Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1012: CHƯƠNG 1011: VỌNG THÊ THẠCH (2)

- Thu dọn rác rưởi một chút đi, lát nữa cầm đi.

Ngụy Lan Lan chỉ huy mọi người, quét dọn toàn bộ phòng khách một lần.

Tuy rằng hiện tại cô đã không còn là thư ký của Giang Cần, nhưng nếu luận về tri kỷ, 208 vẫn không ai sánh bằng cô.

- Ồ, còn ông chủ đâu?

- Không biết, hình như ăn được một nửa thì bỏ chạy, bà chủ cũng đi rồi.

- Vậy thì chờ một chút đi, dù sao cũng còn sớm mà.

Nghe được Ngụy Lan Lan nói đợi lát nữa, Cao Văn Tuệ lập tức chạy đến sô pha, len lén lấy quyển "Tỏ tình" kia từ trong túi Phùng Nam Thư ra, định ăn chút đường.

Nhưng cô không biết, nếu như lúc này cô lên lầu hai, sẽ nghe được tiếng rên rỉ của Phùng Nam Thư không ngừng truyền ra từ trong một gian phòng ngủ nào đó, còn ngọt hơn cả kẹo.

- Sắc ngố, sao lại thè lưỡi?

- Không có, không thè, là do cậu hút.

Giang Cần ôm eo thon nhỏ của cô, ánh mắt hoang mang, thầm nghĩ sao có thể là mình? Sau đó cúi đầu, dùng hành động thực tế chứng minh không phải mình.

Lại bị hôn môi, tiểu phú bà mềm mại đến ngây người, hai tay ôm chặt lấy cổ Giang Cần, còn không nhịn được mà nhón chân lên.

Giang Cần tê dại cả người, cái miệng nhỏ nhắn của bạn tốt quả thực quá trơn, sau khi nếm thử một lần căn bản không dừng lại được.

Mãi đến khi miệng bắt đầu nóng rát, hai người ôm nhau mới dần dần tách ra, cả hai đều thở hồng hộc.

- Đã nói không cho Đổng Văn Hào làm Daigaku-imo rồi, mà y lại làm, ngay cả lời của ông chủ mà cũng không nghe. Ai biết sau khi tẩm đường lại khó rửa như vậy.

- Văn Hào thật là một người tốt...

9 giờ tối, Giang Cần và Phùng Nam Thư từ trên lầu đi xuống, cả hai đều mím môi đỏ bừng, lén lút nhìn nhau không nói lời nào, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bước ra khỏi biệt thự.

Đừng hỏi, hỏi chỉ biết là trời hanh vật khô, hơi nóng trong người.

Sau đó, đoàn người 208 đều im lặng, giả vờ không nhìn thấy gì, rồi lên xe.

Đương nhiên, không phải ai cũng chủ động im lặng, ví dụ như Lộ Phi Vũ bị Đổng Văn Hào bịt miệng, thuộc kiểu bị động.

Chỉ có Tuệ Tuệ Tử và Hải Vương Ny vẫn đắm chìm trong biển đường, mãi đến khi động cơ xe của lão công thần phát ra âm thanh khè khè giống như hen suyễn, hai người mới bừng tỉnh, vội vàng chạy theo.

Như vậy, công việc ở Thượng Hải xem như kết thúc, mọi người dự định chiều mai trở về. Thế là sau khi trở lại khách sạn, bọn họ ai về phòng nấy và bắt đầu thu dọn hành lý.

Cùng lúc đó, Giang Cần nhận được tin nhắn từ Tống Nhã Thiến.

Tết Dương lịch mà, thị trường Thượng Hải sôi động hơn cả tưởng tượng, cho nên thành viên trong nhóm khởi nghiệp mua nhóm của các trường đại học đều đến góp vui.

Do các trang web lớn dần dần thâm nhập thị trường tuyến hai và ba, trang web của những người này về cơ bản đều đã bán xong, có người bán cao, có người bán thấp, nhưng đều được coi là những người trẻ tuổi giàu có.

Nhận lời mời của Tống Nhã Thiến, bọn họ mua vé nhóm của Lashou, hiện giờ cũng đang tụ tập trong khách sạn này...

Đến chơi là một mặt, mặt khác, bọn họ còn muốn gặp Giang Cần.

Mọi người quen biết nhau trong đại hội mua nhóm, khi đó Giang Cần cũng giống như bọn họ, mang theo thân phận sinh viên lập nghiệp, chỉ là nhân mạch rất rộng, có chút dọa người, nhưng vẫn chưa thoát khỏi phạm trù sinh viên lập nghiệp.

Thẳng đến tháng 11, Multi-group tuyên bố chính thức nhập trú Thượng Hải, thể hiện ra khí thế không gì cản nổi, khiến cho Lashou và Nuomi đều liên tiếp bại lui, lúc này bọn họ mới biết được mục đích của Giang Cần là gì.

Hắn căn bản không tính bán đi Multi-group, hắn muốn chiến thắng đến cùng.

Nói thật, chuyện này quả thực như chuyện Nghìn Lẻ Một Đêm.

Sinh viên đại học đối đầu với tinh anh thương nghiệp thực thụ, dùng tiền vất vả kiếm được để đối đầu với tư bản hùng hậu, đây chính là hành động châu chấu đá xe.

Nhưng theo thời gian trôi qua, bọn họ phát hiện Multi-group gần như bách chiến bách thắng.

Vì thế Giang Cần trở thành một truyền kỳ trong giới này, những sinh viên khởi nghiệp này muốn gặp hắn một lần cũng là điều dễ hiểu.

“...”

Giang Cần nhìn đồng hồ, sau đó mặc áo khoác ra cửa, đi tới khu nghỉ ngơi trước khách sạn.

Lúc này khu nghỉ ngơi đã chật kín người, Tống Nhã Thiến, Trương Văn Siêu, Quách Phong... Mọi người tụ tập, bỗng nhiên nhìn thấy Giang Cần từ trong thang máy đi ra.

Từ góc nhìn của họ, trong ánh mắt Giang Cần có ba phần lạnh nhạt, ba phần lãnh đạm và bốn phần thờ ơ, nhất là biểu tình hai tay đút túi cùng vẻ mặt không buồn không vui, khiến người ta không thể đoán định.

Nhưng, thật ra không có gì cả.

Ông chủ Giang vẫn luôn là con người như vậy, cái gì lạnh nhạt lãnh đạm, đều là bởi vì hào quang của Multi-group hiện giờ bao phủ.

- Giang tổng, đã lâu không gặp. - Quách Phong vươn tay tiến lên, đưa tới một điếu Trung Hoa.

Giang Cần khoát tay:

- Tôi là người tương đối thành thật, chưa bao giờ học hút thuốc.

Quách Phong: "?”

Mọi người xung quanh cũng nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ: thành thật? Người thành thật sẽ không luôn miệng nói muốn bán, sau đó quay đầu đến Thượng Hải "trộm nhà"?

Nếu hắn thành thật, vậy mình chính là Teletubbies, hơn nữa còn là màu đỏ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!