Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 520: CHƯƠNG 15-35: HOÀNG KIM HIỆP SĨ XUẤT TRẬN (3), NỮ ANH HÙNG TÍ HON

※ Không phải góc nhìn của Satou.

"『Cường Hóa Thân Thể』, 『Cương Lực』, 『Tuấn Mẫn』, 『Tập Trung』!"

Chàng hiệp sĩ trẻ Marientail tự cường hóa bằng các kỹ năng của mình.

Cậu đang cảnh giác cao độ với thượng cấp ma tộc mà họ đang đối mặt, nhưng con ma tộc chỉ nhìn cậu hiệp sĩ một cách thích thú, như thể chẳng hề có ý định tấn công.

"Ta không biết ngươi đang âm mưu gì, nhưng ngươi sẽ phải hối hận vì sự bất cẩn đó!"

『Ngươi xong chưa? Bổn tọa thấy chán rồi đấy.』

Chàng hiệp sĩ dùng Thuấn Động và bất ngờ chuyển hướng vuông góc khi tiếp cận thượng cấp ma tộc.

Vậy mà, con ma tộc không hề bị ảnh hưởng bởi đòn nhử, nó vẫn dán chặt mắt vào cậu.

Chàng hiệp sĩ, người đã lách sang bên phải của thượng cấp ma tộc, đọc Khẩu Lệnh [Tăng Tốc]. Thanh kiếm trong tay cậu sáng lên và tốc độ của cậu tăng vọt gấp năm lần.

Thượng cấp ma tộc chỉ khẽ mỉm cười trước hành động đó.

Đối với một thượng cấp ma tộc như nó, tốc độ cỡ này cũng chẳng khác gì đứng yên tại chỗ.

Khóe miệng nó nhếch lên một cách ghê tởm khi tưởng tượng ra khoảnh khắc cuối cùng của cậu hiệp sĩ.

"Đồ Hình Gia Tốc!"

Một vòng tròn ánh sáng xuất hiện trước mặt cậu hiệp sĩ, và rồi cậu tăng tốc một cách bùng nổ khi lao qua nó.

Đó là một vận tốc nhanh đến mức ngay cả thị giác động của thượng cấp ma tộc cũng không thể bắt kịp.

Hơn nữa, thiếu niên hiệp sĩ không nhắm đến một nhát chém uy lực, mà là một cú đâm tận dụng tối đa tốc độ của mình.

Vậy mà…

『Gia tốc kiểu gì mà như không đổi vận tốc vậy? Bổn tọa chế nhạo.』

Chàng hiệp sĩ tấn công với tốc độ khiến bóng hình cậu mờ đi đã bị con thượng cấp ma tộc chặn lại chỉ bằng bản năng.

Cậu bị đánh bay bởi cú quất đuôi đen tuyền, lăn lông lốc trên nền đá, cày nát cả mặt đường rồi đâm sầm vào dãy kệ của một hiệu sách và bất động.

Cậu hiệp sĩ bị vùi lấp dưới những kệ sách vỡ nát và hàng chồng sách cũ.

『Nào, mua vui cho ta thêm đi, bổn tọa cầu xin đấy.』

Thông thường, không ai có thể sống sót sau một đòn phản công của thượng cấp ma tộc. Mà dù có sống được, họ cũng sẽ bị thương nặng.

Mặc dù đó là lẽ thường, ánh mắt của thượng cấp ma tộc vẫn dán chặt không rời vào hiệu sách nơi cậu hiệp sĩ đã biến mất.

Quả nhiên—một bóng hình xanh lam phóng vọt ra từ đám bụi trắng.

"WOOOOOOOOOOO!"

Hưởng ứng tiếng gầm đầy chiến ý của cậu hiệp sĩ, thanh thánh kiếm cậu cầm rực sáng màu xanh.

Thượng cấp ma tộc không phản công đòn tấn công thứ hai mà đỡ nó bằng thanh đại kiếm đỏ sậm, cú va chạm tóe ra những tia lửa xanh đỏ xung quanh.

『Vùng vẫy đơn độc, bổn tọa xót thương.』

Nhìn xuống cậu hiệp sĩ đang phải dùng cả hai tay để giữ thánh kiếm, cánh tay còn lại của thượng cấp ma tộc vung xuống.

Những móng vuốt độc của nó ươn ướt một ánh sáng kỳ dị.

"Đâu chỉ có một mình cậu ta!"

Một người đàn ông điển trai dùng Thuấn Động vượt qua khoảng không và chém vào thượng cấp ma tộc với một vệt Ma Nhận đỏ rực.

Những cú quất đuôi phản công của thượng cấp ma tộc đều bị người đàn ông tóc vàng đẹp trai ung dung hóa giải.

"Kigori-sama!"

"Yo, Marientail. Để cậu phải chờ rồi!"

Người xuất hiện để chi viện cho cậu hiệp sĩ chính là hiệp sĩ mạnh nhất cấp 40, niềm tự hào của thành phố Seiryuu.

Và…

Một luồng sét lớn đánh thẳng vào thượng cấp ma tộc.

"Hehe, cảm ơn đã câu giờ nhé, Lão Sấm Sét ta đánh được một cú thật đã đời."

"Đó là Ma Diệt Lạc Lôi của Rindolf-sama!"

Luồng sét được tung ra bởi trưởng pháp sư Rindolf-shi, người được biết đến với biệt danh Lão Sấm Sét, đã làm thượng cấp ma tộc ngừng di chuyển.

『Tê liệt bất ngờ ghê, bổn tọa vui sướng.』

Con thượng ma xé toạc mảng da cháy đen trên ngực, để lộ lớp da không tì vết bên dưới.

Ngay cả một đòn tấn công bất ngờ bằng lôi thuật cao cấp cũng chẳng hề hấn gì với một thượng cấp ma tộc.

『Nhanh nhanh trả lễ, bổn tọa tấn công chớp nhoáng.』

Tia sét đen ngòm phóng ra từ sừng của con thượng ma lao thẳng đến Lão Sấm Sét, người đang đứng trên đỉnh một tòa tháp của lâu đài.

Thế nhưng, một bức tường ánh sáng xuất hiện trước lâu đài và đỡ lấy đòn ma thuật.

Đó là tường phòng hộ được tạo ra bởi Hạch Thành.

Con thượng ma khoái trá nhìn bức tường ánh sáng, không thèm để tâm đến việc đòn tấn công của nó bị chặn lại.

Ở đó, các binh lính đang hối hả vận hành đại pháo ma thuật và những hiệp sĩ vũ trang đầy đủ đang dàn trận bên ngoài tường ánh sáng.

『Đồ chơi thú vị, bổn tọa theo.』

Con thượng ma gầm lên một tiếng và một vòng tròn đen nhánh hình thành bên dưới nó.

"Cái đó trông nguy hiểm quá, hãy chặn hắn lại, ngài Marientail."

"Rõ rồi!"

Cả hai lao vào tấn công con thượng ma, để lại những dư ảnh màu xanh và đỏ.

"Ch-chết tiệt! Nó có thể dùng cả vảy và đuôi cùng lúc!"

"Marientail! Tránh mau!"

Những chiếc vảy trên người thượng cấp ma tộc biến đổi, tấn công vào phần bụng của cậu hiệp sĩ.

Người đàn ông tóc vàng chen vào giữa.

"Kigori-sama!"

"Ta có thể chặn được đòn này với Kim Cang Thân. Đừng dừng tay, chặn hắn lại bằng mọi giá!"

Những miếng vảy xuyên thủng áo giáp và da thịt của người đàn ông điển trai, khiến ông khạc ra máu.

"Vâng!"

Nỗ lực vung thánh kiếm của cậu hiệp sĩ trong khi nén nước mắt, và sự hỗ trợ tuyệt vọng từ lâu đài đã trở nên vô nghĩa không lâu sau đó.

『Giờ thì, hãy khuất phục trước tuyệt vọng đi, bổn tọa khuyên.』

Vô số ma tộc gớm ghiếc khác nhau xuất hiện bên dưới con thượng ma.

Vô số hạ cấp ma tộc và trung cấp ma tộc cưỡi trên những con côn trùng khổng lồ đang trồi lên từ vòng tròn ma thuật mở ra giữa khoảng không rộng lớn.

Những hạ cấp ma tộc có cánh bay lên trời và nô đùa bằng cách đâm sầm vào các ngôi nhà.

"Cứ như cổng địa ngục đã mở ra vậy."

Vừa phun máu nơi khóe môi, đôi mắt u tối của người đàn ông điển trai vừa nhìn quanh.

Là một người sở hữu cấp độ cao nhất trong quân đội lãnh địa, ông hiểu ngay rằng không có lực lượng nào ở Bá Thổ Seiryuu có thể chống lại một quân đoàn lớn thế này.

"Ch-chúng ta chưa thể bỏ cuộc! Dù chỉ một chớp mắt hay một khoảnh khắc, chúng ta chỉ cần cầm cự thêm chút nữa!"

Thiếu niên hiệp sĩ động viên người chú trung niên điển trai.

Bọn ma tộc chỉ đứng nhìn cảnh tượng và cười nhạo như thể đó là một màn kịch thú vị.

"Và sau đó thì sao? Viện binh từ hoàng gia sẽ không đến đâu. Kể cả họ có đến, mọi thứ khi đó đã bị hủy diệt hết rồi."

"Tỉnh lại đi chú Kigori!"

Một cú đấm nóng bỏng không hề khoan nhượng làm người chú trung niên đang cam chịu đầu hàng phải lảo đảo.

"Không phải từ Vương quốc… Kuro-dono sẽ đến. Chị ấy nhất định sẽ khiến anh ta hành động."

Một tia hy vọng nhỏ nhoi bùng cháy trong trái tim người chú điển trai khi nghe những lời đó.

"Kuro… người đi theo anh hùng sao."

Và rồi, hiệp hai của cuộc đấu tranh tuyệt vọng giữa ma tộc và các hiệp sĩ bắt đầu.

"Martha-san, không biết bọn trẻ ở viện mồ côi có an toàn không chị."

"Không sao đâu em, nơi đó vững chắc như một lâu đài, hiệp sĩ Son-sama đã nói với chị thế mà."

Trong một góc của khu trú ẩn bên dưới nhà trọ, cô hầu gái nhí Yuni và con gái bà chủ nhà, Martha, đang cố gắng trấn an nhau bằng những cuộc trò chuyện thì thầm.

Những người hàng xóm và cả khách trọ cũng đang trú ẩn ở đây.

Một tiếng sấm đặc biệt lớn vang lên.

Sau đó, bên ngoài trở nên yên tĩnh.

"Có lẽ họ đã đuổi được quái vật đi rồi?"

"Để tôi ngó xem một chút."

"Này! Đừng làm vậy!"

"Tôi chỉ liếc một cái thôi."

Một trong những người đàn ông đang trú ẩn gạt tay người cố cản mình ra, anh ta mở cửa hầm và nhìn ra ngoài.

"Này, ngoài đó sao rồi?"

Người đàn ông cố cản anh ta dường như cũng tò mò, ông hỏi người kia khi thấy anh ta im bặt.

Tuy nhiên, người đó vẫn im lặng, và rồi có thứ gì đó rơi xuống từ trên cao.

"Ái da. Gì thế này? Nhớt nháp quá… UWAAAAAAA!"

Khi người đàn ông nhận ra thứ ông đang cầm trên tay chính là cái đầu của người đàn ông vừa ló ra ngoài, ông hét lên và ném nó đi.

Cái xác không đầu của người đàn ông ngã xuống, máu phun tung tóe khắp nơi.

Một mối đe dọa còn lớn hơn nữa ập xuống tầng hầm vốn đã bị bao trùm bởi tiếng la hét và gào khóc.

Với những tiếng răng rắc, trần nhà—sàn của nhà trọ—bị xé toạc, để ánh mặt trời ùa vào.

Trong luồng sáng ấy, có thứ gì đó thò vào, hai cái que đen... à không, là râu của một con côn trùng khổng lồ.

Khoảnh khắc cặp râu chạm vào một người, đôi mắt của một con dế lạc đà khổng lồ xuất hiện ở phần trần nhà bị xé toạc và dò xét mọi người.

Cặp râu quấn lấy Yuni và Martha, những người đang ở trong một góc phòng.

"GYAAAAAA, cha ơi cứu con, mẹ ơi, cứu con."

"C-cứu với… Satou-san."

Martha và Yuni hét lên, nhưng chỉ có vợ chồng chủ nhà trọ dám lao vào tấn công cặp râu.

Sự kháng cự tuyệt vọng của họ chỉ khiến họ trở thành nạn nhân của một sợi râu khác.

"Bỏ Yuni ra, nanodesu!"

Một quả cầu ánh sáng màu xanh bay từ xa tới, xuyên thủng cả hai sợi râu.

Ngay sau đó, một bóng trắng lao đến phía sau quả cầu ánh sáng, đỡ lấy bốn người vừa được thả ra từ những chiếc râu trên không.

"Lyuryu! Chăm sóc Yuni và mọi người nodesu."

LYURYURYUUU.

Một hiệp sĩ nhỏ bé trong bộ giáp vàng nhảy khỏi lưng con rồng trắng.

"Tất Sát Ma Nhận Đột!"

Ngay giữa lúc hô tên chiêu thức, hoàng kim hiệp sĩ đã tấn công vào cơ thể đen của con dế.

Lớp phòng ngự màu đỏ sẫm của con dế bị phá vỡ trong tích tắc, cơ thể cứng hơn thép của nó bị xuyên thủng như thể được làm bằng giấy.

"Trừng phạt nè, nanodesu!"

Thanh kiếm của hoàng kim hiệp sĩ phá thủng lên trời đang tỏa sáng sắc xanh lam.

"A-Anh hùng-sama?"

"Là tiểu anh hùng-sama."

Đám đông ra khỏi nhà trọ đồng thanh reo hò khi thấy hoàng kim hiệp sĩ.

LYURYURYUUU.

Con bạch long lượn một vòng trên trời, báo hiệu có kẻ địch mới đang đến gần.

"Lyuryu! Thả Yuni và mọi người xuống dưới nodesu."

Theo chỉ thị của hoàng kim hiệp sĩ, con bạch long đang giữ gia đình chủ nhà trọ và cô bé hầu gái trên tay đã thả họ xuống đất.

Đó là một cú hạ cánh nhẹ nhàng êm ái.

"Bạn có bị thương không nanodesu?"

"K-không có, c-cảm ơn nanodesu? Ch-chẳng lẽ bạn là…"

Yuni, người sắp đoán ra sự thật, liền im bặt khi hoàng kim hiệp sĩ làm cử chỉ kéo khóa môi.

Dĩ nhiên, Yuni không hề biết cử chỉ từ thời Showa của Nhật Bản, nhưng cô bé hiểu ý nó là, "Giữ bí mật nhé," nên đã ngừng nói.

"Anh hùng-sama, xin cho chúng tôi biết danh tính của ngài."

"Tên của Pochi là Hoàng Kim Hiệp Sĩ Yellow nanodesu!"

"Hoàng Kim Hiệp Sĩ Yellow-sama! Cảm ơn vì đã cứu giúp chúng tôi!"

Mặc dù Yuni đang gào thét trong đầu rằng, "Cậu nói rồi! Cậu nói ra rồi đó, Pochi-chan!", cô bé vẫn nín nhịn bằng cách cười gượng trong khi toát mồ hôi lạnh.

Và rồi, cô bé lan truyền cái tên giả của hoàng kim hiệp sĩ, "Hoàng Kim Hiệp Sĩ Yellow", ra xung quanh bằng một giọng đặc biệt lớn.

Đúng là một cô bé tốt bụng.

"Những người khác có đến không thưa hiệp sĩ?"

"Zena đi tới mê cung nodesu. Pochi sẽ đi tới kia với Lyuryu để đánh bại ma tộc nodesuyo."

"Vậy là ngài đến để tiêu diệt ma tộc sao! Hoan hô Hoàng Kim Hiệp Sĩ Yellow-sama!"

Mặc dù đau đầu với những lời lỡ miệng của bạn mình, Yuni vẫn thành công truyền đạt hành động của hoàng kim hiệp sĩ cho mọi người xung quanh.

Nỗ lực đáng khen của Yuni, người đang thở không ra hơi, không hề lay động được vị hoàng kim hiệp sĩ ngây thơ, người chỉ nghiêng đầu một cách dễ thương.

"Vậy thì Pochi đi đây! Pochi sẽ mang quà lưu niệm tới khi nhỏ đến cùng với Chủ nhân nodesu!"

Yuni vẫy tay chào người bạn đang vẫy tay rời đi của mình.

"Cảm ơn em vì đã che đậy cho cô bé, Yuni-chan."

"Eh, Satou…"

Cô bé nhìn về phía giọng nói quen thuộc, nhưng người ở đó lại là một khuôn mặt xa lạ.

Tuy vậy, cái xoa đầu dịu dàng trên đầu Yuni chính là của anh trong ký ức của cô bé.

"Vâng ạ, lần tới xin anh hãy ghé ở như bình thường nhé."

"Chắc chắn rồi. Bọn anh nhất định sẽ làm vậy."

Người thần bí đó tập hợp mọi người, tạo ra một nơi trú ẩn dưới lòng đất bằng thổ thuật và dựng lên một kết giới mạnh mẽ.

Đó là một kết giới kỳ diệu vững chắc đến nỗi ngay cả những người không chuyên cũng có thể cảm nhận được rằng họ có thể tin tưởng vào lời đảm bảo của anh rằng ngay cả ma vương cũng không thể phá vỡ nó.

『Xong rồi hả? Bổn tọa vẫn chưa thấy đã.』

Thanh thánh kiếm được nắm bởi cậu hiệp sĩ đang thở hổn hển đã mất đi ánh sáng xanh, những nữ pháp sư mà cậu đang bảo vệ sau lưng cũng đã cạn kiệt ma lực đến nỗi không thể nhấc nổi tay chân.

Người duy nhất có thể dùng ma pháp lúc này là một nữ phong pháp sư.

Hiệp sĩ điển trai Kigori, người đã chiến đấu cùng cậu, cũng đã rời khỏi trận chiến với vết thương nặng. Nebiren, trưởng thần quan đền Garleon, đang dốc sức cứu chữa mạng sống của chú ấy bằng ma pháp trị liệu ở phía sau một ngôi nhà bị phá hủy.

"…■■■■ Búa Không Khí!"

Phong ma pháp được tung ra bởi cô gái, người đã chuẩn bị sẵn sàng để chết, tan biến mà thậm chí còn không chạm tới được con thượng ma.

『Cấu trúc phép thuật quá tệ. Bổn tọa đánh giá.』

Con thượng ma nhìn xuống cô gái tuyệt vọng, người đang đặt cả hai tay trên đất, với ánh mắt thích thú.

Sự cùng cực và sợ hãi của con người chẳng khác nào một món bổ dưỡng đối với ma tộc như chúng.

Để tận hưởng điều đó, chúng liên tục dày vò đối thủ trong khi vẫn để họ sống.

"…■■ Búa Không Khí!"

Một hiệp sĩ bạc xuất hiện trên trời niệm một phong ma pháp với chú ngữ được rút gọn. Ma thuật đáng lẽ ra có cùng kết quả như vừa nãy đã chạm tới con thượng ma, cho thấy uy lực đủ để khiến nó lùi lại vài bước.

"Vũ Động, Phong Tiểu Kiếm!"

Nhận cùng Thánh Văn như thánh kiếm hộ quốc Claiomh Solais, bảy thanh tiểu kiếm phóng ra từ tay của hiệp sĩ bạc bay lượn trên không trung, để lại những âm thanh trong trẻo.

Chúng tấn công con thượng ma như những con chim săn mồi, tạo ra những vệt sáng xanh.

『Ngươi là học trò của Tổ Vương Yamato? Bổn tọa vui đấy.』

Con thượng ma ung dung đối phó với những lưỡi dao tấn công như một kiếm sĩ thiện nghệ.

"Quấn Quanh, Phong Tiểu Kiếm!"

『Hai Thánh Văn sao? Bổn tọa kinh ngạc.』

Một Thánh Văn cho một vật phẩm.

Đó là luật tuyệt đối áp dụng cho cả những thánh kiếm thần ban.

Tuy vậy, chàng trai tóc đen, người đã tạo ra những thanh tiểu kiếm này, hẳn sẽ cười lớn nếu cậu nghe được điều đó. Cái khó khăn đó chỉ là vấn đề của việc thêm vào vài mạch ma thuật song song mà thôi.

Những lưỡi kiếm chân không vô hình bao bọc lấy các thanh tiểu kiếm dần dần dồn ép con thượng ma.

Nhưng, kể cả như vậy, sự khác biệt giữa nhân loại và ma tộc vẫn quá rõ rệt.

Mặc dù những thánh kiếm đang bay lượn gây ra nhiều vết thương, đòn quyết định vẫn còn xa vời.

Hiệp sĩ bạc bắt đầu niệm một ma pháp tấn công để xoay chuyển tình thế vô vọng.

『Kukakakaka, thống khổ bởi độc trong máu đen. Bổn tọa thích nha.』

Những binh sĩ hít phải máu bắn ra từ con thượng ma đang nằm la liệt trên đường, ho ra máu.

Thấy cảnh đó, hiệp sĩ bạc cắn môi bên dưới chiếc mũ giáp.

Cô dùng ý chí dằn xuống thôi thúc dùng phong thuật trị liệu diện rộng để cứu đồng đội của mình.

Điều cô nên làm bây giờ là tiêu diệt con thượng ma.

Và rồi cô hoàn thành phép thuật ngay trước khi kích hoạt chú văn.

Hiệp sĩ bạc thực hiện nước đi cuối cùng trước câu thần chú kích hoạt.

"Viên Mãn, Phong Tiểu Kiếm!"

Nhận được Thánh Văn thứ ba, bảy thanh tiểu kiếm sáng rực rỡ—chúng nổ tung từ bên trong và hóa thành những hạt sáng xanh.

『Không chịu nổi nữa sao? Bổn tọa chế giễu.』

"Thiên Lam Bão Tố (Tempest)!"

Không để tâm đến sự cười cợt của con thượng ma, hiệp sĩ bạc đọc thánh văn kích hoạt cuối cùng của phong thuật cao cấp mà cô đã chuẩn bị.

Một cơn gió cuồng nộ như bão tố nổi lên với con ma tộc ở trung tâm, những vệt sáng vàng bên trong cơn gió nhốt con ma tộc vào trong như một cái lồng. Ngay cả những đòn tấn công liên tục bằng cánh tay đen của nó từ bên trong cũng chỉ có thể làm cong chiếc lồng vàng chứ không thể phá vỡ nó.

Đây là một phép thuật kết hợp bí thuật của tinh linh Garuda vào trong phong thuật. Một ma thuật đặc biệt được làm riêng cho cô.

『Kuhahaha! Bổn tọa sảng khoái.』

Những lưỡi dao chân không ẩn hiện bên trong chiếc lồng bão tố vàng dày vò con thượng ma.

Nhưng ngay cả với chừng đó đòn tấn công, ma thuật của con người vẫn không đủ để tiêu diệt một thượng cấp ma tộc.

Thông thường là thế…

Những hạt sáng lấp lánh màu xanh có thể được nhìn thấy bên trong cơn bão.

Cơn bão biến đổi không lâu sau đó, phát triển thành một ma thuật lấp lánh những hạt sáng xanh.

『Ngươi hiến tế một thánh kiếm thần ban để tiêu diệt bổn tọa! Bổn tọa ngợi khen.』

Con thượng ma bị bào mòn bởi những hạt thánh kiếm li ti tan thành sương khói bên trong cơn bão.

"Đó là nhờ ma thuật và ma cụ mà Satou-san đã cho tôi."

Hiệp sĩ bạc lẩm bẩm với cơn bão mà không ai có thể nghe được.

Một hiệp sĩ vàng đang cưỡi trên một con tiểu long màu bạc bay đến bên cạnh cô.

"Zena… à không, nodesu. Err… err…"

"Là Bạch Ngân Hiệp Sĩ Air, nhớ chưa, Hoàng Kim Hiệp Sĩ Yellow-san."

"Đúng rồi đó nodesu! Pochi muốn nói thế đó nodesu yo!"

Hiệp sĩ bạc vỗ trán, có cùng cảm giác như Yuni vừa nãy, nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần và chữa trị cho những người xung quanh bằng phong thuật cao cấp.

"Pochi và Lyuryu đã diệt hết tất cả ma nhân nodesu."

"Giỏi lắm."

Cô nói nhẹ nhàng, nhưng không có nhiều người ở Vương quốc Shiga rộng lớn này có thể tiêu diệt nhiều ma tộc bay trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

"Ma vương vẫn chưa xuất hiện hả nodesu?"

Hoàng kim hiệp sĩ đưa ra một nhận xét nguy hiểm trong khi nghiêng đầu một cách đáng yêu.

"Đúng vậy, chắc thế này là hết rồi."

Nếu chúng mà xuất hiện dễ dàng như vậy, người dân có lẽ sẽ không bao giờ có thể sống yên bình.

Hai người đã hoàn thành các biện pháp cứu trợ khẩn cấp và hạ xuống mặt đất.

"Em làm tốt lắm, Yukel."

"Chị, Ane-sama hả?"

"Chị là người đi theo Anh hùng-sama, Bạch Ngân Hiệp Sĩ Air. Chị không phải chị của em. Hiểu chứ?"

"D-dạ hiểu! Chị… không, rõ thưa Air-dono."

Đôi tai của hoàng kim hiệp sĩ ngúc ngoắc khi nhỏ nhìn cuộc nói chuyện giữa hai chị em.

"Có người đang gọi nodesu."

"Yellow?"

"Pochi sẽ đi một lát nodesu."

Hoàng kim hiệp sĩ ngồi lên lưng bạch long và bay lên trời.

Và nhỏ đi tới một khoảng sân sau của một thần điện trong Thành Seiryuu.

『Ngài đến rồi… tiểu anh hùng.』

Một bé loli tóc màu mật ong đang tết vòng hoa giữa một vườn hoa trong hậu viên.

Cô bé đang nở một nụ cười không tương xứng với độ tuổi của mình.

"Pochi là Hoàng Kim Hiệp Sĩ Yellow nanodesu. Anh hùng là Chủ nhân mới đúng nanodesu yo?"

『Không không, ngài là một [Chân Anh Hùng]. Mọi người chỉ đang giữ bí mật với ngài thôi.』

"Thiệt sự nanodesu?"

Hoàng kim hiệp sĩ thật thà, người không hiểu chuyện, tỏ vẻ nửa tin nửa ngờ như thể cô bé không thể lĩnh hội được điều cô bé kia nói trong khi nghiêng đầu.

『Đúng vậy, thật sự đấy. Đó là lý do, tôi muốn vị anh hùng như ngài đi tiêu diệt ma vương.』

"Ma vương xấu hả nanodesu? Chủ nhân bảo Pochi không được đánh ma vương tốt nodesu?"

Trận chiến bên trong mê cung dưới lòng đất với chủ nhân thoáng hiện trong đầu hoàng kim hiệp sĩ.

『Thật sự là một ma vương xấu xa, nên ổn thôi. Chủ nhân sẽ khen ngợi ngài nếu ngài tiêu diệt nó.』

"Vậy thì Pochi sẽ làm hết sức nodesu! Giờ Pochi sẽ đi gọi Zena nodesu."

『Không không, ngài sẽ không kịp đâu. Anh hùng của tôi sắp bị ma vương xấu xa giết ở bên kia rồi.』

"Thế thì nguy lắm nanodesu."

Nói đoạn, hoàng kim hiệp sĩ trèo lên Long Kỵ của mình, cô gái nhỏ mỉm cười thỏa mãn.

Một nụ cười mà nếu bạn bè của hoàng kim hiệp sĩ có ở đây, họ sẽ phản đối việc cô bé lên đường ra chiến trường.

『Ngài sẽ lên đường ngay phải không?』

"Đúng thế, nanodesu."

Tuy nhiên, hoàng kim hiệp sĩ trong sáng, người không biết nghi ngờ, sẵn lòng đồng ý với yêu cầu của cô gái nhỏ.

『Tôi sẽ mở cổng ra chiến trường.』

Một cánh cổng trông giống như cổng của thần điện được mở ra trước mặt hoàng kim hiệp sĩ và bạch long.

Một phế tích đồ sộ màu trắng có thể được nhìn thấy bên kia vết rách không gian.

『Đi đi, tiểu anh hùng. Và cứu anh hùng của tôi.』

"Được nanodesu! Pochi sẽ cố gắng nodesu yo!"

Hoàng kim hiệp sĩ đáp lại một cách hăng hái và hướng về chiến trường cùng với bạch long.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!