Hơn tám giờ tối, Thôi Y Đình viết xong bản thảo hoạt động đầu tiên, duỗi lưng và mở nhóm chat "Tùy Tâm Đoàn".
“Tiếng kèn xung trận đã vang lên.”
“Dương tổng ra quân lệnh cho chúng tôi, chỉ cho thời gian ba ngày. Tất cả mọi người trong chi nhánh phải tăng ca để lên sách lược vây quét Multi-group, ba ngày sau phải quét sạch thị trường Thượng Hải.”
Chu Chấn Hào lập tức lên tiếng:
“Anh đã xin thuyên chuyển, lập tức đi Thượng Hải hỗ trợ.”
Thôi Y Đình có chút kinh ngạc:
“Khi nào?”
“Sáng mai sẽ đến, anh chờ xem kết quả không nổi rồi!”
Trong khoảng thời gian này, thực ra Chu Chấn Hào vẫn luôn mong chờ sự sụp đổ của Multi-group. Y có loại cảm giác căm ghét khó hiểu đối với Giang Cần.
Có lẽ là bởi vì lúc trước Tùy Tâm Đoàn gặp phải khốn cảnh, Diệp Tử Khanh nhất quyết phải đi thỉnh giáo Giang Cần, dẫn đến bản thân y cảm thấy bị khinh thị và mạo phạm.
Mấu chốt nhất là, bối cảnh của Tùy Tâm Đoàn không kém nhiều so với Multi-group, con đường phát triển cũng gần như giống nhau. Tất cả mọi người bắt đầu từ thành phố tuyến hai, điểm đến thứ nhất cũng là Thượng Hải, hơn nữa nói không chừng vốn của Multi-group còn không nhiều bằng Tùy Tâm Đoàn.
Cho nên, Giang Cần càng thành công sẽ càng làm y cảm thấy thất bại.
Từ tháng 11 đến bây giờ, Chu Chấn Hào vẫn luôn lặn xuống nước, chính là bởi vì thời kỳ này Giang Cần quá chói mắt.
Mà hiện tại, y đã không thể chờ được mà muốn đi Thượng Hải tận mắt chứng kiến đoạn lịch sử này.
Cùng lúc đó, tại chi nhánh Multi-group ở Thượng Hải, mọi người đang vây quanh cùng một chỗ, ăn lẩu thịt dê giữa đêm đông rét lạnh.
Thịt dê này không phải thịt dê cuốn, mà là loại thịt dê có da lớn này, đều mua ở trên Nuomi với nửa giá. Số thịt dê này trước khi nhúng lẩu đã dùng nồi áp suất nấu qua, da mềm thịt nát, một ngụm nước tràn đầy, răng môi lưu hương.
Mọi người ăn thịt dê béo nhuận, hô to đã nghiền, thầm nói tăng ca kiểu này thật thoải mái, muốn thêm thật nhiều!
- Học tỷ.
- Đàm tổng, làm sao vậy?
Đàm Thanh buông đũa nhìn về phía Diệp Tử Khanh:
- Ông chủ bảo tôi hỏi chị, hiện tại LaShou đang làm gì?
Diệp Tử Khanh rút khăn giấy ra lau miệng:
- Ngày hôm qua bọn họ tổ chức hội nghị quản lý thành phố, hôm nay đã mang theo tiền trở về, đang nghiên cứu kế hoạch dọn sạch chiến trường, Multi-group là mục tiêu số một của bọn họ, tôi cảm thấy, đã đến lúc chúng ta công bố tin tức tài chính.
- Cứ để bọn bọn họ họp thêm hai ngày nữa đi, chờ bọn bọn họ điên cuồng tăng ca, vắt hết óc nghiên cứu ra phương án hoàn mỹ nhất, chúng ta sẽ nói cho bọn bọn họ biết, chúng ta có rất nhiều tiền.
“…”
Diệp Tử Khanh hít sâu một hơi:
- Em và học đệ rất giống nhau.
Đàm Thanh mỉm cười:
- Tất cả đều là ông chủ dạy giỏi.
Sau khi ăn xong nồi lẩu thịt dê, nhân viên chi nhánh liền lục tục về nhà, Diệp Tử Khanh cũng đeo túi lên lưng, cất bước đi về nhà nghỉ, cô không lựa chọn tàu điện ngầm, cũng không lựa chọn đón xe, mà là từng bước một đi trên đường phố Thượng Hải, khóe miệng hơi giương lên.
Năm đó, cô thất bại rời đi trong trận chiến hỗn loạn. Sau khi gia nhập Multi-group, cô mới nhận ra chiến trường hỗn loạn nhất lại ẩn chứa hy vọng sáng ngời nhất.
Có lẽ do vận mệnh trớ trêu, khi Diệp Tử Khanh bước đến một quán cà phê, cô bất ngờ gặp Thôi Y Đình vừa mới bước ra cửa.
- Tử Khanh?
- Y Đình, đã lâu không gặp.
Thôi Y Đình vừa mới kết thúc công việc, bước ra chi nhánh, nhìn thấy Diệp Tử Khanh vẻ mặt kinh ngạc.
Bởi vì trong ấn tượng của cô, Diệp Tử Khanh đã trở về Lâm Xuyên từ tháng 10 và thề không bao giờ đụng đến ngành mua nhóm nữa. Cô hoàn toàn không ngờ đối phương lại đột nhiên xuất hiện ở Thượng Hải.
- Cậu đến đây du lịch?
- Không, tớ… tớ gia nhập Multi-group.
Diệp Tử Khanh mím môi, không tiếp tục che giấu.
Thực tế, lúc này đây cô không thể nói dối, bởi vì tính cách của cô không cho phép.
Trước đây, khi Tùy Tâm Đoàn sao chép cấu trúc và hình thức của Multi-group, cô có thể giả vờ như mình không biết. Nhưng khi đối mặt với Giang Cần trong đại hội mua nhóm, cô không thể công khai nói Tùy Tâm Đoàn là trang mua nhóm đầu tiên.
Sau khi gia nhập Multi-group, Giang Cần dặn cô không nên rời nhóm, cô cũng làm theo. Nhưng khi đối mặt với câu hỏi của Thôi Y Đình, cô không thể che giấu hiện trạng của mình.
Con người chính là một cá thể phức tạp như vậy, lặp đi lặp lại, tự đấu tranh, cố gắng giải quyết mâu thuẫn.
Diệp Tử Khanh cảm thấy, có lẽ Giang Cần đã nhìn ra điểm này ở cô nên mới nói thẳng cô không thể làm một người dẫn đường đủ tư cách.
- Cậu gia nhập Multi-group? - Thôi Y Đình khó tin.
Diệp Tử Khanh gật đầu:
- Ừm.
“…”
Hai mỹ nhân đô thị đứng ở đầu đường trong đêm lạnh, ánh đèn màu da cam trước cửa quán cà phê chiếu rọi lên người bọn họ, đối diện nhau.
- Tại sao cậu lại gia nhập Multi-group? Chẳng lẽ cậu cảm thấy Multi-group có thể thắng?
- Đùa cái gì chứ…