Nhất là Giang Cần, mỗi ngày đều lên bản tin ở căng tin, cái rắm hơi lớn chút cũng có thể khiến cho toàn trường chú ý. Hôm nay nói hắn lại kiếm tiền, ngày mai lại là thời khắc highlight nào đó, nổi tiếng vang dội.
Những tân sinh năm nhất, có lẽ không biết hiệu trưởng tên gì, nhưng nhất định biết trường học có một vị học trưởng vĩ đại, tên là Giang Cần.
Không phải nói đàn ông có tiền liền trở nên xấu xa sao? Sao cảm giác đôi này càng ngày càng ngây thơ.
- Nhìn khăn quàng cổ của Giang Cần kìa.
- Hình như là Phùng Nam Thư lén đan trong lúc học, quả nhiên là tặng cho cậu ta...
- Ba năm rồi, đan khăn quàng cổ cho Giang Cần là động tác nhỏ duy nhất trong giờ học của cô ấy.
- Chết tiệt, sao không ai như vậy dính lấy mình nhể, cho dù không xinh đẹp cũng được mà!
- Cậu không có quyền thế như Giang Cần.
- Cũng không thể nói như vậy, hồi năm nhất Giang Cần cũng không giống như bây giờ, khi đó tất cả mọi người chỉ là sinh viên bình thường.
“...”
Nghị luận đến năm nhất, mọi người cũng không nhịn được mà hồi tưởng lại khoảng thời gian vừa khai giảng. Lúc ấy, nhan sắc của Phùng Nam Thư thật sự kinh diễm vô số người.
Nhất là ngày tân sinh nhập học, cô mặc một bộ váy dài xuất hiện, thật sự nâng cao thẩm mỹ của vô số nam sinh, để cho tất cả mọi người hiểu rõ thế nào là "chớp mắt vạn năm".
Dù sao Lâm Đại cũng là trường đại học 985, học bá rất nhiều, con ngoan nhiều không đếm xuể, đều khịt mũi coi thường yêu đương bình thường.
Đừng nói chuyện yêu đương với tôi, mẹ nó tôi nhiệt tình thích học tập, mẹ tôi nói tốt nghiệp đại học tìm được công việc tốt, không thiếu cô gái tốt!
Nhưng ngay cả những loại tồn tại như này, lúc trước cũng không thể kiềm chế được mà động tâm với Phùng Nam Thư.
Nhưng ai ngờ ngày đầu tiên huấn luyện quân sự, người ta đã sang đội hình bên cạnh tìm Giang Cần, sau đó dính lấy hắn đến năm ba đại học.
Tuy rằng Giang Cần vẫn luôn nói bọn họ là bạn tốt, khiến mọi người cảm thấy hắn muốn trốn tránh trách nhiệm, nhưng vấn đề chính là, ba năm nay, Giang Cần chỉ có một người bạn tốt là Phùng Nam Thư.
Hàm lượng vàng của xưng hô này đôi khi được quyết định bởi số lượng. Một lớp bốn mươi người, có 30 sinh viên ba tốt, vậy sinh viên ba tốt này sẽ không đáng giá.
Cho nên, duy nhất, trân quý hơn thân phận.
Hơn nữa, Giang Cần tuy vẫn khăng khăng bọn họ là bạn tốt, nhưng mỗi lần xuất hiện đều nắm tay Phùng Nam Thư, hơn nữa mỗi lần đều đưa cô đến cửa ký túc xá rồi mới trở về.
Ở trường học, hào quang của hắn rất thịnh, cũng có không ít nữ sinh có tâm tư với hắn, hắn làm như vậy, rõ ràng chính là cự tuyệt tất cả khả năng cùng nữ sinh khác.
Tình yêu thuần khiết, hoàn toàn là tình yêu thuần khiết.
Lúc này Giang Cần đang nằm oài trên bàn, nhìn chằm chằm lông mi bạn tốt hồi lâu, khóe miệng tràn ra một tia nước miếng.
Mẹ nó, vốn là học không vào, bạn tốt còn tới, đây hoàn toàn là vành đai giảm tốc độ học tập a.
Mà Phùng Nam Thư thì vẻ mặt nhu thuận, một tay đặt ở trong tay hắn, một tay rụt ở trong tay áo, sau đó ngẫu nhiên vươn ra hai ngón tay, nhẹ nhàng lật trang.
Bút ký của cô rất ngay ngắn, kiểu chữ xinh đẹp đẹp mắt, nhưng thường xuyên xuất hiện tên Giang Cần, hơn nữa đã viết là một hàng.
Đây là lúc cô đang ghi chép bỗng nhiên lại nhớ Giang Cần, cũng thuộc loại giảm tốc độ học tập, một hàng tên này, tương đương với cú phanh giảm tốc độ...
- Hả, cái gì vậy?
“?”
Phùng Nam Thư nhìn thoáng qua Giang Cần, ánh mắt có chút mờ mịt. Chờ lấy lại tinh thần, cô đã phát hiện trên trang vừa lật có một đồ án, lộ ra một loại tâm tư không bạn bè.
Phía trước hình vẽ này là tên Giang Cần, sau đó là hình trái tim màu đỏ, phía sau hình trái tim là tên Phùng Nam Thư.
Mà ở phía dưới đồ án này còn có một cái, phía trước là gấu chó, phía sau có một trái tim, phía sau hình trái tim thì đi theo ba chữ "tiểu phú bà".
Tiểu phú bà luống cuống một chút, vươn hai tay ra, che lại hai hình vẽ trên laptop.
- Không có gì cả.
- Mình thấy cả rồi, cậu đừng hòng gạt mình, cho mình xem. - Giang Cần lộ ra một biểu tình nghiêm túc.
Phùng Nam Thư vẻ mặt cao lãnh dời tay ra:
- Đây là Cao Văn Tuệ vẽ.
Cao Văn Tuệ: "?”
- Nhưng mình nhận ra chữ của cậu. - Giang Cần đưa tay nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Tiểu phú bà phát ra âm thanh rít lên, chỉ chỉ trái tim kia:
- Chữ là mình viết, nhưng trái tim là Cao Văn Tuệ vẽ.
Giang Cần quay đầu nhìn Cao Văn Tuệ:
- Vậy sao?
Bạn học Tiểu Cao thẳng lưng:
- Đúng vậy, chính là tôi vẽ. Cậu xem, chữ là màu đen, nhưng trái tim là màu đỏ, rõ ràng là hai cây bút vẽ mà.
- Có lý...
Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn thoáng qua Giang Cần, lại nhìn thoáng qua Cao Văn Tuệ, sau đó làm bộ nghiêm túc học tập, thành thật cả tiết học.
Đến lúc tan học, Vương Hải Ny thu hồi sách giáo khoa, định đi căng tin ăn cơm, lại phát hiện Cao Văn Tuệ còn ngồi tại chỗ, không biết đang suy nghĩ cái gì.
- Văn Tuệ, cậu làm sao vậy? Tan học rồi, đi ăn cơm thôi.
- Không có việc gì, tớ đang nghĩ, tiền thưởng cuối năm của bà chủ phải tiêu kiểu gì cho hết.