Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 577: CHƯƠNG 16-35: TRỞ LẠI THÀNH PHỐ SERYUU VÀ NHỮNG CUỘC TÁI NGỘ BẤT NGỜ

Satou đây. Đã có lần, sau một thời gian dài mới quay về quê, tôi đã không khỏi bất ngờ khi thấy cảnh vật thay đổi nhiều hơn mình tưởng.

Đặc biệt là những nơi mình thường lui tới hồi nhỏ bỗng hóa thành một biệt thự hay tòa nhà chọc trời, cảm giác cứ như ký ức của mình đã bị xóa sổ vậy, mọi người không thấy thế sao?

"Chủ nhân ơi, nhìn đằng kia kìa!"

Arisa đang ngồi ở ghế lái phụ bỗng nhoài người về phía trước, lớn tiếng reo lên trong khi chỉ tay vào công trình cự thạch sừng sững phía xa.

Đó là một di tích từ thời Đế quốc Orc cổ đại, trông như những trụ đá torii xếp chồng lên nhau.

"Một Cổng Dịch Chuyển bị hư hại à? Chà, gợi lại nhiều kỷ niệm thật."

Hiện tại, chúng tôi đang hướng tới Thành Phố Seryuu sau khi nhận được tin báo của Zena-san.

Sau khi xác minh tình hình bằng Bản Đồ lẫn Không Gian Thuật, có vẻ như đây không phải là chuyện khẩn cấp nên chúng tôi quyết định di chuyển bằng xe ngựa, giống hệt như lúc rời khỏi Thành Phố Seryuu theo ý kiến của Arisa.

Chỉ những thành viên đã cùng tôi rời khỏi Thành Phố Seryuu dạo trước là đi cùng trong chuyến này.

Tiểu thư Karina cũng muốn đi theo, nhưng cô ấy đã bị công chúa và Sera lôi đi đâu đó, nói rằng họ cần thử một chiếc đầm mới hay gì đó.

"Với sức của Chủ nhân bây giờ, anh có thể sửa nó mà, đúng không?"

"À thì, ừ, anh có thể."

Tôi có thể phục dựng hay thậm chí là làm một cái mới, nhưng tôi không có ý định làm vậy bây giờ.

Một Cổng Dịch Chuyển cần một lượng mana khổng lồ để kích hoạt, và vì mana từ Cội Nguồn của Thành Phố Seryuu hiện đang bị [Quỷ Cung] bòn rút, làm thế sẽ chẳng hay ho gì.

"Chắc chúng ta sắp thấy Thành Phố Seryuu rồi nhỉ?"

"À, vẫn còn khoảng một tiếng nữa."

Đi xe ngựa thì chậm là phải rồi.

"Cho xem ID nào… Hửm? Cậu trông quen ghê."

Hiệp sĩ Soun là người chặn chúng tôi lại ở cổng Thành Phố Seryuu.

Nếu tôi nhớ không lầm, chú ấy cũng là người làm thủ tục nhập thành cho tôi hồi lần đầu tiên tôi tới đây.

"Ta nhớ ra rồi! Cậu là bạn của con bé Zena đúng không."

Hiệp sĩ Soun cười một nụ cười đầy nam tính như vừa nhớ ra điều gì đó, rồi ném cho tôi một ánh nhìn đầy thương cảm.

"Chà, đời mà, đâu phải lúc nào cũng toàn chuyện xui xẻo đâu, cứ kệ nó đi nhóc."

"…V-vâng."

Không tài nào hiểu nổi ý của hiệp sĩ Soun, người vừa vỗ bộp vào lưng tôi, là gì, tôi bất giác nghiêng đầu khó hiểu.

"Quan trọng hơn, cho ta xem ID của cậu."

Tôi đưa ID của mình cho ông.

"ID bạc?"

Hiệp sĩ Soun trông bối rối trong một giây nhưng sau đó nhanh chóng chuyển thành sửng sốt.

"B-Bá… Bá tước-sama? L-lại còn là Bá tước Pendragon? Là Sát Ma Vương, ngài Pendragon đó ư?"

Mắt của hiệp sĩ Soun run rẩy, đảo qua đảo lại giữa tấm ID và tôi.

"Á, không. Xin tha thứ cho sự vô lễ của tôi. Thưa ngài Bá tước Pendragon! Cho phép tôi được dẫn ngài tới lâu đài ạ!"

Hiệp sĩ Soun rối rít xin lỗi vì đã thất lễ, ra lệnh cho một người gác cổng chuyển tin nhắn tới lâu đài Bá tước, và gọi một người gác cổng khác mang ngựa đến cho chú ấy.

"Không cần đâu, chỉ cần gửi tin nhắn tới đó là được. Tôi vẫn còn một số việc cần lo liệu, tôi định sẽ ghé thăm Bá tước một khi xong việc."

Tôi kiên quyết từ chối Hiệp sĩ Soun, người vẫn sốt sắng muốn dẫn đường cho chúng tôi, sau đó chúng tôi lên xe đi tới Nhà trọ Bên Cổng.

Nhà trọ đã bị phá hủy bởi quái vật hồi sự kiện Thần Phạt giờ đã được xây dựng lại hoàn toàn.

"Yuni?"

"Có Yuni ở đây nodesu!"

"Eh? Tama-chan? Cả Pochi-chan nữa!"

Tama và Pochi thấy cô bé người làm Yuni đang quét dọn trước cửa, cả hai liền phóng xuống khỏi xe và chạy tới bên cô bạn.

"Có chuyện gì vậy Yuni? Tại sao em lại ném chổi đi… Satou-san! Mẹ ơi, là Satou-san kìa!"

Cô gái chủ quán bước ra từ cửa, Martha-san, ôm chầm lấy tôi khi tôi bước xuống xe.

Cô ấy vẫn giống gà… không, cô ấy đã dậy thì ngon lành trong hai năm qua.

Chẳng bao lâu nữa cô ấy sẽ vượt mặt bà chủ nhà trọ Bên Cổng (Morta-san) cho mà xem.

"Lâu quá không gặp, Martha-chan. Nhà trọ đã sửa sang lại rồi nhỉ?"

"Vâng, nhiều chuyện đã xảy ra trong lúc Satou-san đi vắng. Anh sẽ ở lại đây đúng không? Hãy vào trong nói chuyện thật nhiều nào!"

Martha-chan lôi kéo cánh tay tôi vào nhà trọ Bên Cổng.

Cái tật chèo kéo khách của cô ấy vẫn như xưa.

"Lulu, em làm ơn đậu xe ở sân trong. Mia, em có thể đi trước và chào hỏi Quản lý nếu em muốn."

"Vâng, em biết rồi."

"Nn, đi."

"Mia, tôi sẽ đi với em, tôi xin báo cáo."

Trông như Nana sẽ làm hộ tống cho Mia.

"Ôi trời, lâu quá không gặp. Bác thật sự cảm kích chuyện hôm trước."

Bác gái chủ nhà trọ Bên Cổng nói lời cảm ơn về món quà tôi đã gửi kèm trong lá thư cho Yuni.

"Không có gì đâu bác, nó chỉ là chút quà mọn kèm lá thư thôi. Bác có phòng cho tám người hôm nay không ạ?"

"Aaah… bác xin lỗi, nhưng quán chỉ còn phòng cho bốn người hôm nay."

Bác chủ nhà trông lúng túng khi nói thế.

Nhân tiện, khi nhìn lên Bản Đồ, một nửa số phòng ở đây vẫn còn trống.

A, phải rồi nhỉ.

Tôi đã quên mất vì chúng tôi có thể ở lại bình thường trong các nhà trọ ở mọi nơi chúng tôi đến, nhưng á nhân ngoài tiên tộc ra thì bị ngược đãi ở Thành Phố Seryuu và thậm chí không thể ở lại một khu nghỉ chân.

"Liza."

Liza lẳng lặng thủ thế ngọn giáo khi nghe tôi gọi tên.

Bác gái chủ nhà và mấy cô khác bị dọa sợ khi họ thấy thế.

"Không phải cái đó. ID của em cơ."

"E-em xin lỗi."

Tôi bị Liza diễn dịch sai ý của mình, bảo cô ấy thu lại cây giáo và giục cô ấy cho bác gái xem ID của mình.

"ID?… Tử tước Danh dự Kishresgalza? Bộ cô đang phục vụ một chư hầu hay một quý tộc ở đâu đó sao?"

Bác chủ quán nhìn không ngớt ra đằng sau Liza.

"Không phải vậy đâu thưa bác, đó là ID của cô ấy."

Tôi cho xem ID của mình lúc nói thế.

"Bá tước? Satou-san… trời ơi, Satou-sama đã là quý tộc từ lúc nào vậy?"

"Ghê thật! Bá tước, là Bá tước thật luôn sao? Satou-san, anh ngầu quá đi!"

Bác gái chủ nhà biến sắc, nhưng Martha-chan thì trông cuồng nhiệt.

Martha-chan lấy ID của tôi và đọc từng từ một.

"Tama cũng có đó?"

"Pochi nữa, Pochi nữa, Pochi cũng là một Nam tước danh dự nanodesu."

Tama và Pochi móc ra ID của chúng khi đứng xếp hàng kế bên Liza.

"T-ta không thể tin nổi… Người thằn lằn và thú nhân, là quý tộc ư?"

"Uwwaa! Mẹ ơi! Mẹ, mẹ ơi mẹ! Kinh ngạc chưa! Pendragon! Satou-san là Bá tước Pendragon-sama đó!"

Martha-chan đập vai bà chủ nhà, người vẫn còn đang ngỡ ngàng.

Tôi biết là cô ấy đang cực kỳ phấn khích, nhưng cái sự ồn ào mà cô ấy gây ra ở cửa nhà trọ đã khiến không ít hàng xóm tò mò ngó sang rồi kìa.

"Pendragon… ý con là Sát Ma Vương?"

"Đúng, đúng rồi đó mẹ."

Tôi xác nhận với bác chủ nhà.

"V-vậy tức là, một trong những Hiệp sĩ của Bá tước Pendragon, người thằn lằn đã chiến thắng Julberg-sama là…"

"Là tôi đó."

"Tama là một ninja?"

"Pochi là một samurai nanodesu!"

Tama và Pochi gây sự chú ý kế bên Liza, người đang gật đầu.

"Có nghĩa là, các cô gái đây là những Sát Ma Vương ư?"

"Đúng thế, chúng tôi được ban tước vị như lời tán thưởng cho kỳ công đó."

Trông như bà ấy đã công nhận Liza là Tử tước Danh dự Kishresgalza.

"Vậy thì, sẽ không sao nếu để cho bọn cháu ở lại đây chứ?"

"Đ-đúng vậy, vì các cô ấy là quý tộc, bất cứ ai thấy có vấn đề sẽ phải ngậm miệng lại…"

Đúng như tôi nghĩ, một số người vẫn có vấn đề với nó hử.

"Nhưng, sẽ không tốt hơn cho các quý tộc-sama ở một nhà trọ cao cấp ở bên kia tường thành thay vì nhà trọ bình dân của bác ư?"

"À không, bọn cháu định ghé lâu đài vào ngày mai nên…"

Chúng tôi có lẽ dù sao cũng chỉ ở lại một đêm, tôi thà ở một nơi nhiều kỷ niệm hơn là ở đâu đó dù có sang trọng hơn chút đỉnh.

Tôi theo sau Martha-chan, người dẫn đường chúng tôi lên phòng và đi tới cầu thang, nhưng Pochi và Tama không theo đến vì lý do nào đấy.

"Pochi, Tama. Lại đằng này."

"Nyu?"

"Không ở chuồng ngựa hả nanodesu?"

Chúng trông hơi hụt hẫng.

Sau này tôi hỏi, rõ ràng là chúng muốn làm một cái giường rơm ở chuồng ngựa và chơi nhún nhảy trên đó.

"Nữ hầu này cũng sẽ ở chung phòng của anh luôn phải không?"

"Đ-đúng vậy."

Lulu phản xạ trả lời Martha-chan.

"Ahaha, Lulu là một quý tộc như chúng tôi luôn đó."

Arisa sửa lưng cô ấy thay cho Lulu trong khi cười ha hả.

"Không thể nào! Là quý tộc rồi mà cô ấy còn đi đánh xe ư?"

"Chúng tôi thường có một người làm tận tụy cho việc đó, nhưng Lulu xin cầm cương hôm nay vì chị ấy thấy nhớ nghề."

"Hee, thiệt sao."

Martha-chan hiểu ra và xin lỗi Lulu, "Tôi xin lỗi vì đã hiểu sai ạ."

Sau khi bỏ lại hành lý ngụy trang trong phòng, chúng tôi đi tới [Tiệm Chạy Việc] nơi có Mia cùng Nana đang chờ.

"Lâu rồi không gặp, Satou-san… à không, thưa ngài Bá tước Pendragon."

Chân chạy việc Nadi-san cúi chào như một nữ hầu cung đình sau khi nói thế.

Coi bộ cô nàng học thức này rất thông thuộc những nghi thức như thế.

"Satou."

"Lâu quá không gặp, Quản lý."

Quản lý Tiệm Chạy Việc, người elf Yusalatoya-shi, chào tôi trong khi đang ngồi ở sofa.

"Cảm ơn."

Quản lý đưa lời cảm ơn trong khi nhấc một xấp thư và quà lưu niệm lên.

Tất cả chúng là đồ của thân nhân và bạn bè quản lý giao phó cho tôi khi tôi tới Rừng Boruenan để thăm Aze-san.

Nadi-san mời chúng tôi ngồi và mọi người dùng trà với nhau.

Mà nói, bánh dùng kèm trà là do chính tay tôi làm đó nghen.

Sau một chút trò chuyện yên ả, cánh cửa bật mở và một anh chàng trong bộ quân phục xông vào.

"Ngài Bá tước Pendragon có ở đây không vậy!"

Cậu ta trông quen quen.

Cậu sĩ quan lẩm bẩm, "Tóc đen, có nét giống ngoại quốc… không nghi ngờ gì nữa rồi", rồi đoạn cậu cúi đầu với tôi.

"Lâu quá kh—"

Úi chà, không đúng.

"Không, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt đối mặt nhỉ."

Nhờ sự trợ giúp của kỹ năng [Mặt Bơ]-sensei, tôi nhanh chóng lấp liếm sự nhầm lẫn của mình, đứng dậy khỏi ghế sofa và hướng về phía anh chàng.

"Rất vui được gặp cậu, Yukel Marientail-dono."

Đúng vậy đó, chàng sĩ quan này là em trai của Zena-san.

Tôi từng gặp cậu trước đây trong vai Kuro, nhưng đây là lần gặp nhau đầu tiên của chúng tôi trong vai Satou.

"Tôi đã được nghe rất nhiều về cậu từ chị của cậu, tôi có cảm giác giống như đây không phải lần đầu tiên gặp nhau của chúng ta vậy."

Nói xong, tôi tự giới thiệu đầy đủ tên họ của mình cho cậu.

"Tôi được Bá tước Seryuu giao nhiệm vụ tới tiếp đón ngài Pendragon. Ngài có sẵn lòng ban ân cho chúng tôi được gặp mặt không ạ?"

"Có chứ, tất nhiên rồi."

Tôi nói một lời khẳng định với cậu em trai trông lo lắng của Zena-san và quay sang các cô gái.

"Vậy thì, anh sẽ đi ra ngoài một lát để gặp Bá tước-sama."

"Em sẽ đi cùng Chủ nhân."

"Để đó cho em?"

"Có Pochi là như có trăm người nanodesu."

"Tiến hành hộ tống Chủ nhân, em xin báo cáo."

"À không cần, anh ổn, khỏi cần hộ vệ cũng được."

Tất cả họ đều lập tức đề nghị đi cùng, nhưng vì chắc có lẽ không có gì nguy hiểm, tôi bảo họ tôi không cần hộ vệ.

Nghe có chút lạnh nhạt, nhưng tôi cần họ đi làm chuyện gì đó khác.

"Em có nên đi cùng anh không? Anh sẽ trông không được ổn lắm nếu không có bất kỳ hộ vệ nào, anh biết đấy?"

"Thế à, vậy em theo đi."

Arisa nói đúng, nên tôi dẫn con bé và Lulu đi theo.

Mia trông cô bé cũng muốn đi, nhưng vì đã lâu lắm rồi cô bé mới gặp lại quản lý, tôi bảo cô bé ở lại [Tiệm Chạy Việc].

"Giờ thì chúng ta đi thôi."

Chúng tôi lên một chiếc xe mui trần đỗ ở ngoài Tiệm Chạy Việc rồi tôi giục nhóc Yukel đang cưỡi trên một con ngựa xuất phát.

Giờ thì, điều gì đang đợi chúng tôi ở lâu đài Bá tước Seryuu đây.

Xét từ cuộc nói chuyện với Zena-san thông qua Điện Đàm, cô ấy có vẻ do dự về việc gì đó, nên có lẽ nó không đụng tới chuyện kết hôn của nhóc Yukel thì cũng đụng tới chính Zena-san.

Mà thôi, vì dạo gần đây có một lượng lớn quyền sở hữu và thẩm quyền vô nghĩa rơi vào tay tôi, tôi có thể đoán sơ sơ việc nó là cái gì, và tôi sẽ không ngần ngại sử dụng chúng cho lợi ích của bạn tôi, Zena-san và gia đình cô ấy.

Sẽ là hay lắm nếu chuyện này đơn giản và dễ giải quyết.

Tôi thầm nghĩ trong yên lặng trong khi nhìn tới lâu đài Bá tước Seryuu đã hiện ra trong tầm mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!