※ Đây không phải góc nhìn của Satou. Là Góc nhìn Người thứ ba.
"Công chúa không phiền nếu chúng ta quay lại chủ đề về các anh hùng chứ ạ?"
Satou, sau khi kể xong câu chuyện về lần gặp gỡ Sera và bị đám thiếu nữ lãng mạn quấy rầy, liền khéo léo bẻ lái câu chuyện trở lại.
"Ôi trời, xin lỗi anh nhé. Câu chuyện của anh hấp dẫn quá làm tôi quên mất. Tiếp theo là về Anh hùng Yuuki, phải không nhỉ?"
"Em nghĩ chúng ta đã nói đến đoạn Yuuki là một anh hùng hệ pháp sư khá khác thường."
Ringrande nhắc khéo Maryest.
"Nói vậy nghĩa là, cậu ấy sở hữu ma thuật mạnh mẽ như Maryest-sama sao?"
"Nếu là sở trường lôi thuật của tôi thì tôi tự tin sẽ không thua, nhưng đáng tiếc, về hỏa thuật thì tôi hoàn toàn lép vế. Tuy nhiên, vì vị anh hùng đó vẫn còn thiếu kinh nghiệm trong việc kiểm soát và độ chính xác của phép thuật, tôi cho rằng mình vẫn chiếm ưu thế hơn khi đối đầu với kẻ địch có kháng phép mạnh hoặc trong một trận tay đôi."
Maryest trả lời thắc mắc của Satou.
"Chà, chẳng có pháp sư nào giỏi dọn dẹp một đám đông kẻ thù tốt hơn Seigi đâu."
"Đó chỉ là sức mạnh được Thần Parion ban cho thôi."
Nghe hai người họ nói, Satou bất giác nhớ đến Mưa Sao Băng của mình và cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với vị anh hùng kia, cậu thầm nghĩ, "chắc hẳn là khó xài lắm đây."
"Vậy Anh hùng Yuuki-sama là người như thế nào ạ?"
"Cậu ta hay có những nhận xét tự cho là đúng, nhưng lại rất ham học hỏi những điều mới lạ và cực kỳ nhiệt huyết trong việc luyện tập."
Maryest trả lời câu hỏi của Satou một cách đầy ẩn ý.
Satou cảm thấy mình đã phần nào nắm được tính cách của Anh hùng Yuuki qua câu trả lời của cô và gật đầu cảm ơn.
"Cái quái gì đây? Sao quái vật ở đây ít thế?"
Trên con thuyền bay lơ lửng trên tiểu sa hải, Anh hùng Yuuki cằn nhằn với đám tùy tùng.
"Các phong pháp sư đã tìm kiếm nhưng cũng chỉ phát hiện vài cụm quái vật thưa thớt thôi ạ."
"Thằng Seigi vô dụng chết tiệt."
Trong lúc Yuuki đang bực bội, con thuyền bay hướng về thủ phủ của Vương quốc Sania để bổ sung nhu yếu phẩm.
"Kia là cái quỷ gì thế?"
Đứng ở mũi tàu, Anh hùng Yuuki nhìn chằm chằm vào cái xác của một con quái thú khổng lồ đang mắc kẹt ở cảng biển thủ đô.
Thân hình nó to lớn đến đáng sợ, mấy con golem đang mổ xẻ nó trông từ xa chỉ như mấy hạt vừng.
"Meiko chưa đến đây, phải không?"
"Dạ vâng, có lẽ là vậy."
"Thằng Seigi cũng không đời nào làm được, xem ra trên thế giới này vẫn có kẻ mạnh vãi chưởng."
Anh hùng Yuuki nhếch mép cười.
Vài phút sau, một tùy tùng dực tộc được giao nhiệm vụ thu thập thông tin dưới mặt đất đã quay trở lại.
"Nói ta nghe xem, Michael."
Anh hùng Yuuki hống hách ra lệnh mà không thèm nói một lời cảm ơn với người tùy tùng có bộ lông vũ sặc sỡ.
"Tên tôi là Mieka."
"Rồi rồi, báo cáo đi."
Dù thở dài ngán ngẩm với Anh hùng Yuuki, người cứ gọi nhầm tên mình là Michael dù đã được nhắc nhở nhiều lần, người tùy tùng dực tộc vẫn truyền đạt lại thông tin anh ta thu thập được cho cả phái đoàn.
"Đó là xác của một quái thú cổ đại tên là [Thổ Vương], kẻ bị [Cổ Vương Đầu Chó] điều khiển trong thời đại thần thoại."
"Một quái thú thần thoại à."
"Quân đội Ác Thần..."
Những tùy tùng khác không giấu nổi vẻ kinh hãi.
"Ta có đọc vài câu chuyện thần thoại về Thổ Vương. Chẳng phải nó là con quái thú mạnh hơn cả đám ma vương trung bình của các ngươi sao?"
Các tùy tùng xác nhận câu hỏi của Yuuki.
"Ai đã giết nó?"
"Là Vương quốc Shiga..."
"Anh hùng Nanashi à?"
Anh hùng Yuuki đoán ngay ra người có khả năng lập nên kỳ công như vậy trong lúc chờ tùy tùng trả lời.
"Không ạ, đó là Sát Ma Vương, Bá tước Pendragon."
Anh hùng Yuuki nhớ ra đó là tên của con quỷ dâm dục mà Meiko đã gặp ở quán cà phê.
"Một gã người Nhật tự cho mình là Arthur à? Hừ, mệt mỏi thật."
Dù chưa từng gặp mặt, Anh hùng Yuuki vẫn tỏ ra cạnh tranh một cách kỳ quặc với vị Sát Ma Vương.
"Hử? Mọi người có thấy thứ đó vừa động đậy không?"
Một phần của Thổ Vương cử động ngay trước mắt Anh hùng Yuuki.
Tiếng động không thể vọng tới từ khoảng cách này, nhưng đám golem và công nhân đang mổ xẻ cái xác đã chạy tán loạn khi cái xác bắt đầu cử động và phá hủy các tòa nhà.
"Vong linh Thổ Vương?"
Ngay khi âm thanh nhà cửa bị nghiền nát vọng tới, Anh hùng Yuuki thốt lên kết quả từ kỹ năng [Giám Định] mà cậu nhận được từ Thần Parion.
"Có kẻ nào đã biến nó thành vong linh à?"
"Có lẽ là do ma tộc giở trò."
Anh hùng Yuuki liếm môi khi nghe đám tùy tùng nói.
"Ta muốn thử ma thuật của mình lên nó."
"Không được đâu, Yuuki-sama!"
"Sơ tán người dân bên dưới, ngay lập tức!"
Anh hùng Yuuki gạt phắt lời cảnh báo của tùy tùng và bước ra boong tàu.
"Làm ơn hãy đợi ít nhất cho đến khi thuyền bay đến gần nó hơn đã ạ."
"Vậy thì nhanh lên."
Anh hùng rút thanh thánh kiếm Laevateinn ra khỏi Thùng Đồ.
"Hỗ trợ ma pháp cho ta. Không cần phòng ngự. Chỉ cần buff tăng cường sức mạnh thôi. Sau đó dồn hết mana của các ngươi vào cho ta."
Các tùy tùng niệm phép cường hóa cho anh hùng trong khi con thuyền bay vòng ra bên sườn của Vong linh Thổ Vương.
"Giờ thì chiến thôi, dồn hết sức mạnh vào, cho chút tinh thần vào xem nào!"
Anh hùng Yuuki hét vào mặt những tùy tùng đang đứng sau lưng.
Họ khá đông. Không giống các anh hùng khác, nhiều người trong số họ có level 30.
"Quyến Chúc Đồng Điệu."
Cơ thể Yuuki được bao bọc trong một luồng sáng xanh lam, kết nối với những người hầu cận phía sau.
Các tùy tùng kêu lên đau đớn.
Ánh sáng đó còn lan đến cả động cơ chính của thuyền bay, hấp thụ một lượng mana khổng lồ.
"Vô Hạn Xạ Trình."
Một lần nữa, ánh sáng xanh lam bao bọc lấy Anh hùng Yuuki và thanh thánh kiếm Laevateinn mà cậu đang giơ cao.
Anh hùng Yuuki đã không thể bị ngăn cản, ngay cả khi con thuyền bay bắt đầu lướt chậm xuống.
"Bùng Nổ Lãng Mạn."
Luồng sáng xanh lam thứ ba bao phủ lấy Anh hùng Yuuki.
Đó là một ánh sáng tựa như ngọn lửa cuồng bạo.
Vài tùy tùng phía sau Yuuki đã ngã gục xuống sàn.
"[[Tận Thiêu INCINERATE]] Laevateinn!"
Một ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ thánh kiếm Laevateinn ngay khi cậu hô vang thánh văn.
Ánh lửa xanh và đỏ hòa quyện vào nhau tạo thành một màu tím dị thường đến mức có thể thiêu cháy cả thiên đường.
"CHẾT ĐI CHO KHUẤT MẮT TA!"
Với một cú chém, ngọn lửa tím bùng nổ dữ dội và đổ ập xuống.
Ngọn lửa nuốt chửng thân hình của Thổ Vương từ một khoảng cách xa không tưởng, nhấn chìm nó vào sâu trong địa ngục lửa.
"Khà khà, ta quả thực rất mạnh. Ma thuật của ta thổi bay cả quái thú thần thoại."
Được chiếu rọi bởi ngọn lửa xanh đỏ đang bùng cháy, Anh hùng Yuuki cười sằng sặc trong khi quỳ gối, chống thanh thánh kiếm xuống boong tàu.
Ánh sáng cuồng tín ngự trị trong đôi mắt hằn sâu vẻ mệt mỏi của cậu.
Có lẽ, chú thuật sư biến Thổ Vương thành vong linh còn thiếu kinh nghiệm, vì sức phòng ngự và máu của Vong linh Thổ Vương đã giảm đi rất nhiều so với khi nó còn sống. Dù vậy, nó vẫn là một quái thú không thể bị đánh bại bởi ma thuật thông thường.
Hỏa lực của ngọn lửa mà Anh hùng vừa phóng ra có lẽ đã vượt qua cả cấm thuật của hỏa thuật, [Luyện Ngục Bạch Diễm [[White Inferno]]].
"Cơn khát được công nhận của cậu ta có lẽ mạnh hơn người khác một chút, nhưng nhìn chung cậu ta là một đứa trẻ ngoan. Khuynh hướng sôi nổi của cậu ta không giống Meiko, nhưng tôi chắc chắn nó có thể được sửa chữa nếu có người quan tâm."
Ringrande không nói thẳng ra người mà cô đang so sánh, nhưng dường như mọi người ở đây đều biết đó là ai.
"Về cơ bản thì cậu ta cứ đi lang thang và tùy tiện phun lửa khắp nơi như một kẻ cuồng phóng hỏa, nhưng sau khi chúng tôi sắp xếp một vài người hầu đáng tin cậy đi cùng, cậu ta đã trở nên tốt hơn nhiều."
Satou nghĩ đến việc Anh hùng Seigi cũng có những tùy tùng tài năng ở bên cạnh.
"Tôi không thân với anh hùng cuối cùng, tên là Fuu."
"Em nhớ cậu ta là một đứa trẻ nhút nhát, gặp khó khăn trong giao tiếp."
Anh hùng Fuu có trở ngại giao tiếp, Satou ghi nhớ điều đó trong đầu.
"Năng lực của cậu ta thuộc hệ do thám, vậy mà không hiểu sao cậu ấy lại rất cố gắng học ma thuật, đúng không Mary?"
"Đúng vậy, khả năng tiếp thu ma pháp nguyên tố của cậu ấy rõ ràng không tốt, nhưng cậu ấy lại khá thành thạo trong Ma Thuật Tử-Triệu hoán."
Satou nhận ra Maryest định nói [Ma thuật Tử linh] rồi lại nuốt lời, nhưng cậu không định hỏi thêm.
"Kehya, kehya kehya kehya."
Trong một nơi giống như ngôi đền mờ ảo, kẻ đang cười một cách co giật chính là [Anh hùng của Parion], Fuu, người đáng lẽ không nên ở một nơi như thế này.
"Những vương giả của tộc ta, các Hấp Huyết Hiệp Sĩ (Vampire Knight), không ai sánh bằng!"
Trước mắt Anh hùng Fuu là những Hiệp sĩ Ma Cà Rồng đang chiến đấu không một lời phàn nàn, phô diễn thân hình tuyệt đẹp của họ.
Họ đang chiến đấu với những con quái vật do Fuu triệu hồi.
Dù chỉ có một mình, cậu ta dường như có thói quen tự xưng là "chúng ta" và "của chúng ta".
Việc có thể đột ngột hét lớn giữa giọng điệu thường ngày lí nhí có lẽ cũng là một thói quen khác của Anh hùng Fuu.
"Chúng ta lại lên cấp nữa rồi. Giờ thì, tái chế đám quái vật đã chết..."
Anh hùng Fuu nhìn đống xác chết một cách ám muội, và rồi những cái xác sống dậy thành vong linh.
Đó hẳn là tác phẩm của Ma thuật Linh hồn [Hoạt hóa Vong linh] được thi triển không cần niệm chú.
"Vòng hai nào. Cho chúng đi đời thêm lần nữa đi."
Theo lệnh, các Hiệp sĩ Ma Cà Rồng lao vào đám quái vật vừa sống dậy.
"Một trung đội Hiệp sĩ Ma Cà Rồng level 50 sẽ hoàn thành vào cuối ngày hôm nay, sau 100 vòng nữa."
Lẩm bẩm một mình như thế, Anh hùng Fuu triệu hồi thêm nhiều quái vật và ra lệnh cho chúng nộp mạng cho các Hiệp sĩ Ma Cà Rồng.
"Chúng ta sẽ lên level một khi trung đội Hiệp sĩ Ma Cà Rồng level 50 hoàn thành."
Một chiếc vòng tay làm từ Lam Tinh Thể được đeo trên tay Anh hùng Fuu, kẻ đang cười khục khặc.
"Chúng ta có thừa mứa mana miễn là chiếc vòng này còn ở bên chúng ta."
Đó là một thiết bị đầu cuối của Hạch Thành, thứ đáng lẽ không nên rơi vào tay một anh hùng.
"Một nửa lượng mana khổng lồ của Đế quốc Saga là để chúng ta tự do sử dụng theo ý muốn."
Anh hùng Fuu nở một nụ cười đắc ý rồi thì thầm, "Chúng ta sẽ tạo ra một quân đoàn bất khả chiến bại."
"Ê Fuu-han, chế có ở đó không?"
Trái tim Anh hùng Fuu suýt nhảy ra khỏi lồng ngực khi nghe thấy giọng nói từ một không gian trống rỗng.
"Yea."
Anh hùng Fuu thở phào nhẹ nhõm khi quay lại và thấy một khuôn mặt quen thuộc.
"Ồ, thì ra là ngươi."
Anh hùng Fuu lẩm bẩm rất nhỏ.
Cậu e dè nhìn sang người kia.
"Ngày nào cũng như ngày nào, lại thêm một thiên đường thây ma ở đây, mị hiểu."
"Đ-đ-đừng có hiểu sai! Họ là vo-vong linh, không phải thây ma."
Cậu nổi giận, như thể biến thành một người khác.
Điểm sôi máu của Anh hùng Fuu xem ra thấp đến không ngờ.
"Ôi sợ quá, mị sợ quá đi. Bình tĩnh nào, Chế."
Người có giọng Kansai giả tạo này dường như đang khiêu khích Anh hùng Fuu thì đúng hơn.
"M-m-miễn là ngươi hiểu là được."
"Mị tới đây để lấy thêm vài hũ Muỗi Ma Cà Rồng."
Kẻ này đi tới những chiếc hũ đất nung xếp ở một góc phòng sau khi thích thú nhìn Anh hùng Fuu tỏ ra dũng cảm.
"C-cứ tự nhiên."
"Gì đây? Chỉ có, cỡ ba hũ thôi à."
"K-không đủ sao? N-nhưng ba hũ đáng lẽ đã quá đủ rồi chứ? Không biết ngươi dùng nó làm nguyên liệu cho thuốc phép hay gì nhưng..."
Anh hùng Fuu nói như thể đang phàn nàn rằng gã kia đang cản trở nhiệm vụ thăng cấp của cậu.
"Chế mới nói cái gì đấyyyyy?"
"Hiii!"
Anh hùng Fuu giật thót mình, mặt tái mét trước giọng nói rít lên the thé.
"Ối giời ơi, mị chỉ hỏi lại tại mị hổng nghe rõ lần đầu thôi, nhá. Đừng có sợ mị thế chứ, nha."
"T-tôi không có."
Anh hùng Fuu cố gắng chống chế hết sức có thể trong khi người run lên, nhưng nó chẳng có tác dụng gì với đối phương khi tay cậu đang múa may loạn xạ.
"Zậy thôi. Nhớ chuẩn bị cho mị cỡ chục hũ vào tuần sau nghen. Một trận dịch bệnh đang lan tràn ở phía tây lục địa đóa, thấy chưa. Hổng bao giờ là đủ thuốc hết."
"T-tôi b-biết rồi. Tôi sẽ làm chúng."
"Nhớ đó à. Chế có thể sử dụng mana nhiều như chế muốn, nhưng phải cẩn thận với vết nứt trên kết giới của Yuika khi chế chuyển mana nghen. Chế nhớ làm vừa sức thôi tại zì kết giới nó cũ zồi."
"K-không cần ngươi phải nhắc, chuyện đó."
Anh hùng Fuu miễn cưỡng gật đầu trong khi lẩm bẩm "Mà Yuika là cái quái gì cơ chứ" trong miệng.
"Vậy zì, nhớ nha, bye."
Gã biến mất vào không khí y như lúc xuất hiện.
"Thứ giọng Kansai giả tạo chết tiệt."
Anh hùng Fuu buông lời chửi rủa ngay khi chắc chắn rằng gã kia đã biến mất.
Lưng áo của Anh hùng Fuu đã ướt đẫm mồ hôi.
Ngay cả Anh hùng Fuu, người giỏi do thám, hay nói đúng hơn là ám sát, cũng không thể không dè chừng kẻ đó.
"Tớ nghĩ vậy là hết rồi nhỉ?"
"Yep."
Ringrande xác nhận lời của Maryest.
"Thôi thì, họ có lẽ còn non nớt, nhưng họ đều là những đứa trẻ ngoan."
Ringrande kết thúc chủ đề bằng câu nói đó.
"Tiện đây, mới hôm nọ, Arisa cùng với Mito-sama và Sistina-dono có đến đây và khoe khoang về những bộ váy mới mà họ được anh đặt may cho..."
Satou nghĩ, "Chuyện đó thật bất thường, ngay cả với Arisa."
"Thần xin lỗi, con bé dù sao vẫn còn là một đứa trẻ."
"Ufufu, những chuyện như thế tôi không phiền đâu. Váy của họ quả thật rất tuyệt vời, nó làm tôi cũng ao ước có một bộ cho riêng mình."
Maryest nhìn Satou với một nụ cười đầy ẩn ý.
"Vậy à, vậy thần sẽ dặn Arisa đặt may một bộ cho Maryest-sama luôn nhé."
"Sa-Satou-san!"
Sera cố gắng can thiệp khi Satou dễ dàng hứa hẹn mà không suy nghĩ, nhưng rồi cô im lặng khi Satou hỏi lại, "Có sao đâu em?"
Rõ ràng là Sera không muốn làm lớn chuyện.
"Hay là thôi, như vậy giống như tôi đang ép buộc anh vậy."
"Satou ơi. Lẽ nào cậu chỉ hứa với Mary thôi sao?"
"Ane-sama!"
Sera bật dậy khỏi ghế khi nghe chị gái mình trêu chọc.
"Có chuyện gì vậy Sera? Chẳng lẽ em định cho chị ra rìa, chỉ một mình chị thôi sao?"
Khi Ringrande thì thầm, "Bị cho ra rìa, chắc chị sẽ buồn đến mức nói ra điều gì đó mất", Sera liền im bặt.
"Tôi có được không hả Satou?"
"Tất nhiên là được, Ringrande-sama cũng sẽ có một bộ ạ."
Satou dễ dàng đồng ý với Ringrande, người đã tận dụng cơ hội để đòi một bộ cho mình.
"Eo ơi? Cậu chắc không đó?"
"Chắc chắn ạ. Xin hãy xem nó như một lời xin lỗi về những rắc rối mà Arisa và mọi người đã gây ra, hơn nữa tôi cũng chưa thể hiện sự cảm kích của mình đối với những thông tin lần này."
"Chỉ một chút thông tin như vậy mà đã đủ cho anh sao?"
Satou quả quyết nói, "Tất nhiên rồi," để đáp lại nụ cười của Maryest.
"Tôi sẽ rất mong chờ đấy."
"Tôi cũng vậy, tôi không thể đợi được."
Nhìn nụ cười của cả hai, Satou bất giác nghĩ một cách lạc đề, "Bộ mấy bộ váy đó tuyệt lắm à?"
Mãi về sau này, cậu mới hiểu được ý nghĩa trong lời nói của họ.
"Em về rồi đây, em đã đi hỏi chuyện Sete về nó."
"Cảm ơn Mito. Em thật sự đã giúp anh rất nhiều."
Hikaru, người thậm chí đã đến gặp cả nhà vua (Sete) và tể tướng trong chuyến điều tra của mình, đã trở về trước Satou và Sera và đang thư giãn ở Đảo Cung Điện.
"Rõ ràng họ đang xem Anh hùng Seigi như một máy bay tuần tra."
"Ý em là một máy dò ma tộc diện rộng sao?"
"Yup, đại loại vậy. Và một khi cậu ta phát hiện ma tộc, Anh hùng Yuuki sẽ xuất kích và tiêu diệt nó từ xa."
Thông tin từ bộ phận gián điệp của Vương quốc Shiga giống hệt những gì Satou nghe được từ Maryest, nhưng có một số khác biệt do góc nhìn của họ khác nhau.
"Nhưng vì phạm vi tấn công của Anh hùng Yuuki quá rộng, các thành phố và người dân thường phải chịu thiệt hại nặng nề mỗi khi cậu ta ra tay gần một thành phố, nên cậu ta thật sự không được lòng dân cho lắm."
Maryest nói rằng Yuuki đã tiến bộ, nhưng theo tin tình báo, ngay cả Đế quốc Saga cũng đang đau đầu để đối phó với cậu ta.
"Anh hùng Meiko được cho là đang đến thăm các quốc gia bị thiệt hại bởi quái vật, nhưng thực tế, có vẻ như cô ấy đang gây rối ở những nơi mình đến."
Cô ấy thách đấu những hiệp sĩ và chiến binh sừng sỏ ở mỗi nơi cô ấy đến, rồi đánh cho họ tơi tả.
"Và lần này nhỏ đang hướng đến Vương quốc Dragg, có lẽ là vì muốn thách đấu Long Thủ Hộ của nước đó, anh nghĩ sao?"
Satou cười trừ và nói, "Đúng là cuồng chiến Meiko mà."
"Anh hùng Fuu thì rõ ràng đang nhốt mình ở Đế đô, nên không có nhiều tin tức về cậu ta. Không giống các anh hùng khác, có vẻ cậu ta đã đến Mê cung Anh hùng một lần, bị dọa cho khiếp vía, và từ chối quay lại đó."
"Ồ, vậy cũng tốt rồi."
Miễn là cậu ta vô hại là được, Satou nói vậy với Mito.
"Bây giờ, em có thể tiếp tục thu thập thông tin liên quan đến các anh hùng được không?"
"Ừm, em nghĩ đó là một ý hay. Với lại, em cũng sẽ bảo Sete yêu cầu Đế quốc Saga kiềm chế Anh hùng Yuuki chặt chẽ hơn."
"Yeah, anh trông cậy ở em đó."
Mito có vẻ vui sướng vì được Satou nhờ cậy, cô bé rời đi sau khi đáp, "Cứ để cho em!"
Zena, người đi ngang qua khi vào phòng gặp Satou, lấy làm lạ khi thấy Mito vui vẻ một cách khác thường.
"Satou-san, thuyền bay đã đến Pier Rock."
"A, cảm ơn em, Zena-san."
Satou đứng dậy khi nghe tin.
"Satou-san, lần này ai sẽ đi cùng anh vậy?"
"Lần này có vẻ sẽ nguy hiểm, nên anh chỉ định đưa Liza theo thôi. Dù sao thì cô ấy cũng có khả năng ứng biến với mọi tình huống."
Một thoáng ghen tỵ nổi lên trong Zena và Sera đối với Liza, người được Satou tin tưởng, nhưng họ chợt nhớ ra Liza không có tình cảm nam nữ với Satou nên nhanh chóng dập tắt nó.
"Zena-san, xin lỗi nhưng em có thể gọi Liza đến đây được không? Anh nghĩ cô ấy đang thử nghiệm bộ khung giáp bay trong lúc đấu tập với Heiron ở sa mạc không gian con ấy."
"Em rõ rồi ạ."
Được Satou giao nhiệm vụ, Zena hướng đến cánh cổng dẫn vào sa mạc không gian con.
"Vậy thôi, anh đi nhé. Anh sẽ cố gắng hoàn thành thử thách trong hôm nay."
Satou quay sang nói với Sera, người duy nhất còn lại trong phòng khách, sau khi cậu chuẩn bị rời đi.
"Satou-san, anh đừng mất cảnh giác. Thần Zaikuon thường được xem là một vị thần ngu ngốc không biết tự lượng sức mình khi đi khiêu chiến long thần, nhưng em không nghĩ có vị thần nào lại hành động mà không tính toán thiệt hơn."
Satou dừng lại và quay lại trước lời nói bất ngờ của Sera.
"Ý em là, hành động liều lĩnh gây chiến đó hẳn phải có một ý nghĩa nào khác sao?"
"Đúng vậy, em không biết đó là gì, nhưng có lẽ có một lợi ích nào đó đủ lớn để khiến Thần Zaikuon liều mạng một phen."
"Anh hiểu rồi. Anh sẽ ghi nhớ lời cảnh báo của Sera khi đối mặt với Thần Zaikuon."
Satou bước qua cánh cổng kết nối với thuyền bay sau khi nói vậy với Sera đang lo lắng.
※ Chú thích: Những đoạn hồi tưởng về các Anh hùng không nhất thiết là nội dung mà Maryest đã kể cho Satou (đặc biệt là trường hợp của Anh hùng Fuu).