắng kể lại những gì mình nghe được từ Akindo-san.
"Bố bị người ta lừa rồi."
"Đúng đó anh yêu. Làm gì có chuyện đã có sẵn cánh đồng với nhà cửa đủ nội thất như thế được."
"Không nhưng, Akindo-san đã nói..."
"Đó là vì Akindo-san cũng đang bị lừa, đúng không?"
"Người đó là một người nhân hậu đến mức còn lo lắng cho cả chúng ta cơ mà."
Tôi vẫn muốn thuyết phục thêm, nhưng làm sao tôi có thể cãi lại hai người phụ nữ được.
Tuy nhiên, nếu cứ bám trụ mãi ở Vương đô...
"Chúng ta sẽ đi vào ngõ cụt nếu cứ tiếp tục thế này. Chúng ta có thể sống mà không chết đói là nhờ giá lương thực ổn định, nhưng công việc xây dựng sau vụ quái vật bạo loạn sẽ sớm kết thúc thôi. Một khi những ngày làm thuê giảm đi, anh sẽ phải bắt đầu tìm việc mới trong một thị trường lao động đông đúc. Nếu lương anh giảm, chúng ta khó có thể thuê nhà ở đây nữa."
"Nhưng... nhưng còn có tiền lương từ việc con làm ở quán rượu, với việc của mẹ ở xưởng dệt của Echigoya nữa mà."
Có vẻ đứa con gái ngây thơ của tôi không biết rằng làm hầu bàn trong một quán rượu ở khu buôn bán thì chẳng khác gì một gái điếm rẻ tiền.
Số vụ phạm tội đã giảm nhờ có những gã trông đáng sợ từ trung tâm tương trợ xã hội đi tuần tra khu vực, nhưng không có nghĩa là không còn những ả điếm hay đám say rượu biến thái.
Là một người cha, tôi không muốn để đứa con gái chưa chồng của mình làm việc ở đó mãi mãi.
"Giá như em trở thành nhân viên chính thức thay vì hợp đồng của Thương hội Echigoya thì cuộc sống của chúng ta sẽ dễ dàng hơn rồi..."
Vợ tôi đặt tay lên má và thở dài.
Tôi nghe đồn người làm ở Thương hội Echigoya tại Vương đô được trả lương cao đến mức mua được cả nhà riêng, nhưng chỉ những người có học thức và kỹ năng lành nghề mới được nhận.
"Đó là Thương hội Echigoya đấy, em biết không."
"Biết gì cơ?"
Tôi chưa kể à?
"Người trung gian cho chuyện làng khai hoang chính là Thương hội Echigoya đó."
"T-thật thế hả?"
"Ừ-ừ."
Tôi gật đầu với vợ, người đột nhiên phấn chấn hẳn lên.
"Này, bố. Làng khai hoang đó ở đâu vậy? Đừng nói với con là ở Bá thổ Lesseu nhé?"
"Không phải, hình như là một ngôi làng dưới quyền cai trị của Tử tước Pendragon-sama ở Bá thổ Muno."
"Pendragon! Cha nói Pendragon, là Pendragon đó phải không! 『Pendragon Thương thế Bất nhập』! Một thám hiểm giả Mithril, người có thuộc hạ là một nữ chiến binh thằn lằn đã đánh bại một trong Bát Kiếm Shiga đó hả cha!"
Con gái tôi đập bàn đứng phắt dậy, giơ cao nắm đấm lên trời.
Tôi cũng biết người mà con bé đang nói đến. Con gái tôi nghe chuyện từ đám say rượu, còn tôi thì nghe được từ mấy người hay ngồi lê đôi mách ở công trường. Nghe thì cứ như bịa đặt, nhưng rõ ràng lại là sự thật.
"Cha ơi! Chuyện lúc nãy có lẽ là thật đó!"
Theo lời con gái tôi, kho báu mà Tử tước Pendragon nhận được từ việc đánh bại [Chủ Tầng] được bán với giá hơn 30.000 đồng vàng.
Một cô hầu gái của một thương nhân trong quán rượu dường như đã tình cờ nghe được khi ông ta ở buổi đấu giá.
"Nếu Thương hội Echigoya là người trung gian thì chắc là ổn. Vì Echigoya rất nghiêm khắc với những lời nói dối."
Vợ tôi lẩm bẩm một cách nghiêm túc.
Chắc đã có chuyện gì đó xảy ra ở chỗ làm của cô ấy.
"Vậy thì, chúng ta đăng ký nhé?"
Hai người họ gật đầu, và thế là tôi đến văn phòng chi nhánh của Echigoya trong khu lao động vào ngày hôm sau.
Có vẻ như họ chỉ mới bắt đầu tuyển mộ công khai vào trưa hôm nay, cô nhân viên tiếp tân đã rất ngạc nhiên.
Việc tuyển mộ nhanh chóng trở nên rầm rộ và phải rút thăm, nhưng hình như chúng tôi được tuyển qua lời giới thiệu của Akindo-san, vì vậy chúng tôi đã được nhận làm người nhập cư.
Tôi không gặp lại anh ta sau lần đó, tôi muốn được cảm ơn anh ta một cách đàng hoàng ít nhất một lần.
"T-thuyền bay?"
"Cha ơi, chúng ta thực sự đang đi di dân đúng không?"
"Chúng ta không bị lừa đi bán làm nô lệ đấy chứ?"
Vợ và con gái tôi níu chặt lấy tay áo tôi ở hai bên.
Tôi cũng không thể hiểu nổi tình hình trước mắt.
Tôi nghe nói Bá thổ Muno mà chúng tôi sắp đến nằm ở bờ đối diện dãy núi Fujisan, nên tôi đã chắc mẩm rằng chúng tôi sẽ đi vòng qua núi bằng đường bộ. Ai mà ngờ được chúng tôi lại di chuyển bằng thuyền bay cơ chứ...
"Cha ơi, chúng ta cứ như quý tộc vậy."
Con gái tôi dạn dĩ kéo tay tôi lên thuyền bay.
Trần thuyền khá thấp. Khi tôi ngồi xuống sàn trải thảm, lưng tôi đã chạm vào lưng người bên cạnh.
"Đây hẳn là lý do tại sao họ giới hạn hành lý mang theo."
"Ờ, có lẽ vậy."
Tôi đã nghĩ thật kỳ lạ khi có quy định hạn chế mang theo đồ đạc gia đình dù chúng tôi là người di cư, nhưng giờ thì tôi đã hiểu.
Tôi ôm chặt hành lý của mình và chờ đợi khởi hành.
Hà, xem ra tôi đã ngủ quên mất.
"Mọi người, cảm ơn đã chờ đợi. Chúng ta đã đến Thành phố Brighton của Bá thổ Muno."
Một cô gái mặc đồng phục Echigoya mở cửa và đi vòng quanh đánh thức chúng tôi dậy để xuống thuyền.
Bộ Bá thổ Muno gần Vương đô đến mức thuyền bay chỉ cần đi một giấc ngủ là tới sao?
"Không thể tin được... Đáng lẽ phải mất 3 đến 6 tháng đi đường bộ, hai tháng đi đường thủy..."
Một thanh niên tự giới thiệu là con trai thứ ba của một thương nhân lẩm bẩm một mình.
Con gái tôi đang nhìn anh chàng với vẻ kinh hãi từ sau lưng tôi.
"Tôi nghe nói ngay cả đường bay thông thường cũng cần ba ngày từ Vương đô tới Công đô, vậy thì sao..."
"Chà chà, anh cũng hiểu biết nhỉ. Chặng đường từ Vương đô tới đây mất 5 ngày. Vì chúng tôi đã nhồi nhét gấp 5 lần sức chứa thông thường, nếu bay bình thường sẽ gặp nhiều khó khăn nên chúng tôi đã dùng ma thuật để mọi người ngủ một giấc."
Nữ hướng dẫn viên của Echigoya vui vẻ giải thích tình hình với cậu con trai thứ ba của thương nhân.
Lý do họ không giải thích trước là vì ma thuật sẽ không hiệu quả nếu chúng tôi biết trước.
Bị nhốt chật như nêm ở nơi này trong 5 ngày chắc chắn sẽ làm tôi phát điên, nên tôi không phàn nàn gì.
Nói mới nhớ, tôi không thấy đói bụng dù đã 5 ngày trôi qua.
Ra là bạn không thấy đói nếu bị làm cho ngủ bằng ma thuật à, pháp sư của một thương hội giàu có ở Vương đô quả nhiên là pro thật.
"Đúng là một thị trấn đẹp."
"Thật sự đấy, con chắc chắn muốn ở một nơi như thế này ít nhất một lần."
"Nơi này có lẽ là biệt thự của các quý tộc-sama."
Vợ và con gái tôi đang nhìn những căn biệt thự trắng xóa dọc theo cảnh quan thị trấn một cách đầy ao ước.
Tôi muốn thỏa mãn ước nguyện của họ nhưng chúng tôi chỉ là dân nhập cư. Giấc mơ đó không thể nào thành sự thật được, kể cả khi cả thế giới này có đảo lộn.
"Mọi người, xin hãy chú ý!"
Một cô gái của Thương hội Echigoya hét lớn từ một bục cao.
Đứng sau cô là một thiếu nữ trông như quý tộc và một thanh niên tóc trắng có vết sẹo trên má.
"Công chúa kia là ai vậy?"
"Có thể cô ấy là vợ của lãnh chúa?"
"Không đời nào, tại sao vợ của lãnh chúa lại phải đích thân ra chào đón dân nhập cư chứ?"
Tiếng xì xào lan ra trong đám người.
"Xin hãy giữ im lặng! Lãnh chúa tạm quyền sẽ có đôi lời với mọi người."
"Rất hân hạnh được gặp mọi người, tôi tên là Lina Emlin, lãnh chúa tạm quyền. Có lẽ tôi sẽ gây ra nhiều phiền phức cho mọi người vì sự non nớt kinh nghiệm của mình, nhưng xin hãy trình bày ở tòa thị chính nếu mọi người gặp bất kỳ rắc rối nào."
Nhìn vị lãnh chúa tuổi thiếu niên đang cố gắng hết sức lựa lời, trong tôi dấy lên cảm xúc lẫn lộn giữa lo lắng và muốn cổ vũ cho cô ấy.
"Cảm ơn Ngài rất nhiều thưa lãnh chúa-sama. Chúng tôi có rất nhiều nhân viên giàu kinh nghiệm ở tòa thị chính, nên xin hãy thảo luận với họ."
Cô gái của Thương hội Echigoya nói thêm, dường như cô cảm nhận được nỗi lo của dân nhập cư.
"Ngôi làng mọi người sẽ đến đã sẵn sàng đón người mới bất cứ lúc nào, nhưng vì trời sẽ tối nếu chúng ta đi bây giờ, nên sáng mai chúng ta hãy khởi hành."
Vậy là hôm nay chúng tôi sẽ ngủ lại thành phố này.
Vì cỏ đang mọc ở khoảng trống dành cho tàu bay, xem ra chúng tôi sẽ có một chỗ ngủ tốt.
"Xin hãy tiến đến nhà trọ. Lãnh chúa-sama đã chi trả chi phí ở lại, bữa tối hôm nay và bữa sáng ngày mai, nên xin hãy dùng bữa tự nhiên. Tôi sẽ dẫn mọi người đi theo màu sắc đã được phân chia. À, chúng tôi cũng đã mang hành lý của mọi người đến nhà trọ rồi."
Sự đối đãi tốt đến mức này lại khiến tôi thấy bất an hơn.
Chẳng phải là quá hào phóng sao?
Chỉ cần cho chúng tôi ngủ ở khoảng trống này và cung cấp một ít súp nóng đã đủ để chúng tôi tung hô "Lãnh chúa-sama vạn tuế" rồi, vậy mà họ còn cung cấp cả chỗ ăn ở đàng hoàng nữa chứ...
Lãnh chúa muốn gì ở chúng tôi vậy?
"Quả là một nhà trọ tuyệt vời cha nhỉ."
"Thức ăn cũng ngon nữa..."
"Ừm..."
Tôi sẽ còn hạnh phúc hơn nếu không tình cờ nghe được từ cuộc trò chuyện của mấy người làm rằng phí ở đây là 1 đồng vàng mỗi phòng và 3 đồng vàng mỗi bữa ăn...
Nghĩ đến việc tôi phải làm lụng bao nhiêu năm mới kiếm được 5 đồng vàng mà bụng tôi lại quặn thắt.
Chúng tôi đặt hành lý của mình lên chiếc xe kéo trong sân nhà trọ.
Kéo xe là một loài động vật lạ lẫm gọi là yak. Nó trông giống một con dê lớn với bộ lông màu nâu.
Có vẻ như những người chăn gia súc được các phái viên bảo vệ cũng đang di chuyển cùng chúng tôi.
Có khoảng 50 người sẽ đến cùng một làng giống như chúng tôi.
Có rất nhiều thanh niên chưa vợ, và cũng có một số gia đình có con gái đến tuổi cập kê.
Chúng tôi chia tay những người chăn gia súc dọc đường, và đến một khoảng đất trống sau khi leo lên một con đường núi. Có hai bức tượng sói ở hai bên lối vào làng. Có lẽ đó là sở thích của trưởng làng.
Phía trước là một khu đất nông nghiệp rộng lớn được chăm sóc cẩn thận, và những dãy nhà tuyệt đẹp không thua gì nhà của trưởng làng.
"Này, đất tơi xốp ghê."
"Anh nói đúng, mềm như đất trong rừng vậy."
Cánh đàn ông không thể chờ đợi được nữa, họ nhảy xuống cánh đồng và bàn tán.
Đừng nói là... ngôi làng định cư mà chúng ta sắp sống lại tuyệt vời thế này nhé?
Ý nghĩ đầy khao khát đó thoáng qua đầu tôi.
"Mọi người, xin hãy tập trung lại."
Cô gái hướng dẫn viên gọi chúng tôi, và chúng tôi tập trung lại sau khi xuống xe.
Vài người từ trong làng đi ra. Ai nấy đều ăn mặc tươm tất. Họ hẳn là tá điền của lãnh chúa ở đây.
"Tốt lắm. Đây là ngôi làng định cư mà mọi người sẽ sống."
Gì cơ!?
Tôi không thể tin vào tai mình, tôi nhìn những người khác với ánh mắt dò hỏi.
Tôi ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.
"Những người này là công nhân sẽ giúp mọi người làm quen với ngôi làng mới. Xin cứ hỏi họ về các cơ sở vật chất của làng."
Thật không thể tin nổi.
Cánh đồng rộng gấp đôi làng cũ ở Bá thổ Lesseu, và một căn nhà lớn có thể chứa 10 người, hoàn chỉnh với một kho thóc. Thậm chí còn có cả chuồng gia súc dù bên trong chưa có gì.
Họ nói rằng trong vòng 1 tháng, lãnh chúa-sama sẽ cung cấp cho chúng tôi dê và gà cam.
Đúng lúc đó, phía bắc của ngôi làng trở nên ồn ào.
"Ồ không! Nhìn lên trời kìa!"
Ặc, kia chẳng phải là bọ hung tê giác sao.
Dù chúng trông có vẻ yếu, nhưng chúng là kẻ địch mạnh, các hiệp sĩ ở lãnh thổ Lesseu không thể thắng nổi trừ khi họ hợp sức lại.
"Ủa, mấy con còn sót lại sau đợt đi săn à?"
Cô gái hướng dẫn viên thản nhiên lẩm bẩm trong khi giơ lên một cây gậy ngắn.
"Không cần hoảng sợ. Nhìn xem..."
Cô gái chỉ vào những bức tượng có cánh đang đập tan tác lũ bọ cứng đầu xuống đất.
Rồi, hai con sói chạy ra từ cổng làng lao vào tấn công lũ bọ.
"Cha này, đó không phải là hai bức tượng sói ở cổng làng sao?"
"Ơ-ờ, cha thấy rồi..."
Trận chiến một chiều kết thúc chóng vánh, rồi những bức tượng đó quay về lại chỗ cũ, bỏ lại xác lũ bọ.
"Tôi sẽ giải thích sau, nhưng bây giờ không cần lo lắng về chúng. Những bức tượng đó là mẫu golem tân tiến nhất được Thương hội Echigoya cung cấp theo yêu cầu của lãnh chúa-sama. Chúng sẽ bảo vệ làng chống lại trộm cướp và quái vật, nhưng chúng không đối phó với động vật gây hại như lợn rừng hay khỉ, nên xin hãy ghi nhớ điều đó."
Tôi chưa bao giờ nghe nói có ngôi làng nào được golem bảo vệ cả.
Nhưng, với sức mạnh đó, có vẻ chúng có thể tiêu diệt hầu hết các loại quái vật.
Mắt tôi cay xè khi nhớ lại lần chúng tôi phải chuẩn bị tinh thần đi chết để xua đuổi quái vật, hy sinh vài người trong làng trong khi chờ đợi tên lãnh chúa mãi mới chịu nhấc cái mông nặng trịch của lão.
Cuộc sống của chúng tôi đã dễ dàng hơn biết bao nhiêu, tôi sẽ trồng đủ rau củ và lúa mì để trả thuế cho năm sau.
"Cha ơi, đây đúng là một phép màu."
"Ông xã, chúng ta phải làm việc thật chăm chỉ."
"Ừ, hôm nay bắt tay vào trồng trọt ngay thôi!"
Tôi vác cây cuốc mới tinh lên vai, sải bước về phía cánh đồng.
※ Akindo-san là một trong những thân phận giả của Satou.