Satou đây. Việc một người không thể giải thích rõ ràng câu chuyện của mình vốn không phải chuyện lạ, và dù tôi có thể rộng lượng cho qua với những khách hàng mong bạn đoán được ý họ qua những lời giải thích mơ hồ, thì tôi cũng đành bó tay với những người thậm chí còn chẳng hiểu bản thân họ muốn gì.
"Rusus~"
"Fifi đó ạ!"
Tama và Pochi hăm hở mở cửa rồi lao vào bên trong.
"Ủa, không phải đây là mấy nhóc nhà Satou à!"
"Úi giời! Mấy em cũng ở đây hả!"
Cựu tùy tùng của Anh hùng Hayato đời trước, Rusus và Fifi, vừa cười ha hả vừa đón lấy Tama và Pochi đang nhảy chồm vào lòng họ.
Tôi đã nghĩ họ sẽ không tiếp khách ngay sau trận đấu, nhưng trông cả hai có vẻ vui.
"Thật vui khi được gặp lại hai cô."
"Yo! Satou!"
"Và chị thương gia, chị cũng ở đây hả!"
Hai người họ vui vẻ bước tới chỗ chúng tôi trong khi Pochi và Tama treo lủng lẳng trên cổ họ như những vòng hoa Hawaii. Pochi và Tama đùa nghịch, vừa đu đưa qua lại vừa kêu, "Vèo vèo~."
"Lẽ ra anh cũng nên lên đấu trường mới phải."
"Nếu mọi người tham gia thì chắc chắn trận đấu sẽ còn vui hơn nữa."
Tôi ngồi xuống chỗ hai người mời trong khi họ nói những lời nghe chẳng giống xã giao chút nào.
Liza xách cổ Tama và Pochi đang đeo lủng lẳng, và chúng liền chuyển sang chơi trò giả chết trong vòng tay của Liza.
"Bánh mà Satou mang theo ngon thật đấy."
"Lần sau ghé qua nhớ mang cho tụi tôi ít đồ ăn nhé. Món karaage với kakuni mà cậu mang tới lần trước ngon lắm."
Trong khi hâm nóng lại tình bạn cũ với hai người đang nhiệt tình nhai bánh tôi mang tới, tôi thử hỏi họ về bốn vị Anh hùng.
"Tụi tôi chỉ biết Meiko với Seigi thôi."
"Yuuki và Hikutsu à? Chẳng phải Rin với Mary lo cho đám hệ pháp sư sao?"
Có vẻ như họ còn chẳng nhớ tên của Anh hùng Hỏa Thuật Yuuki và Anh hùng Ẩn Thuật Fuu.
"Meiko thì vui tính, nhưng thể lực cô nàng yếu lắm, hết hơi nhanh cực."
"Seigi thì yếu xìu, nhưng cậu ta tìm ra tổ quái vật nhanh lắm, nên lôi cậu ta đi săn cũng vui."
Cảm giác như hai người họ có ấn tượng tương đối tốt về Meiko và Seigi.
"Mà nhóc Seigi cứ nhìn chằm chằm vào ngực với mông của tụi tôi, vui phết."
"Rồi cậu ta lại lập tức nhìn đi chỗ khác mỗi khi bị tụi tôi bắt gặp."
Seigi à.
Lờ đi câu chuyện về một thiếu niên đang tuổi dậy thì, tôi ném một câu hỏi cho Rusus và Fifi.
"Vậy các cô không làm tùy tùng cho Meiko hay Seigi à?"
"Hmm, không đâu."
"Giỏi lắm thì tụi tôi cũng chỉ trụ được ba ngày nếu phải hộ tống một tiểu thư đỏng đảnh và một thằng nhóc dê xồm."
"Đúng đúng. Meiko thì kiêu căng từ trong ra ngoài, còn Seigi thì hay nói mấy thứ chẳng ai hiểu rồi lại làm vẻ đắc ý, có khi tôi đập nó một trận trước khi kịp hiểu ra vấn đề mất."
"Nếu họ mạnh đến mức vô lý như Hayato thì họ muốn ngang ngược thế nào cũng được."
Xem ra Rusus và Fifi chỉ nghe lời những ai mạnh hơn họ.
"Mà tụi tôi không ngại làm tùy tùng của anh nếu anh thắng được tụi tôi đâu, chơi không Satou?"
"Chuẩn chuẩn, vợ bé hay người hầu, anh muốn gọi sao cũng được tuốt."
"Phải rồi, trưởng làng có dặn tụi mình phải sinh con đẻ cái nữa mà quên mất."
Làm ơn bỏ cái kiểu nói chuyện đó đi.
"Thôi, cứ để dành những lời đó cho đến khi anh có thể *‘Thắng chúng tôi’* nhé."
"Đúng vậy, đợi tới lúc đó nhé."
"Vậy à, xem ra tôi sẽ phải luyện tập kiếm pháp của mình chăm chỉ hơn nữa rồi."
Tôi lịch sự nói bóng gió với họ rồi quay lại chủ đề đang bàn.
"Vậy thay vì trở thành tùy tùng của họ, hai cô đã làm một chuyến hành trình tới lục địa phía tây sao?"
"Đại loại vậy."
Họ chắc hẳn đã thấy mấy gã quý tộc cấp cao cố gắng chiêu dụ họ làm thuộc hạ phiền phức hết sức.
"Ồ phải rồi, Satou, anh biết gì về ma cà rồng không?"
"À có, tôi từng chiến đấu với chúng một lần, nên cũng biết một chút."
Dù bất ngờ trước cú bẻ lái đột ngột của chủ đề, tôi vẫn gật đầu trong khi nhớ lại công chúa ma cà rồng Semeri mà tôi đã đối đầu cùng Chân Tổ đầu thai Ban ở Tầng Dưới Mê Cung Selbira.
"Bọn chúng xuất hiện ở nước láng giềng đấy."
"Dữ dội lắm anh biết không? Đó là một đội quân gồm Ma Cà Rồng Cấp Thấp và Huyết Bộc do một Ma Cà Rồng Thượng Cấp dẫn đầu, với quân số đủ để nuốt trọn một tòa thành."
"Ờ thì, bọn chúng chẳng đủ dính kẽ răng cho bọn tôi, nhưng tên cầm đầu, một Chúa Tể Ma Cà Rồng (Thượng Cấp) thì quả là khó xơi."
"Tuyệt~?"
"Nghe ngầu quá đi mất đó ạ! Pochi cũng muốn đánh nữa!"
Nghe chuyện của Rusus và Fifi, Tama và Pochi đứng bật dậy trên ghế sofa, mắt sáng rực.
Và dĩ nhiên, hệ quả là Liza mắng chúng một trận tơi bời rồi chúng nhanh chóng chuyển sang tư thế hối lỗi.
"Những ma cà rồng đó đến từ đâu vậy?"
"Ý tôi là nó ở xa Mê Cung Hút Máu, có thể chúng là quái vật ẩn náu ở một khu tự trị nào đó gần đấy chăng?"
Rõ ràng hai người họ chỉ lo dẹp loạn bọn ma cà rồng, và không biết chuyện gì xảy ra sau đó.
"Thì, lúc đó có một chiến thuyền săn quái vật tuần tra từ Đế quốc Saga bay ngang qua trên đầu, nên tụi tôi để lại hết việc dọn dẹp cho họ."
Tôi cảm thấy đó hoàn toàn là một sự trùng hợp kỳ lạ, nhưng có lẽ đã có một lời tiên tri nếu đó là một thảm họa diệt thành, nên cũng không có gì lạ nếu họ triển khai lực lượng cứu trợ.
Cũng theo Rusus, có khoảng bảy chiến thuyền của Đế quốc Saga đang tuần tra quanh các nước nhỏ láng giềng ở lục địa phía tây, nên việc họ nhận được tín hiệu SOS và đến ứng cứu không phải là chuyện hiếm.
"Nhưng với nhiều ma cà rồng như thế xuất hiện, chẳng phải nó sẽ giáng một đòn mạnh vào đất nước đó sao?"
"Chuẩn luôn. Thủ đô hoàng gia bị phá hủy một nửa và khoảng hai tòa thành đã bị xóa sổ."
"Rõ ràng là, một số người tị nạn thậm chí đã tràn vào cả nước này."
Đó hoàn toàn là một thiệt hại khổng lồ.
"Ôi, anh đừng làm ra vẻ mặt đó."
"Đúng đúng. Đế quốc Saga đã điều đội cứu trợ của họ tới nước đó, giờ này chắc họ đang phân phát lương thực và nhu yếu phẩm rồi."
Nếu đã có các nhóm cứu trợ đang giúp đỡ họ, chắc là tôi không cần phải nhúng mũi vào nữa nhỉ?
"Quan trọng hơn là..."
Rusus và Fifi, nhận ra bầu không khí trầm lắng từ tôi, đã nhanh chóng đổi chủ đề sang việc chúng tôi sẽ chiến đấu ra sao trong những trận đấu đã xem.
"Xông tới cái vèo, sau đó đâm ra zubaban đó ạ!"
"Họ sẽ không để em tới gần đâu."
"Không lo đâu ạ! Pochi chân nhanh lắm đó ạ!"
"Luồn lách vèo vèo, rồi xoẹt một cái lấy đầu đối phương luôn nya~."
"Ối sao ghê thế, săn đầu người đáng sợ lắm."
"Săn đầu người là kỹ năng cơ bản của ninja mà~?"
Mọi người có vẻ vui vẻ với chủ đề mới.
『Tất cả là lỗi tại cô!』
Bầu không khí hòa đồng bị phá vỡ bởi một tiếng la hét từ bên ngoài căn phòng.
Trông như có người đang cãi nhau ở hành lang.
Tama và Pochi nhìn tôi một cách lo lắng, nên tôi vỗ về đầu chúng.
Theo thông tin trên Bản đồ, họ có vẻ là những [Thánh Đấu Sĩ Zaikuon] mà Rusus và Fifi vừa đánh bại lúc nãy.
Dựa trên những gì tôi nghe được, gã hiệp sĩ thần điện tên Senuma đang đơn phương chì chiết người bạn đồng hành Miko của mình.
"Tôi sẽ ra cảnh cáo họ một tiếng."
Làm ơn ít nhất hãy lựa chỗ khác nếu muốn cãi nhau chứ.
『Lũ đàn bà Parion đó thắng là vì cô đầu hàng đấy!』
Giọng một gã đàn ông chọc vào tai tôi ngay khi tôi mở cửa.
Rõ ràng gã này đã hoàn toàn quên mất thực tế rằng chính hắn là lý do khiến cô ấy phải đầu hàng.
『Ta là [Thánh Đấu Sĩ của Zaikuon], người có thể sánh ngang với Sứ Đồ của Thần! Vậy mà ta phải nếm mùi thất bại dưới tay những kẻ hầu tầm thường của anh hùng, tất cả là tại cô!』
Trên hành lang, ở góc gần nhất, tôi thấy một Miko hợp với từ [Nhân trung Nhân] và [Cực Ngầu], cùng một gã thanh niên đẹp trai nhưng mặt dày và toát ra vẻ trẻ trâu.
Ngay cả khi tôi đang đi tới chỗ họ, những lời lẽ điên cuồng vẫn tiếp tục lăng mạ phép trị liệu yếu kém và thân hình vạm vỡ của cô Miko đá tảng.
"Anh đang làm phiền hàng xóm quá, anh có thể vui lòng dừng lại được không?"
"Mày là thằng quái nào?"
Gã hiệp sĩ thần điện có vẻ bị xúc phạm bởi lời cảnh báo của tôi, hắn xấn tới và định túm lấy cổ tôi.
Rồi hắn lộn một vòng trên không trung.
"Shrike Drop~?"
Ở hướng đối diện của Tama, người đang tạo dáng đặc trưng của mình bên dưới tôi, là gã hiệp sĩ thần điện đã bất tỉnh chỏng gọng sau khi đầu đập xuống nền đá, mặt vẫn còn nghệt ra.
Tôi nghĩ động tác vừa rồi là Air Throw thay vì Shrike Drop, nhưng giờ không phải lúc để chỉ ra chi tiết lặt vặt như thế.
"Se-Senuma!"
Miko đá tảng chăm sóc gã hiệp sĩ thần điện với một nét mặt lo lắng.
Mặc dù vừa bị mắng chửi té tát, hình ảnh cô chăm sóc gã hiệp sĩ vẫn tràn ngập sự yêu thương.
"Gì đây, chẳng phải là mấy người Zaikuon lúc nãy sao."
Rusus và Fifi, những người đang hóng chuyện từ cửa phòng, tiến tới.
Tất nhiên là cùng với Liza và Pochi.
"Này, tôi nghĩ cô nên học cách chọn đàn ông thì hơn."
"Đúng đúng, một người đàn ông không nằm ở vẻ bề ngoài. Mà là ở sức mạnh của anh ta."
Rusus và Fifi cho Miko đá tảng lời khuyên của họ.
Vì lý do nào đó, ở bên dưới họ, Tama và Pochi đang gây chú ý bằng cách tạo dáng lực sĩ thể hình từ đấu trường lúc nãy với thân hình mềm dẻo của chúng, thật dễ thương.
"K-không phải là tôi khao khát Senuma-dono... C-chỉ là, chúng tôi lớn lên cùng nhau như anh em ruột từ nhỏ nên..."
"Ồ hô, bạn thuở nhỏ hả, ngọt ngào ghê."
"Vậy là, hắn ta đã bảo vệ cô từ nhỏ ư?"
"Không, tôi là người..."
Vừa cười toe toét, Rusus và Fifi vừa chăm chú lắng nghe Miko đá tảng, người đang đỏ mặt như một thiếu nữ.
Hóa ra hai người này cũng thích buôn chuyện tình yêu à.
Chuyện tình của Miko đá tảng tiếp diễn cho tới khi một thần quan từ thần điện chính tới tìm cô ấy.
"Ở đây có nhiều người vô gia cư thật."
"Ừ. Nhiều người trong số họ trông cũng kiệt sức nữa."
Tôi bắt gặp rất nhiều người nhếch nhác trong các con hẻm và dưới những mái hiên khi đang trên đường tới thần điện chính cùng thần quan và Miko đá tảng.
Họ chắc hẳn là những người tị nạn đến từ nước láng giềng mà Rusus và Fifi đã nhắc tới.
"Thần điện không ra tay giúp đỡ người tị nạn sao ạ?"
"Ấy, tất nhiên là có chứ. Chúng tôi quyên tặng thức ăn và chỗ ở để tránh mưa gió cho những tín đồ của Thần Zaikuon chịu phục vụ lao động."
Vị thần quan khẳng định thắc mắc của tôi.
Xem ra đó là đặc quyền chỉ dành cho tín đồ của họ.
"Thật đáng tiếc, nhưng Thần điện Zaikuon không thể lãng phí công sức cung cấp sự cứu trợ miễn phí một cách bừa bãi được."
"Cho tới lúc Thần Zaikuon lấy lại được sức mạnh của ngài, chúng tôi vẫn đứng về phía những ai thể hiện thiện chí với đất nước và nhân dân..."
Miko đá tảng và vị thần quan nói với tôi như thế.
Tôi sẽ quyên góp thật nhiều thực phẩm cho Chủ Thần Điện Zaikuon và các thần điện khác một khi thử thách này kết thúc.
Chúng tôi tới Chủ Thần Điện Zaikuon trong khi tôi đang cân nhắc như vậy.
Kiến trúc này vốn hẳn là một tòa nhà nguy nga, nhưng do sự xuống cấp và những vết nứt ở đây đó, trông nó khá tồi tàn.
"Việc trùng tu thần điện này vô cùng quan trọng, nhưng chúng tôi hiện không có khả năng làm việc đó."
Vị thần quan nhận thấy ánh mắt của tôi và nói với vẻ mặt khổ sở.
Việc anh ta vẫn giữ vững đức tin bất kể tình hình họ không thể dùng thánh thuật vì sự suy vong của vị thần mình tôn thờ, đã là một bằng chứng cho sự tận tụy của anh ta.
Tôi mừng là anh ta không giống như gã thần quan béo phì ở Thành phố Seryuu.
『Hỡi Thần linh. Vị Thần mà chúng con tôn kính.』
Miko đá tảng, người đã thay đổi sang y phục Miko, bắt đầu buổi lễ.
Đáp lại lời cầu nguyện của cô, một ánh sáng vàng rực rỡ chiếu xuống từ trời.
Sự mới lạ đã phai nhạt đi nhiều vì đây đã là lần thứ năm tôi tham dự buổi lễ.
Khuôn mặt nghiêm trang của Miko giãn ra.
Cô ấy đã tiến vào trạng thái xuất thần.
『Kẻ ngu ngốc dám khiêu chiến thử thách của ta.』
Tiếng của một người đàn ông lạ vang lên trong tâm trí tôi.
Dường như đây là giọng của Thần Zaikuon.
『Chiến đấu đi.』
Chiến đấu? Tôi phải đấu với ai cơ?
Đừng nói là, tôi phải đấu với chính Thần Zaikuon nhé?
Xét từ trận đấu của Arisa với một vị thần, điều đó cho thấy các vị thần không phải là bất khả chiến bại, nhưng tôi cảm thấy tội nghiệp cho người chuyển sinh Kei, cũng là một ngụy sứ đồ của Thần Zaikuon, nếu vị thần này lại chết lần nữa, nên tôi muốn tránh việc đó càng xa càng tốt.
Chà.
Có một màng lọc ngăn suy nghĩ của tôi bị lộ ra thông qua thuật tinh thần [Tâm trí Kết nối Cao cấp] mà tôi đang dùng, nhưng đối phương dù sao cũng là một vị thần.
『Đó không phải là một ý tồi, tuy nhiên...』
Khung cảnh trước mắt tôi thay đổi ngay khi vị thần sắp nói ra đối thủ của tôi.
Một không gian trắng.
Nó giống hệt Khu Vườn Tiểu Thế Giới mà Công chúa Goblin Yuika đã tạo ra ở tầng dưới mê cung.
Nhìn trên Bản đồ, tôi thấy chỉ báo [Bản đồ không Tồn tại trong Không gian này].
『Hãy giành lấy chiến thắng trong ba cuộc đấu.』
Tiếng của Thần Zaikuon biến mất sau khi nói với tôi như vậy.
Bịch. Nghe tiếng động, tôi quay lại và thấy Miko đá tảng đã ngã sõng soài trên nền đất trắng.
Tạm thời, tôi lấy một cái giường ra khỏi Kho Chứa thông qua Hộp Đồ và cho cô ấy nằm nghỉ trên đó.
Giờ thì, không biết mình sẽ phải chiến đấu kiểu gì đây?