Cao Văn Tuệ như có điều suy nghĩ nhìn về phía Phùng Nam Thư, phát hiện cô đang nín cười:
- Vừa nhắc đến Giang Cần là cậu liền hí hửng, yêu nhau não không có thuốc chữa.
Lúc này Vương Hải Ny không nhịn được mà suy nghĩ một chút:
- Cuộc thi hoa khôi đầu tiên của trường là năm 2008 đúng không?
- Đúng vậy.
- Vậy năm 2008 cậu ta đã coi Phùng Nam Thư là của mình, cẩu nam nhân, thật xấu xa.
Cao Văn Tuệ tim đập thình thịch:
- Đúng rồi Nam Thư, trong ví tiền của cậu ta, thứ có thể thương tổn cậu lại có thể bảo vệ cậu đã được dùng chưa?
Nghe được câu này, Phùng Nam Thư vẻ mặt mờ mịt.
Vương Hải Ny lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường:
- Vừa nhìn đã biết là chưa dùng, dùng rồi thì lúc này nên đỏ mặt.
- Chưa chắc, Phùng Nam Thư biết giả ngu.
Phùng Nam Thư nghe xong liền hù khuôn mặt nhỏ nhắn:
- Tớ là ngốc thật.
Vương Hải Ny quay đầu nhìn về phía Phùng Nam Thư:
- Nam Thư, cậu có định dành cả đời cho Giang Cần không?
- Tớ sẽ ở cùng ca ca cả đời.
- Vấn đề này còn cần hỏi sao, cô ấy dính Giang Cần thành dạng gì rồi, nửa tháng không gặp là như bị ngốc vậy.
Vương Hải Ny lắc đầu:
- Vậy cũng chưa chắc, mỗi lần yêu tớ đều là rất nghiêm túc, nhưng tớ ba năm nghiêm túc bốn lần, lần nào cũng nghĩ tới kết hôn!
Cao Văn Tuệ mím môi:
- Cậu thật lẳng lơ.
- Văn Tuệ chết tiệt, cậu mới lẳng lơ!
- Vậy chính xác thì cậu muốn nói gì?
- Tớ muốn nói, nếu Phùng Nam Thư đời này không thể không có cậu ta, mà Giang Cần cũng chỉ thích Nam Thư, thì tớ không ngại dạy Phùng Nam Thư một ít thứ tốt.
Nghe được hai chữ "thứ tốt", ánh mắt tiểu phú bà đều sáng lên.
Cao Văn Tuệ suy nghĩ một chút:
- Phùng Nam Thư rất là nghiện chồng, không thể sống thiếu cậu ta. Giang Cần tuy hay nói khoác và có vẻ không đáng tin cậy, nhưng cũng đã đưa cậu ấy về nhà và giới thiệu cho mọi người quen biết, hẳn là không có gì ngoài ý muốn.
Vương Hải Ny suy nghĩ một chút, sau đó vẫy tay với hai người, bắt đầu nói nhỏ.
Bạn học Tiểu Cao chỉ biết lý thuyết suông, thực ra cũng chỉ là một con gà con, chưa trải qua chuyện đời. Sau khi nghe xong, mặt cô đỏ bừng, không nhịn được nhìn về phía Phùng Nam Thư, nhưng lại phát hiện bạn thân của mình không có bất kỳ phản ứng gì.
- Nam Thư, sao cậu không thẹn thùng? Tớ nghe xong mà mặt nóng bừng lên rồi.
Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn cô:
- Tớ biết cái mà Hải Ny mô tả, là điện thoại dự phòng của ca ca.
Cao Văn Tuệ sửng sốt một chút, sau đó vô cùng tức giận:
- Con chó kia dám lừa cậu như vậy? Trời ơi, tớ muốn giết chết hắn!
- Không được làm thịt ca ca! - Tiểu phú bà kiên quyết phản đối.
Vương Hải Ny ho khan một tiếng:
- Đừng vội làm thịt hắn, tớ còn chưa nói xong. Chúng ta tiếp tục.
Phùng Nam Thư lại nhỏ giọng cảnh cáo Cao Văn Tuệ không được làm thịt ca ca, sau đó tiến lại gần và tiếp tục chăm chú nghe giảng.
Sau một lúc lâu, Vương Hải Ny giảng bài xong, Phùng Nam Thư nghe đến choáng váng.
- Hiện tại tớ chỉ dạy cậu một số phương thức cơ bản. Khi nào cậu chinh phục được Giang Cần, tớ sẽ dạy cậu phiên bản nâng cao.
- Phiên bản nâng cao là gì?
Vương Hải Ny vừa dứt lời, Giang Cần đã xuất hiện ở căng tin. Hắn vừa mới mở hội nghị điện thoại với quản lý chi nhánh kinh đô, chi nhánh Thâm Quyến và chi nhánh Quảng Đông để tìm hiểu tình hình nội bộ của GIS, nên đến muộn.
Nghe được giọng nói của cô, Vương Hải Ny lập tức bưng chén đĩa lên, chuẩn bị lôi kéo Cao Văn Tuệ cùng nhau chạy trốn.
“?”
Giang Cần nghi hoặc nhìn Hải Vương Ny, phát hiện vẻ mặt của cô có chút chột dạ.
Đôi mắt trong veo của Phùng Nam Thư nhìn về phía Giang Cần:
- Ca ca, mình muốn xoa điện thoại dự phòng của cậu.
“???”
Ban đầu Giang Cần không kịp phản ứng, mãi đến một giây sau mới bàng hoàng hiểu ra. Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao vừa rồi Vương Hải Ny lại chột dạ và chạy trốn nhanh như vậy.
Ban đầu hắn tưởng Cao Văn Tuệ là mối nguy hiểm lớn nhất, nhưng thực ra bạn học Tiểu Cao chỉ biết lý thuyết suông, còn Hải Vương Ny mới là người thực sự dám dạy.
- Mình coi cậu là bằng hữu tốt nhất, cậu lại muốn lừa ăn lừa uống?
Phùng Nam Thư: "?”
Vương Hải Ny vẫn không truyền thụ đúng chỗ, thiếu một ít chi tiết, dẫn đến tiểu phú bà biết lừa ăn là cái gì, nhưng không hiểu được lừa uống.
Giang Cần đưa tay nắm lấy cái miệng nhỏ nhắn của cô, nặn ra một chữ "O cho cô:
- Cậu đã hứa với mình, không học với Hải Vương Ny, sao lại không nghe lời?
- Cô ấy lừa mình, bảo là dạy thứ tốt. - Phùng Nam Thư vẻ mặt vô tội.