Những lời đồn thổi nghe có vẻ đáng tin về thế giới ngầm và các trang web bất hợp pháp lan truyền trong dân chúng hẳn có một sức hấp dẫn nhất định, tựa như một loại truyền thuyết đô thị nào đó. Điều khơi gợi sự tò mò không phải là nó có thật hay không, mà là bản thân tin đồn đó thực sự tồn tại.
"Anh thử tìm Doujii hay Dudii chưa?"
"Thử rồi, không có kết quả."
Tôi đã tìm kiếm mấy cái tên đó từ trước khi Arisa gợi ý.
Dựa trên kết quả tìm kiếm trên các nền tảng tội phạm, cũng giống như những thành phố khác, nơi đây có rất nhiều tội phạm vặt vãnh lẩn khuất.
Tuy nhiên, Tổ chức Tội phạm Dujii thì chẳng thấy tăm hơi đâu cả.
"Hay nó là tên đường hả anh?"
"Cũng có thể."
Tìm Kiếm Bản Đồ sẽ phát hiện ra ngay cả khi nó bị che giấu, nhưng mọi chuyện sẽ phức tạp nếu tên chính thức của tổ chức và tên thường gọi lại khác nhau.
"Nếu Sư phụ định dùng biện pháp tìm kiếm đặc biệt nào đó, có lẽ em và Sera nên về căn cứ thì hơn nhỉ?"
Arisa thì thầm vào tai tôi.
Cô bé có lẽ đang lo ngại vì cả hai người họ đều có thể mang theo cửa sau của thần trên người.
"Nah, không cần thiết đâu."
Tôi không nghĩ lần này chúng tôi sẽ phải dùng đến kỹ năng cheat.
Hơn nữa, tôi không nhận thấy bất kỳ phản ứng nào từ thiết bị theo dõi cửa sau mà hai người họ đang đeo.
Có vẻ các vị thần cũng không rảnh rỗi đến mức suốt ngày dòm ngó thế giới này.
Về việc truy vết các cửa sau này, cơ chế của nó hoạt động bằng cách gián tiếp đo lường Thần lực thông qua sự thay đổi của Chướng khí và Ma lực.
Công cụ này không phản ứng với [Điều phối Unit] của tôi hay thánh pháp của Sera, nhưng tôi đã xác nhận nó có phản ứng với Thần lực khi tôi nhận [Thử thách của Thần] lúc trước, nên chắc chắn nó hoạt động ngon lành.
"Anh sẽ đến Thương hội Echigoya để thu thập thông tin, còn mọi người, các em có thể làm việc đó ở nhà trọ và các quán ăn địa phương được không?"
Các cô gái đồng ý với đề nghị của tôi.
Tôi hóa thân thành Kuro trong một con hẻm vắng rồi đi đến quán trọ nơi đội tiền trạm của Thương hội Echigoya đang ở.
"Kuro-sama!"
Đội tiền trạm là một tiểu thư quý tộc đang làm việc trực tiếp dưới quyền Elterina, tổng giám đốc của Thương hội Echigoya.
Cô gái này có thể sử dụng phép triệu hồi, do đó cô ấy có vô số cách để bí mật thu thập thông tin cũng như liên lạc với người khác.
Tôi lập tức vào thẳng vấn đề.
"Tổ chức Tội phạm Dujii? Ồ, đó là một cái tên khá nổi tiếng."
Rõ ràng hoạt động của chúng bao gồm nhiều lĩnh vực như chưng cất rượu lậu, buôn lậu muối và các mặt hàng khác.
"Em đã thử dùng chuột triệu hồi của mình để tìm kiếm chúng, nhưng..."
Hiển nhiên, lũ chuột thậm chí không thể tìm ra một thành viên nào, chứ đừng nói đến căn cứ của chúng.
"Lời đồn nói rằng tổng hành dinh của chúng nằm ở thành phố sa đọa Dodobu gần đây, nhưng các thương nhân đến từ thành phố đó đều phủ nhận tin đồn này, thưa anh."
Thành phố Sa đọa chỉ là tên gọi truyền miệng, tên chính thức của nó là Thành phố Thương mại Dodobu.
Nó là một trong những thành phố thuộc liên bang, và là nơi bạn có thể sản xuất những mặt hàng thuộc vùng xám và tìm kiếm một số dịch vụ đặc biệt.
"Anh hiểu rồi, vậy tiếp theo anh sẽ làm một chuyến đến Thành phố Dodobu."
Sau khi cảm ơn cô tiểu thư quý tộc, tôi yêu cầu cô tiếp tục thu thập thêm thông tin về Tổ chức Tội phạm Dujii.
『Anh vừa nghe nói tổng hành dinh của Tổ chức Tội phạm Dujii nằm ở Thương thành Dodobu, anh sẽ qua đó một lát.』
『Em biết rồi... nhưng anh đừng có léng phéng đến mấy cửa hàng của các onee-san dâm đãng chỉ vì đi có một mình đấy nhé.』
Xem ra nhóm Arisa cũng đã biết về Thành phố Dodobu qua mạng lưới thông tin của riêng họ.
『Ừ, anh biết rồi.』
Tôi đáp lại ngay lập tức, đồng thời dùng kỹ năng Mặt Lạnh để đảm bảo giọng nói của mình không run lên vì lương tâm cắn rứt.
Hết cách rồi.
Đành phải hoãn chuyến ghé thăm cơ sở của các onee-san xinh đẹp lại sau vậy.
"Anh về rồi đây."
""Mừng anh đã về, Satou-san.""
"Nhanh thật đấy."
Trở về nhà trọ sau khi đến Thành phố Sa đọa Dodobu bằng Điều Phối Unit, tôi gặp lại Arisa và những người khác nhờ vào bản đồ.
"Công cốc hả anh?"
"Ừm, cả dân thường lẫn tội phạm đều biết tên Tổ chức Tội phạm Dujii, nhưng anh không thể tìm được ai biết cách liên lạc với chúng."
Vì không thể tìm thấy chúng bằng Tìm Kiếm Bản Đồ, tôi đã đến thẳng căn cứ của một Hội Tội phạm lớn và sử dụng các kỹ năng [Thương lượng] và [Thẩm vấn], nhưng kết quả vẫn là con số không.
"Vậy à, bọn em cũng chẳng tìm thấy gì cả."
Arisa nói với vẻ mặt buồn bã.
Đúng lúc đó, âm thanh của một tòa nhà sụp đổ và tiếng la hét ầm ĩ vang lên từ sâu bên trong một con hẻm gần đó.
"UWAAAAAAAAAAAAA"
"CHẠY MAU!"
"ANH HÙNG ĐẾN TÓM CHÚNG TA KÌA!"
Ngay sau đó, một đám đàn ông trông có vẻ du côn vừa la hét vừa từ trong hẻm chạy túa ra.
"Satou-san, lùi lại đi anh."
Zena-san bước lên phía trước với một cây đũa phép phụ Phong Tinh Thể trên tay.
Tuy nhiên, có lẽ em ấy sẽ không có cơ hội ra tay.
Những vật thể trông như những dải băng vải vươn dài ra từ phía sau đám đàn ông và trói chặt từng tên một.
『Đừng hòng thoát khỏi Linh Tính Băng Vải (Tự tại Bao đái) của [Tùy tùng Anh hùng] Jema-sama... đợi đã, Sát Ma Vương?』
Một mỹ nhân tai thỏ đang nhìn tôi.
Xui xẻo thay, cô nàng không mặc bộ đồ thỏ, mà thay vào đó là một bộ giáp da bình thường.
Đôi găng tay được trang bị những chiếc khiên nhỏ trên cả hai tay cô ấy hẳn là ma cụ dùng để điều khiển những dải băng đã trói đám đàn ông kia.
『Chẳng phải anh cũng đang tham gia truy bắt kẻ xấu sao? Seigi-sama sẽ bắt hết bọn chúng nếu anh cứ đủng đỉnh như thế đấy.』
Người đẹp tai thỏ nói bằng Tiếng Đế quốc Saga.
Tôi đoán cô nàng chỉ biết nói tiếng mẹ đẻ và không có nhẫn phiên dịch.
『Mấy tên này là thành viên của Tổ chức Tội phạm Dujii à?』
『Ai biết? Tôi không rõ.』
Ủa, không phải sao.
『Jema, cô lại bắt thêm chúng nữa à... A-Arisa-san!』
Seigi bước ra từ con hẻm.
Trông cậu ta có vẻ đã làm việc rất chăm chỉ, áo giáp và áo choàng đều lấm lem bụi bẩn.
Anh hùng phủi bụi khỏi áo choàng và áo giáp, rồi với khuôn mặt đỏ bừng, cậu ta lon ton chạy đến và dừng lại trước mặt Arisa.
"E-em có khỏe không? Bọn anh đã triệt phá 6 băng nhóm tội phạm và tự tay bắt giữ hơn 100 tên tội phạm rồi đấy."
Anh hùng Seigi nhìn Arisa với vẻ mặt mong chờ được khen ngợi.
"Hee, ngầu dữ ta. Anh làm thế nào vậy? Dùng chiến thuật biển người với binh lính của Đế quốc Saga à?"
"Không, không phải thế, anh tìm thấy chúng bằng một trong ba Đặc kỹ nhận được từ Parion-sama, 『Tà ác Thám tác (Kẻ xấu nơi đâu)』."
"Seigi-sama!"
Một người phụ nữ mặc trang phục công chức lao ra từ phía sau và vội vàng bịt miệng cậu ta lại.
"Tôi đã dặn cậu là không được tiết lộ Đặc kỹ của mình sau phiên tòa rồi cơ mà!"
"T-tôi biết chứ! Nhìn cô mà xem, cô không cần phải nổi điên với tôi như vậy!"
Anh hùng Seigi cãi lại nữ tùy tùng như một đứa trẻ đang trong thời kỳ nổi loạn.
Nghĩ lại thì, cậu ta cũng đã công bố một Đặc kỹ của mình là [Chính nghĩa Tâm Nhãn (Duy nhất Một Sự thật)] tại phiên tòa đó.
Dựa vào những gì cậu ta nói, có vẻ cậu ta vẫn còn một Đặc kỹ cuối cùng.
Xét theo hai Đặc kỹ kia thuộc loại Điều tra và Giám định, tôi đoán cái cuối cùng có lẽ thuộc dạng Thi hành án chăng?
Chúng khá hữu ích nếu bạn làm cảnh sát hoặc thám tử tư, nhưng tôi không khỏi thắc mắc liệu có ổn không khi một anh hùng được kỳ vọng sẽ tiêu diệt ma vương lại sở hữu những kỹ năng như vậy.
"Seigi, có tên đầu sỏ nào trong số những kẻ mà Jema đã bắt không?"
"Đợi tôi một chút..."
Được nữ công chức hỏi, Anh hùng Seigi nhìn chằm chằm vào đám đàn ông bị trói trong vài giây.
Tôi nghĩ đó là kỹ năng [Thẩm định] cơ bản được thần ban cho các Anh hùng, nhưng cậu ta mất nhiều thời gian quá.
"Không có. Có vẻ chỉ có gã hói bị đánh ngất trong căn phòng đằng kia, và gã râu rậm cố gắng tẩu thoát đến phút cuối cùng thôi."
"Cảm ơn cậu... phiền cậu gọi binh lính Đế quốc Saga mang hai gã đó đến căn cứ Moryu của chúng ta và tra hỏi chúng."
Sau khi nói vậy với anh hùng Seigi, nữ quan chức quay sang tùy tùng tai thỏ và chỉ đạo cô ấy.
『Jema, dẫn những gã kia đến cho binh lính của đất nước này.』
Trong khi đó, Anh hùng Seigi lại luyên thuyên với Arisa: "Em có biết rằng đất nước này cấm uống rượu không, đó là lý do tại sao em không thấy gã say nào ở quanh đây cả."
Khoan đã, nước này có luật cấm rượu à?
Giờ mới nhớ, tôi cũng không thấy quầy rượu ở quán ăn đó.
Tôi mở tài liệu của Bộ trưởng Du lịch trên màn hình AR.
Tài liệu ghi rõ, [Sản phẩm Địa phương: Không có gì đặc biệt], [Gợi ý Rượu: Không].
Lướt qua xem, việc nó ghi [Không] thay vì [Không có gì đặc biệt] có nghĩa là nó thực sự bị cấm.
Giá mà họ ghi chú rõ ràng hơn thay vì viết kiểu khó hiểu này.
Thôi kệ, vì đây là một quốc gia mà Vương quốc Shiga hoàn toàn không có quan hệ ngoại giao, đừng nói đến đại sứ quán, ngay cả mật thám cũng không có một mống nào thường trú ở đây, nên tôi đoán cũng đành chịu thôi.
"Seigi, cậu còn tiếp tục được không?"
"Vâng, không vấn đề gì. Tôi vẫn có thể sử dụng [Tà ác Thám tác] thêm vài lần nữa."
Nữ quan chức tùy tùng lộ vẻ mặt cay đắng khi nghe anh hùng Seigi, người chẳng có chút ý thức nào về những gì cô vừa khiển trách cậu ta, trả lời.
Xem ra cô ấy có một công việc khó nhằn thật sự.
"Chúng ta nên làm gì đây? Sư phụ ơi?"
Có lẽ do kỹ năng của Anh hùng Seigi tương thích một cách đáng ngạc nhiên với việc tìm kiếm tội phạm, mà giọng của Arisa có chút sốt ruột.
"Satou-san, chúng ta có nên chia ra tìm kiếm luôn không anh?"
"Hãy để em dùng phong thuật tìm kiếm giúp anh! Chướng khí quanh hang ổ của bọn tội phạm thường khá dày đặc, em có thể thu hẹp phạm vi tìm kiếm bằng phong thuật cao cấp."
"Em cũng sẽ giúp một tay. Em có thể phân biệt tội phạm bằng thánh thuật [Ác ý Cảm tri]."
Sera-san và Zena-san cùng đề nghị giúp đỡ.
Với ma thuật của hai em ấy, cuộc truy bắt của chúng tôi sẽ không bị tụt lại phía sau nhóm Anh hùng Seigi.
Phải rồi, nếu chỉ đơn giản là tìm kiếm tội phạm, thì việc dò tìm bằng Bản Đồ của tôi sẽ nhanh và chính xác hơn.
Tuy nhiên, nó lại không thể tìm thấy Hội Tội phạm Dujii mà anh hùng Seigi đã đề cập.
Có lẽ nên tiếp tục vừa bắt giữ tội phạm vừa thẩm vấn chúng.
『Vạch trần sai trái, ban cho xét xử công bình』
『Lẽ phải cho bất công, người khiêu chiến thử thách』
Lệnh của Thần Urion thoáng qua trong đầu tôi.
"...Vạch trần chuyện sai trái? Lẽ phải cho điều bất công?"
Có gì đó cứ lấn cấn trong lòng, nên tôi buột miệng thốt ra.
"Đó là lệnh của Thần Urion phải không anh?"
Tôi gật đầu xác nhận câu hỏi của Arisa.
"Có gì đó không đúng..."
Sera lẩm bẩm.
Trông như cô ấy cũng nhận ra điều gì đó giống tôi.
Cùng với Arisa, cô ấy trầm ngâm với đôi mày nhíu lại.
"Là sao vậy ạ?"
Zena-san nghiêng đầu.
Thật không may, tôi không thể giải thích rõ ràng để trả lời Zena-san.
"Ngay cả ở thành phố Seryuu, bọn em thường sử dụng quân đội lãnh thổ và quan chức để vạch trần việc bất công và trừng phạt thích đáng, anh thấy đó?"
Khoảnh khắc Zena-san nói vậy, Arisa và Sera đột nhiên ngẩng mặt lên.
"A!"
"Em hiểu rồi!"
Arisa và Sera đồng thanh kêu lên.
"Vạch trần!"
"Chính là phần vạch trần!"
Ngay lập tức, như thể đã tìm ra lời giải, cả hai nhìn tôi với vẻ mặt vui sướng.
"Hửm? Ý hai cậu là gì?"
Zena-san hỏi trước khi tôi kịp lên tiếng.
"Phàm là tội phạm, chuyện chúng làm sai là điều hiển nhiên, chị thấy đúng không?"
"Anh sẽ không nói [Lẽ phải cho bất công] đối với tội phạm. Bình thường phải là [Xét xử tội phạm], anh thấy đúng không?"
Đúng là vậy, tôi đã hiểu họ đang cố nói gì.
"Ý hai người là kẻ thực hiện những tội ác đó không phải là một băng nhóm tội phạm?"
Tôi xác nhận lại điều hai người họ muốn nói.
Nói cách khác, kẻ thực hiện việc sai trái là người thuộc các cơ quan công quyền và hành pháp.
Mặc dù tôi cho rằng "vạch trần sai trái" cũng là một từ ngữ chính xác để dùng cho kẻ phản diện, nhưng có lẽ ý của họ là như vậy.
"Ít nhất là thế."
"Đó chắc hẳn là điều Thần Urion muốn ám chỉ khi nói đến việc vạch trần."
Arisa và Sera khẳng định.
"Em chợt nghĩ, phải chăng Tổ chức Tội phạm Dujii thực ra chưa bao giờ tồn tại."
"Không lẽ nó giống như một vỏ bọc được chính quyền và các cơ quan hành pháp sử dụng khi họ làm điều gì đó trái pháp luật ư?"
Zena-san nói ra phỏng đoán của mình cùng với nhận định của Arisa.
Thảo nào Bản Đồ của tôi không thể tìm thấy chúng nếu đó là một tổ chức hư cấu được tạo ra bởi chính những người có trách nhiệm trừng phạt cái ác để che đậy hành vi sai trái của họ.
"Arisa, Zena-san, và Sera-san, các em hãy bắt giữ bọn tội phạm ở những nơi anh chỉ định."
"Anh dùng kế nghi binh à."
Arisa làm động tác búng tay dù nó không thực sự phát ra âm thanh nào.
"Chính xác."
Kể cả khi chúng tôi biết đó là các cơ quan công quyền và hành pháp, số lượng người vẫn quá lớn, do đó tôi định làm cho chúng bất an bằng cách bắt giữ ngẫu nhiên những tội phạm có khả năng liên quan đến chúng.
"Chỉ với ba người các em thì việc lùng bắt sẽ khá vất vả, vậy nên hãy mang theo cả đội hình nhân sống trên tàu bay đi."
Nhóm anh hùng có lẽ đã đủ để đóng vai trò đánh lạc hướng, nhưng không rõ là do Đặc kỹ của cậu ta có phạm vi giới hạn, hay họ chỉ tập trung vào khu phố trung tâm, mà họ đã bỏ qua những băng tội phạm ở các khu phố lớn.
"Sư phụ sẽ giám sát tất cả bằng ma thuật ạ?"
"Một mình anh có lẽ không xuể, anh sẽ dựa vào lực lượng viện trợ, em hiểu chứ."
Sau khi tiễn Arisa và những người khác về phía tàu bay, tôi đi đến một nơi khuất tầm mắt và gọi một viện binh đáng tin cậy từ vương đô bằng Điều phối Unit.
Chuii.
Chuột Hiền Giả Chuột Ú kêu lên trong lòng bàn tay tôi.
Bộ trang phục hoàng gia và vương miện tôi làm quà tặng rất hợp với chú chuột.
"Xin lỗi vì đã gọi mi đột ngột nhé, Chuột Ú."
Chuii.
Chuột Ú kêu lên, như thể đang nói "Ông chủ đừng lo."
"Ta muốn điều tra những việc làm phi pháp của các quan chức cấp cao nước này, mi có thể cho ta mượn Cục Tình Báo của Đế quốc Chuột được không?"
Chuii, chuiiii.
Chuột Ú kêu lớn, lấy đôi tay bé xíu vỗ ngực, ra vẻ cứ để cho nó lo.
"Vậy ta trông cậy vào mi nhé. Ta sẽ gửi mi về lại, mi hãy tập hợp nhân lực cần thiết ở Quảng trường Chuột được không."
Chuii.
Tôi gửi Chuột Ú đang gật đầu về lại hệ thống cống ngầm dưới lòng đất ở vương đô nước Shiga bằng Đặc kỹ.
Với Chuột Ú là thủ lĩnh, lũ Chuột Hiền Giả đã tạo ra một ảnh hưởng to lớn dưới lòng thủ đô của Vương quốc Shiga, chúng giúp cải thiện vệ sinh và hạn chế hoạt động tội phạm ở vương đô.
Chúng tôi có thể không giao tiếp bằng lời, nhưng chúng hiểu lời tôi nói và có thể vận hành những ma cụ đơn giản.
Trong khi chờ Chuột Ú và các Chuột Hiền Giả khác, có lẽ tôi nên đi hỗ trợ Arisa và các cô gái một chút, đồng thời theo dõi động thái của anh hùng Seigi luôn nhỉ?
Đứng ngây ra trong một con hẻm vắng sẽ khiến tôi bị để ý, do đó tôi quyết định di chuyển đến một cây cầu gần đó.
Đứng trầm ngâm ngắm mặt nước trên cầu chắc sẽ không có gì đáng ngờ.
"Ủa?"
Đã có một người khách khác đứng trên cầu từ trước.
Đó là viên chỉ huy trung đội bách nhân, người bị coi là kẻ theo dõi ở phiên tòa hôm qua.
Vẻ mặt anh ta trông rất nghiêm trọng, như thể sắp sửa tự tử đến nơi.
"Thật là."
Ngay lúc tôi đang quan sát, viên chỉ huy mặc giáp đã đặt chân lên lan can cầu.
"Đứng yên đó!"
Tôi lập tức lao tới và kéo hắn lại.
"Buông tôi ra! Tôi không muốn sống nữa! Tôi sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì khi không thể nhìn thấy nụ cười của Yowa-chan được nữa!"
Yowa-chan chắc là tên của cô gái ở tiệm bánh.
"Tôi chỉ ngắm nhìn cô ấy thôi, có gì sai chứ! Nhìn Dujii mà xem, chẳng ai bắt chúng dù chúng đã làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu! Thế giới này thật bất công!"
Anh ta chắc đang ở tận cùng của sự tuyệt vọng.
"Nếu phải nói, thì cách anh làm mới là cái sai."
Chết mồ, tôi lỡ miệng nói ra mất rồi.
"Cách nào?"
Viên chỉ huy trung đội hằn học nhìn tôi một cách oán giận.
Hết cách rồi, chắc tôi sẽ ngồi tâm sự với anh chàng này cho đến khi Chuột Ú chuẩn bị xong vậy.
"Yep. Đáng lẽ anh nên trực tiếp thổ lộ tình cảm của mình với Yowa-chan hay gì đó thay vì làm theo cách kia."
"Làm như tôi có thể làm chuyện xấu hổ như thế được."
Anh ta tuyên bố một cách yếu ớt nhưng đầy nam tính.
Không ổn rồi, tôi nghĩ đó mới là điểm khởi đầu.
"Vậy anh thấy sao về việc nhờ một người trung gian?"
"Trung gian?"
"Nhờ cấp trên của anh đứng ra xin cha mẹ cô ấy tác thành cho cuộc hôn nhân chẳng hạn."
Tôi không rõ mức lương cơ bản của quân nhân nước này là bao nhiêu, nhưng một chỉ huy trung đội trăm người chắc đủ sức nuôi sống một gia đình chứ nhỉ.
Viên chỉ huy lại có vẻ mặt như thể tận thế sắp đến.
"Tôi đã làm vậy rồi. Cha cô ấy bảo, 『Ta không bao giờ gả con gái cho đám lính và cảnh vệ.』"
Họ từ chối cả những người lính có thể hy sinh trên chiến trường, và cả lính cảnh vệ nữa ư?
Có phải vì họ không muốn có một người con rể không thể nối nghiệp tiệm bánh của họ hay sao?
"Tôi hiểu rồi, rất tiếc khi nghe điều đó. Đây, ăn cái này và vui lên đi."
Rượu rõ ràng bị cấm ở thành phố này, nên tôi đưa cho anh ta một ít bánh donut lấy từ trong túi.
"Cái này... ngon thật sự..."
Làm ơn đừng vừa ăn vừa khóc chứ.
Cùng với miếng bánh, tôi dùng ma thuật tinh thần [Không gian Bình tĩnh], [Vị luyện Biến tâm] và [Khôi phục Tinh thần] để xua tan nỗi phiền muộn của anh ta.
À phải rồi.
"Tôi có thể hỏi anh một việc được không?"
"Chuyện gì?"
Tôi xác nhận một điều khiến tôi chú ý lúc nãy trong khi đưa thêm donut cho viên chỉ huy đã ăn hết.
"Anh có nhắc đến Băng Tội phạm Dujii..."
Vừa nãy anh ta có nói: "Nhìn Dujii mà xem, chẳng ai bắt chúng dù xảy ra bao nhiêu việc bẩn thỉu mà chúng đã làm!", đúng không nhỉ.
"Đúng vậy, cục cảnh vệ thường rất nhiệt tình khi bắt giữ tội phạm nhưng lại làm cho có lệ khi dính đến bọn chúng, ngay cả những người được cho là nắm giữ công lý, Cục Tư pháp, cũng không điều tra chúng."
Tôi hiểu rồi, xem ra tôi vừa thu hẹp được những nơi mà Chuột Ú nên do thám.
"Anh có biết nơi nào tôi có thể xem hồ sơ về các vụ án đã xảy ra không?"
"Sao cậu không thử đến Cục Tư pháp hay Cục Cảnh vệ xem?"
Có vẻ anh ta cũng không biết chi tiết về việc này.
Suy cho cùng thì quân nhân và cảnh vệ có quyền hạn khác nhau.
Thôi thì, có lẽ tôi sẽ tìm ra được những loại tội ác mà Tổ chức Tội phạm Dujii đã gây ra nếu tôi xem hồ sơ ở Cục Tư pháp và Cục Cảnh vệ, sau đó bằng cách điều tra những kẻ hưởng lợi từ những tội ác đó, chắc tôi có thể thu thập được bằng chứng.
Tìm Kiếm Bản Đồ tiện lợi quá nên tôi thậm chí đã quên mất việc kiểm tra những nơi cơ bản như thế này.
Tôi chia tay với viên chỉ huy, người trông như đã được giải thoát khỏi một linh hồn ma ám sau khi ăn no nê donut, và quyết định dùng không gian pháp để đi xem qua những nơi lưu trữ hồ sơ của Cục Tư pháp và Cục Cảnh vệ.
"Chắc là đến lúc chúng sẵn sàng rồi nhỉ?"
Nhìn vào Bản Đồ, chúng dường như đã chuẩn bị xong xuôi, nên tôi di chuyển đến một con hẻm phía sau và dùng Đặc kỹ lên Chuột Ú cùng tất cả các Chuột Hiền Giả khác cùng một lúc.
Vì lý do nào đó mà chúng đến cùng với những con quạ.
Rõ ràng, những con quạ này đã được các Chuột Hiền Giả thuần hóa.
Có lẽ tôi nên gọi chúng là Kỵ sĩ Quạ?
"Giờ thì, ta trông cậy vào bọn mi nhé."
Chuii.
Sau khi tiễn lũ Chuột Hiền Giả mang theo những ma cụ truyền tín hiệu đi, tôi đi chuẩn bị đồ đạc phòng khi chúng tôi tìm thấy thủ phạm.
Lũ phản diện đội lốt người tốt à, tốt nhất là chúng nên biết điều mà đầu hàng sớm đi.