Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1037: CHƯƠNG 1036: THANH XUÂN LUÔN CÓ TIẾC NUỐI (2)

Chủ đề xoay quanh những câu chuyện tán gẫu về thời thượng, drama, nghiên cứu sinh, trò chơi, và cả thế cục quốc tế.

Đương nhiên, chủ đề vẫn xoay quanh việc khoác lác.

Chỉ là khi khoác lác, mọi người ít nhiều đều sẽ nói quá lên một chút, cố ý để cho tất cả mọi người nghe thấy.

Tống Thụy Dương cũng không kém cạnh, nhưng biểu hiện của y tương đối thâm trầm, hơn nữa đều nói chuyện về học tập.

Ví dụ như y khoe khoang về việc được du học bằng học bổng, nói về việc mình được nhận vào viện nghiên cứu xếp hạng thứ mấy trên thế giới, còn nói sau khi đi du học sẽ không trở lại, cho nên lần này mới đến tham gia tụ hội, vì sợ về sau không có cơ hội.

Du học ở nước ngoài luôn là một chủ đề hot ở Trung Quốc, số lượng người du học ngày càng tăng.

Có một số người du học vì gia đình có tiền, chỉ để làm đẹp hồ sơ, nhưng cũng có một số người thực sự có năng lực và cuối cùng trở thành nhân tài bị “xói mòn”.

Nhưng bất kể là vì lý do gì, mọi người vẫn tương đối bội phục và hâm mộ những người có thể du học nước ngoài, thế nên tiếng ca ngợi dành cho Tống Thụy Dương cũng không ngừng.

Tống Thụy Dương tỏ ra khiêm tốn khoát tay, đồng thời liếc nhìn Phùng Nam Thư.

Nói thế nào nhỉ, y vẫn cảm thấy mình và Phùng Nam Thư là một loại người, đều không thích nói chuyện, không thích xã giao, chỉ chuyên tâm học tập. Chính bởi vì ăn ý như vậy, nên y cảm thấy chỉ có mình mới hiểu rõ nội tâm sâu sắc của Phùng Nam Thư nhất.

Nhất là khi học trên lớp, có một số câu hỏi lớn chỉ có y và Phùng Nam Thư mới biết cách giải đáp. Điều này đối với y mà nói thật giống như một loại đồng cảm về mặt linh hồn.

Cho nên, y đặc biệt đưa chủ đề về chuyện này, hy vọng có thể gợi cho Phùng Nam Thư nhớ về những năm tháng đó, hai người cùng nhau cố gắng học tập, cạnh tranh nhau, và luôn giữ vững vị trí nhất nhì trong lớp.

Sau đó, Phùng Nam Thư không hề phản ứng gì, ngược lại còn bị Giang Cần đút một quả ớt cay.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ánh mắt Tống Thụy Dương như tắt đèn.

Chẳng lẽ sự đồng cảm trong học tập của chúng ta là giả sao?

Y có chút khó chịu, liền uống hết rượu trong ly, sau đó im lặng rất lâu.

Sau một lúc lâu, tụ hội gần kết thúc, mọi người từ trong phòng bao đi ra, nhìn ra ngoài cửa, bầu trời đã tối đen.

Giang Cần ngáp một cái bước ra khỏi phòng, duỗi lưng một cái.

- Ca ca, mình đi toilet.

Phùng Nam Thư đưa túi của mình cho hắn, nhỏ giọng nói một câu, sau đó cùng các nữ sinh khác đi WC.

Lúc này, Tống Thụy Dương tiến đến, lặng lẽ lại gần Giang Cần, đứng trong chốc lát rồi bỗng nhiên mở miệng.

- Phùng Nam Thư là nữ thần của rất nhiều người, bao gồm cả tôi. Tôi hy vọng cậu có thể đối xử tốt với cô ấy.

“?”

- Tôi biết tình huống của cậu, bối cảnh gia đình bình thường, thành tích học tập cũng không được tốt lắm. Trong lòng tôi, cậu không xứng với Phùng Nam Thư.

- Cô ấy là một con gái nhà giàu, không sống được trong khó khăn, cho nên cậu phải cố gắng và cho cô ấy cuộc sống tốt nhất.

Tống Thụy Dương nói xong, bỗng nhiên cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, như thể đã buông xuống chấp niệm thanh xuân, sau đó chờ đợi Giang Cần đưa ra cam đoan.

Giang Cần vẻ mặt mơ hồ quay đầu, phát hiện vẻ mặt Tống Thụy Dương nghiêm túc, thầm nghĩ: con mẹ nó, cậu không biết tôi là ông chủ lớn có giá trị trăm triệu sao? Ai cho cậu cái dũng khí này?

Đúng rồi, hắn tương đối thanh cao, ngay cả họp lớp cũng không tham dự, phỏng chừng cũng ít dính đến các lời đồn nhảm nhí gì đó.

Nhưng vào lúc này, Lưu Tuệ đứng ở phía trước tính tiền bỗng nhiên quay đầu nhìn Giang Cần một cái, biểu tình có chút kinh ngạc, mà nữ sinh bên cạnh cũng có trạng thái tương tự.

- Có chuyện gì vậy?

- Bọn họ… miễn phí.

- Ai cơ?

Vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên nhìn qua ba phần quen mặt bảy phần xa lạ đi tới, cầm tay Giang Cần:

- Giang tổng, cuối cùng cũng gặp được ngài.

Giang Cần sửng sốt một chút:

- Anh là...?

- Tự giới thiệu một chút, tôi là Tần Hùng Vĩ, Long Uy là tôi mở.

- À, cháu biết rồi, chú là cha của Tần Tử Ngang phải không?

Tần Hùng Vĩ lập tức mặt mày hớn hở:

- Đúng vậy Giang tổng, tôi nghe Tử Ngang nói chuyện đấu thầu khu đô thị mới, cảm ơn Giang tổng đã cho chúng tôi cơ hội này. Thật ra tôi vẫn muốn tìm thời gian cảm ơn ngài.

Giao thừa năm ngoái, Giang Cần lấy một quả pháo hoa của Tần Tử Ngang cho Phùng Nam Thư chơi. Thấy thái độ của y tương đối tốt, hắn bật đèn xanh cho dự án xây dựng trung tâm thương mại của tập đoàn Vạn Chúng và thành phố Tế Châu, chọn công ty của Tần Hùng Vĩ làm nhà thầu thi công dự án tại Tế Châu.

Nhờ dự án này, Tần Hùng Vĩ trở thành đơn vị hợp tác chất lượng cao của thành phố Tế Châu, được giao cho không ít công trình nhà nước.

- Tần tổng, người trong nhà không nói nhiều. Nếu tiền ai cũng có thể kiếm được, vậy không bằng để cho người quen kiếm lời. À đúng rồi, dự án khởi công chưa?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!