Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 571: CHƯƠNG 16-29: LIÊN MINH GARLEON (5)

Satou đây. Tôi khá thích mấy game mô phỏng hải chiến và tàu ngầm, chủ yếu là về khoản truy tìm kẻ địch. Cái cảm giác vắt óc tìm cách diệt gọn đối phương trước khi bị chúng phát hiện nó phê lắm, bạn có thấy vậy không?

『Satou, bọn em đã kiểm tra xong ma thuật anh vừa đưa rồi.』

『Nn, vất vả cho các em rồi.』

『Cảm ơn anh. Các em có thấy vấn đề nào không?』

『Hoàn hảo.』

『Vì mã kiểm soát mana đã bị loại bỏ hoàn toàn nên ngay cả một pháp sư lão luyện cũng sẽ gặp khó khăn trong việc khống chế, nhưng em nghĩ tự mình thi triển thì không vấn đề gì đâu.』

Tốt rồi.

Tôi đã tự mình thử nghiệm vào lúc nửa đêm, nhưng việc kiểm tra chéo luôn quan trọng như một lớp bảo hiểm để đề phòng sai sót có thể xảy ra.

『Nhưng mà thật tình, anh lấy đâu ra thời gian để phát triển loại ma thuật đó vậy?』

『À thì, trên biển cũng chẳng có việc gì khác để làm mà.』

Vậy là tôi đã mày mò chế tạo phép [Tạo Golem Khu Trục Nhỏ] để giết thời gian. Nó tương đối đơn giản vì tôi chỉ cần lấy mã nguồn từ một phép đã có sẵn thôi.

Phép này tạo ra những con thuyền golem bằng thép hoàn chỉnh, đi kèm với một bộ tượng sống đóng vai thủy thủ đoàn giả.

Phần khó nhằn nhất là làm cho mấy bức tượng sống này trông giống hệt người thật.

Cùng với đó, mỗi thuyền golem chỉ có 10 ma pháo nên nó yếu xìu dù là một golem ở level 50.

Tất nhiên nó cũng không thể bay lượn trên trời như phi thuyền được.

Mỗi lần thi triển sẽ tạo ra 12 chiếc thuyền, nên ma thuật này chắc chắn sẽ hữu dụng trong trận tiêu diệt hải tặc lần này nếu tôi niệm phép nhiều lần.

Tôi có thể tăng hỏa lực của chúng lên nếu trang bị thêm pháo ma thuật cao cấp, nhưng làm vậy sẽ dẫn đến việc cạn kiệt mana cung cấp rất nhanh, nên lần này tôi đã không thêm vào.

Nếu có cơ hội lần sau, tôi sẽ hiệu chỉnh lại phép thuật.

"Đô đốc! Hạm đội hỗ trợ đang tụt lại phía sau ạ."

Tôi nghe một thuyền viên báo cáo cho đô đốc.

"Mẹ kiếp, lũ hậu cần lề mề, chắc lại đang keo kiệt ma hạch đây mà."

Đô đốc tặc lưỡi khi nghe báo cáo.

Xem ra ông ta đã quên bẵng rằng chính mình cũng đang vắt kiệt sức các phong pháp sư để thay cho ma hạch rồi.

Hạm đội này có 9 thuyền của quân đội Garleok, 12 thuyền hộ tống và 4 thuyền tăng viện từ các thành phố khác thuộc Liên minh Garleon, tổng cộng là 25 tàu.

Thêm vào đó, 7 thuyền hộ vệ có hải tặc trà trộn, và thậm chí có cả hải tặc lẩn trong một nửa số thuyền tăng viện của liên minh.

Chúng có lẽ sẽ bắt đầu nổi loạn một khi trận chiến giáp lá cà bắt đầu, tôi nên canh chừng và chặn đứng chúng đúng thời điểm.

『Satou.』

Tiếng Mia vọng đến tai tôi thông qua không gian thuật [Đàm Thoại Chiến Thuật].

『Hải tặc, hướng tây.』

『Cảm ơn em nhé, Mia.』

Xem ra phi thuyền tuần tra trên trời đã thoáng thấy bóng dáng hải tặc.

Gần như cùng lúc, một ánh đèn tín hiệu gắn bên dưới phi thuyền cũng nháy sáng, báo cho tôi biết cùng một sự việc.

Nói nhỏ là dữ liệu từ tín hiệu đèn thì chi tiết hơn nhiều so với lời của Mia.

『Can thiệp?』

『Chưa được, cứ quan sát chúng đã, anh muốn biết thực lực của đội quân chinh phạt này.』

Từ những gì Bản Đồ cho thấy, không có thuyền nào bị hải tặc tấn công, nên chắc là ổn thôi.

"Đô đốc! Phát hiện chiến thuyền ở hướng 2 giờ! Trên thuyền không có quốc kỳ."

Khoảng nửa tiếng sau, một binh sĩ điểu nhân tuần tra trong khu vực báo cáo như thế.

"Được rồi! Các phong pháp sư, tìm xem có mai phục không."

Các phong pháp sư đang giúp thuyền tăng tốc liền ngưng phép của họ và bắt đầu niệm chú tìm kiếm.

"Phòng động cơ đâu! Tăng công suất lò ma thuật lên."

"Rõ, thưa ngài."

Rung động và sóng mana từ bên dưới trở nên mạnh hơn.

"Thưa đô đốc, chúng ta có nên chuẩn bị ma pháo không ạ?"

"Ừm. Trinh sát đâu! Có bao nhiêu thuyền ở đó!"

"Tôi thấy một tàu!"

"Vậy thì nhấn chìm nó để nâng cao sĩ khí quân ta. Chuẩn bị ma pháo."

"Rõ, thưa ngài."

Các lỗ châu mai được mở ra, và tấm vải chống thấm che đậy ma pháo ở tầng dưới được dỡ bỏ.

"Báo cáo đô đốc! Một chiến thuyền ở hướng 2 giờ, khoảng cách 2200."

Các phong pháp sư báo cáo sau khi ma pháo đã chuẩn bị sẵn sàng.

Trông như đơn vị độ dài của Liên minh Garleon tương đương với yard.

Khoảng cách cỡ 2 km.

"Được rồi, không có mai phục."

Đô đốc cười toe toét.

『Triệu hồi?』

『Không, chưa cần đến tinh linh nhân tạo đâu em.』

Mia hỏi liệu cô bé có nên hỗ trợ chúng tôi bằng tinh linh không, nhưng thế thì lại thừa mứa quá.

『Hừm...』

『Đừng lo, em sẽ có lượt sau mà, ráng nhịn một chút được không.』

『Em cũng muốn có phần nữa.』

『Có chứ, tất nhiên rồi. Cả Sistina-sama nữa, làm ơn hãy kiên nhẫn đợi đến lượt mọi người nhé. Cho tới lúc đó, cô có thể vui lòng trợ giúp tuần tra khu vực bằng đội gargoyle không?』

『Được, cứ để đó cho em.』

Mấy cô gái sẽ có đất diễn thực sự khi hải tặc tập hợp lực lượng chính của chúng.

Tuy nhiên, tiểu thư Karina và công chúa Sistina ắt hẳn sẽ sớm đến lượt của họ thôi.

Những đốm đỏ to tướng hiện trên Bản Đồ đã cho tôi biết điều đó.

Tôi kiểm tra vài đốm đỏ đang di chuyển bên dưới hạm đội hải tặc.

Danh tính của chúng là Mực Ngư Lôi và một con Mực Kraken.

Có 20 con Mực Ngư Lôi với level trung bình là 12 và một con Mực Kraken duy nhất ở level 45.

Khoan đã, có khoảng 30 con Orc Biển level một chữ số đang bám theo sau chúng.

Mỗi con quái vật đều có trạng thái bất thường là [Thuộc Hạ].

Đấy có lẽ là một dạng kỹ năng Thuần Hóa.

Những con quái vật này đang tiến đến bên dưới mặt nước, nên phong thuật tìm kiếm không thể phát hiện ra chúng.

Thoạt nhìn, việc thuyền trưởng không dùng thủy thuật để dò tìm dưới mặt nước có vẻ là bất tài, nhưng tôi hiểu vì sao ông ta do dự khi phải tiêu tốn một lượng lớn mana của hạm đội cho việc đó.

Mặc dù có những hải tặc hợp tác với á nhân biển, chiến lược của họ so ra không thể sánh bằng một thuyền hải tặc thông thường.

Thêm nữa, khoảng 10 km đằng sau con thuyền hải tặc đó, lực lượng chính của chúng đang dần dần quy tụ, mà dường như phong thuật tìm kiếm vừa rồi không thể phát hiện được.

Chúng cũng có vài con Mực Kraken đi cùng, nên Mia và công chúa Sistina sẽ có thừa cơ hội để thể hiện.

"Thuyền địch vào tầm ngắm!"

Con thuyền hải tặc xuất hiện ở đường chân trời không lâu sau đó.

"Thuyền hải tặc màu đen?"

"Oy! Nhìn lá cờ hải tặc đó kìa!"

"Rắn biển quấn quanh đầu lâu... Đó là thuyền của Khô Lâu Công Tước!"

Theo Bản Đồ, Khô Lâu Công Tước không có trên thuyền đó.

Chúng có lẽ để thuộc hạ treo cờ hòng gây hoang mang và đóng vai trò như một lời cảnh báo.

"Lá cờ đó, kỳ cục...?"

"Tama cũng nghĩ vậy đó nodesu?"

Tama và Pochi chui ra từ cái bóng dưới chân tôi, nhoài người ra trước lan can thành thuyền.

Đã đến giờ nghỉ trưa rồi sao?

May mắn thay, mọi người xung quanh đang bận rộn chuẩn bị cho trận chiến nên không ai để ý đến hai đứa.

"Hai đứa, phụ nữ không được phép ở trên thuyền này, nên đi lên phi thuyền có Karina-sama và mọi người rồi đợi ở đó xem nhé, được không."

Cặp đôi nhìn tôi với vẻ mặt xìu như bánh đa ngâm nước.

"Nyu...?"

"Chán quá đi nodesu."

Tuy nhiên, chúng vẫn ngoan ngoãn chui vào bóng và di chuyển lên phi thuyền trên trời.

『Phát tín hiệu giả.』

『Vâng thưa cậu chủ.』

Tôi nhờ brownie trên phi thuyền gửi đi một tín hiệu ánh sáng giả.

Hoa tiêu của thuyền đô đốc nhận thấy ánh sáng ấy và nhìn tôi dò hỏi.

"Đô đốc, có xác suất cao là kẻ địch đang đi cùng với quái vật đấy."

"Đi cùng sao? Chúng ta đã biết về bọn Orc Biển bị thuần hóa rồi mà."

"Không phải loại đó, nó là..."

"Ngài Pendragon! Ta đang bận chỉ huy chiến trận. Hãy hành động như một quan sát viên và im lặng theo dõi cuộc chiến đi!"

Tôi muốn cảnh báo ông ta rằng những con quái vật ấy là Mực Ngư Lôi và một con Mực Kraken, nhưng ông ta cố tình làm lơ.

Hạm đội sẽ hứng chịu thiệt hại nghiêm trọng nếu cứ thế này, tôi nên "thả" Quả Bom Karina vào đúng khoảnh khắc Mực Kraken xuất hiện để ngăn chặn điều đó.

Về phần bọn Mực Ngư Lôi, ừ thì, xét việc chúng tôi có 25 chiến thuyền, họ chắc hẳn sẽ xoay xở được thôi.

『Karina-sama, cô sắp được biểu diễn rồi đấy.』

Tôi nói với tiểu thư Karina ở trên trời để xua tan nỗi buồn chán của cô ấy.

"Bọn chúng đang hướng thẳng tới chúng ta. Bộ chúng tuyệt vọng rồi à?"

"Hừ, đây là toàn bộ lực lượng của bọn hải tặc vô giá trị này sao. Khai hỏa đồng loạt ma pháo khi chúng vào trong tầm bắn."

Hạm đội bắt đầu bao vây thuyền hải tặc và hướng mạn sườn của họ về phía nó.

"Sao hải tặc không tấn công nhỉ?"

Tôi thử hỏi người hoa tiêu.

"Chúng ở ngược gió, nên vẫn nằm ngoài tầm bắn của cung tên."

Điều đó có thật không?

Chúng tôi chỉ cách nhau khoảng 100 mét thôi mà.

"Ma pháo, sẵn sàng... khai hỏa!"

Những khẩu ma pháo gầm lên theo lệnh đô đốc, các thuyền đồng minh liền kề soái hạm cũng lần lượt bắn ma pháo của họ.

"Ồôô?"

Một bức tường nước xuất hiện trước thân tàu hải tặc đen, ngăn chặn loạt đạn ma pháo liên tiếp.

Đó có lẽ là ma thuật của con Mực Kraken ở dưới biển.

"K-không thể nào! Bắn loạt tiếp theo!"

Thấy thế, đô đốc vội vàng ban lệnh.

"Chúng ta vẫn chưa nạp lại ma pháo xong."

Nếu cứ theo diễn biến này, hải tặc sẽ tấn công.

Có một khúc gỗ công thành hình sừng cực lớn trên mũi tàu hải tặc.

Trông như chúng dự định tấn công bằng cái sừng đó và abord tàu này ngay từ đầu.

Tôi lấy ra một chiếc cung ma thuật và vài mũi tên thép từ túi ma thuật.

"Báo cáo Đô đốc! Thuyền địch đang trên đường va chạm."

"Eey, bẻ lái sang phải!"

Soái hạm cố gắng thực hiện một cú rẽ ngoặt đột ngột để né tránh, nhưng tốc độ của chúng tôi đã giảm sút do mất đà.

Và đó là lúc mà bọn Mực Ngư Lôi tiến đến.

"Báo cáo Đô đốc! Có quái vật biển!"

"Quên phứt mấy con Orc Biển đó đi!"

"Không phải chúng, là Mực Ngư Lôi!"

"N-ngươi nói cái gì?"

Coi bộ thủy thủ đoàn soái hạm cuối cùng cũng nhận ra bọn Mực Ngư Lôi.

Những con quái vật này chỉ ở level 20, nhưng chiều dài của chúng đã bằng phân nửa soái hạm.

"Tôi sẽ giúp một tay."

Tuyên bố xong, tôi liền nhắm tên của mình vào những con Mực Ngư Lôi đang bơi dưới nước.

"Cung tên tầm thường không thể nào có hiệu quả dưới nước..."

Tôi bắn ba phát tên trong khi tính toán thời điểm và hạ gục 7 con mực.

Tôi cảm thấy sẽ không hay nếu mình giết hết và chiếm hết công lao, nên tôi để lại ba con trong tình trạng ngắc ngoải.

"Chúng bị trúng tên mà còn chết nữa ư?"

Đô đốc, người sắp sửa chế nhạo tôi, giật mình với đôi mắt trợn tròn.

Không không, ông làm việc của một đô đốc đi chứ đừng có làm cái phản ứng đó.

Cấp dưới của ông ta đã hành động trong lúc ông ta còn đang sững sờ, các thủy pháp sư bắn Mực Ngư Lôi bằng thủy thương, và các phong pháp sư đang niệm phép né tránh.

Thủy thủ đoàn thì nghiêm túc điều khiển cánh buồm bằng dây thừng để tái gia tốc con tàu.

"Nó ra đấy."

Tôi chỉ vào mặt nước đang phồng lên trước mắt chúng tôi.

Biển rẽ ra và mười xúc tu khổng lồ trồi lên.

Đầu mỗi xúc tu được điểm xuyết bằng những móng vuốt gai nhọn như cây lao, mỗi giác hút thì lớn hơn cả một người.

"L-là Kraken!"

"C-chạy đi! Con thuyền này sẽ chìm mất!"

Thủy thủ đoàn rơi vào hoảng loạn khi họ thấy nó.

Dĩ nhiên điều ấy không chỉ áp dụng cho soái hạm mà còn là toàn bộ các thuyền đồng minh.

Con Mực Kraken còn chưa lộ nguyên hình, vậy mà nó đã gây nên cảnh đại hỗn loạn ở đây.

Và dường như đô đốc cùng các thuyền trưởng, những người đáng lẽ phải giữ cho người khác bình tĩnh, cũng chỉ có thể gắng gượng giữ được sự tỉnh táo của chính họ.

『Karina-sama, tiến lên tẩm quất nó đi.』

『Tôi đợi mãi câu này thôi!』

Giọng tiểu thư Karina nghe hạnh phúc quá đỗi qua đường truyền không gian thuật.

『Gió mạnh đang thổi về phía tây nên...』

『Kung-fuuuuuuuuuuuuuuu, Cú-đááááááááááááááááá, đó nhaaaaaaaaaaaaa!』

Tiểu thư Karina lao xuống trong khi hét vang trời tên chiêu thức trước khi tôi có thể cảnh báo cô ấy cẩn thận với cơn gió mạnh.

Không không, cô không nên hét lớn tên chiêu thức ấy ở đây.

Mà tôi cũng không nghĩ có bất kỳ ai đủ bình tĩnh để nghe được.

Tiểu thư Karina đang rơi nhanh như một thiên thạch, trong khi đạp không để điều chỉnh phương hướng, đâm xuyên thấu con Mực Kraken.

『Xuyên Thấu Sắc Lẹm, đó ạ!』

『Lốc Xoáy Chinh Phạt~?』

Theo sau tiểu thư Karina, Pochi và Tama cũng lao xuống với chiêu thức mới của chúng.

HP của con Mực Kraken đã cạn đáy vì cú đó, nhưng tôi sẽ giữ kín miệng về điều này.

"Người đâu! Bắt giữ tàu hải tặc!"

Tôi vận sức ở bụng và hét lớn tới những người đang hoảng hồn trước những tảng thiên thạch rơi xuống đột ngột.

Ma pháo đã nạp đạn xong liền bắn phá con thuyền hải tặc đã mất đi sự bảo kê của Mực Kraken, và khoét một cái lỗ lớn trên thân tàu.

Đám hải tặc đã leo lên chiến thuyền thứ hai vốn đang luýnh quýnh né được cọc đâm tàu.

Chúng tôi abord con thuyền hải tặc từ phía đối diện.

"Có một tên mạnh."

"Chắc là một trong những kẻ tâm phúc của Khô Lâu Công Tước, Hiệp sĩ Xương Khô Zamud."

Mặc dù được gọi là Hiệp sĩ Xương Khô, gã kia không phải ma tộc cũng chẳng phải quái vật, mà hắn nguyên là một hiệp sĩ của Thánh quốc Parion đang đeo một cái mặt nạ xương sọ.

Hắn ở level 38 và rõ ràng thiên về cận chiến.

Nhiều thủy thủ sẽ chết nếu chúng tôi mặc kệ hắn, tôi nên giúp họ một tay.

"Hây da, đó."

Tôi dùng cung ma thuật bắn văng thanh kiếm của Zamud rồi găm một mũi tên vào tay cầm kiếm của hắn.

Và trong lúc tôi làm thế, với thuyền trưởng tàu hải tặc thì...

"Đấm này, đó nha!"

...tiểu thư Karina, với mớ rong biển vướng trên đầu, tung một cú đấm trời giáng.

Thuyền trưởng hải tặc bị đánh bật khỏi thuyền với cái lưng cong vòng.

"Tới đây là Pochi, nanodesu!"

"Tama cũng vậy~"

Pochi và Tama trèo lên tàu rồi tạo dáng "soẹt" một cái cực ngầu.

"Pochi, Tama, tất cả là nhờ có hai bạn mà tôi mới có thể hạ kẻ xấu!"

Có vẻ như hai đứa nó đã quăng tiểu thư Karina lên boong tàu.

"Đừng lo, cứ vui lên~"

"Còn quá sớm để hạ thấp cảnh giác đó nodesuyo!"

Pochi tung một cú đá, tiễn bay một tên hải tặc định tấn công tiểu thư Karina từ phía sau.

Bọn hải tặc xông vào cùng một lúc đều bị Tama và tiểu thư Karina đánh gục.

Mấy người chắc bị vẻ dễ thương của họ đánh lừa, nhưng ba người này còn hung bạo hơn cả con Kraken khổng lồ khi nãy đó, có biết không.

『Bắt giữ.』

Thủy tinh linh của Mia dường như đã bắt giữ được bọn hải tặc đang cố gắng tháo chạy.

『Anh Satou, gargoyle tuần tra báo là hơn 20 thuyền hải tặc đã tập hợp xong.』

『Cảm ơn đã báo tin, Sistina-sama.』

Giờ thì, vẫn còn chút ít thời gian nữa thì lực lượng chủ lực của kẻ địch mới hoàn tất việc tập hợp, nhưng vẫn còn điều mà tôi cần làm trước lúc đó.

"Ngài Pendragon, ta cảm ơn vì cậu đã hỗ trợ, nhưng cậu đã đi quá giới hạn rồi!"

Đô đốc xông tới chất vấn tôi, miệng phun mưa phèo phèo.

Đối phó với ông ta còn mệt hơn cả lũ hải tặc nữa.

Còn lại 62 thuyền địch.

Chúng chia thành ba nhóm khoảng 20 tàu, mỗi nhóm ẩn nấp trong những rặng đá ngầm và vùng biển có thủy triều phức tạp, đang chờ đợi để phục kích hạm đội chúng tôi.

Một khi hạm đội này rơi vào cái bẫy mồi nhử dễ thấy nhất, chúng không nghi ngờ gì sẽ bao vây chúng tôi.

Tôi có một dự cảm rằng điều đó tất yếu sẽ xảy ra nếu chúng tôi cứ để việc chỉ huy cho gã đô đốc này.

Thà làm bên đi săn còn hơn làm bên bị săn, cảm ơn nhé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!