Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1104: CHƯƠNG 1103: VƯƠNG HẢI NY LÀ NGƯỜI XẤU (2)

Siêu Tử nuốt nước miếng:

- Nhưng bọn Tào ca ngủ rất say.

Giang Cần ghé vào bàn, ừ một tiếng:

- Bên bọn họ không có chấn động.

Chu Siêu há miệng, á khẩu không trả lời được. Sau một hồi suy nghĩ, y vẫn không dám ngủ. Không vì lý do gì khác, chỉ vì lão giáo sư dạy môn này coi thường nhất là sinh viên ngủ.

Tuy nhiên, y không ngủ, Tào Quảng Vũ lại nằm sấp xuống:

- Ngủ một lát đi Siêu Tử, ba chúng ta đều ngủ một lát.

- Tào ca, sao cậu cũng ngủ?

- Không biết, có thể bởi vì ngày hôm qua có chút động tĩnh gì đó, cảm giác mình ngủ đứt đoạn liên tục. Buổi sáng thức dậy cũng như không ngủ, có thể kiên trì đi học đã xem như tôn sư trọng đạo.

Siêu Tử hạ giọng:

- Nhưng giáo sư Vương không cho ngủ, sẽ bị trừ điểm.

Vẻ mặt Tào Quảng Vũ khinh thường, hừ hừ hai tiếng:

- Lão Giang đi công tác về, có tiết nào là không ngủ? Cậu ta còn không sợ, tôi sợ cái gì?

Vừa dứt lời, phú nhị đại liền phủ áo khoác lên người, thoải mái chìm vào giấc mộng đẹp, thậm chí mơ thấy mình cao 1m8 giành được quán quân cuộc thi nam vương trường, hăng hái lên sân khấu lĩnh thưởng.

Tuy nhiên, như Chu Siêu đã nói, không đợi bao lâu, lão giáo sư đã đánh thức y.

- Bạn học này tỉnh dậy, nghe giảng cho tốt. Học kỳ này đã không còn bao nhiêu thời gian, cậu lãng phí thời gian và tiền bạc của ba mẹ ở trong trường như vậy coi mà được sao?

“?”

Tào Quảng Vũ lau nước miếng, nhìn về phía trước:

- Dạ thầy, lão Giang cũng ngủ rồi!

- Cậu nói Giang Cần à? Ai, thằng nhóc này, nhất định là làm việc mệt muốn chết rồi.

“???”

Lão giáo sư này chính là vị lần trước muốn Giang Cần làm nghiên cứu sinh cho mình. Vừa nói chuyện, ông vừa cầm áo khoác của Tào Quảng Vũ khoác lên người Giang Cần:

- Lần sau đừng ngủ trên lớp nữa. Mùa này dễ bị cảm lạnh lắm, một tuần cũng không khỏi.

- Cảm ơn thầy...

Tào thiếu gia vừa dứt tiếng cảm ơn, đã nhìn thấy lão giáo sư ôn nhu đắp áo khoác của mình lên người Giang Cần.

“???”

Siêu Tử nhìn y một cái:

- Đi học ngủ sẽ bị cảm lạnh, cho nên không cho cậu ngủ, lại đắp áo cho Giang ca, để hai người các cậu không bị cảm lạnh, rất hợp lý a.

Tào Quảng Vũ choáng váng. Hợp lý cọng lông a! Con chó này là cái gì vậy? Hắn mẹ nó ngủ cũng có thể phun mình?

Sau hai tiết học, chuông tan học vang lên, tiếng vù vù vang vọng khắp nơi. Mọi người đều đi vệ sinh. Lúc này Giang Cần cũng ngủ no, hai người phía sau rốt cục nằm sấp xuống, ba giây đồng hồ sau đã bắt đầu kêu lên.

- Ai đắp áo cho mình? Tiểu phú bà, là cậu sao?

- Không phải, mình cũng rất muốn khoác cho cậu, nhưng mình chỉ mặc một chiếc áo lót. - Phùng Nam Thư có chút hối hận.

- Thật không?

Tiểu phú bà sửng sốt một chút, túm lấy cổ áo hoodie tiến về phía trước mặt hắn, lông mi khẽ run, ánh mắt tinh khiết mà ôn nhu, dường như muốn nói cho hắn biết, cô chưa bao giờ lừa hắn.

Mắt Giang Cần choáng váng, khó tin nhìn Vương Hải Ny:

- Chiêu này cũng là cậu dạy cô ấy hả?

Vương Hải Ny cũng bối rối:

- Không phải, tuyệt đối không phải. Chiêu này ngay cả tôi cũng không biết. Phùng Nam Thư... Quá mạnh!

Tiểu phú bà: "?”

- Chiêu này là thật lớn thật trắng fuck...

Giang Cần vỗ về trái tim mình, thầm nghĩ xem ra mình phải đi thư viện một chuyến, đi tìm xem có kế hoạch phòng ngừa bị bạn tốt lừa lên giường hay không.

Lúc này Vương Hải Ny cũng thấy khó khăn, ôm cánh tay Cao Văn Tuệ bắt đầu kể khổ:

- Văn Tuệ, mấy chiêu quyến rũ mà tớ biết, thật ra đều là chút ít thủ đoạn cấp thấp. Thủ đoạn của Phùng Nam Thư cao minh hơn tớ nhiều. Nếu tớ biết nhiều như cô ấy, tớ thậm chí có thể yêu bốn người cùng lúc!

Cao Văn Tuệ hạ giọng:

- Tớ từng nói rồi, có đôi khi cô ấy đúng là một cao thủ.

Giang Cần và bọn họ cách nhau một cái Phùng Nam Thư, hơn nữa bọn họ đang xì xào bàn tán, nghe không rõ, vì vậy hắn tò mò hỏi Phùng Nam Thư:

- Hai người bọn họ đang nói gì? Sao còn nhắc đến mình?

Phùng Nam Thư vẻ mặt đáng yêu nói:

- Các cô nói cậu hơi ngốc.

Lời này cũng không sai, cậu quả thật có chút ngốc.

Giang Cần đưa tay vỗ vỗ Tào Quảng Vũ:

- Đừng ngủ nữa, đã ngủ hai tiết rồi. Đi, ra ngoài giải quyết nhu cầu sinh lý một chút.

Tào Quảng Vũ còn ngái ngủ nhìn hắn:

- Chó mới ngủ được hai tiết. Đúng rồi, cậu mau trả áo khoác lại cho tôi.

- Đây là áo của cậu, hèn gì quen mắt. Không phải chứ thiếu gia, cậu yêu tôi như vậy sao?

- A đúng đúng đúng, yêu cậu, yêu cậu...

Giang Cần trả lại áo khoác cho Tào thiếu gia, cẩn thận khoác lên người y, thề sau này không bao giờ động đến y nữa, trừ phi đi công tác quá lâu không nhịn được.

Cùng lúc đó, Phùng Nam Thư đưa mắt nhìn hắn đi ra ngoài, sau đó cầm lấy bút, viết một loạt "Giang Cần" lên sách giáo khoa của mình.

Cao Văn Tuệ gối lên cánh tay, nằm úp sấp trên bàn, nhìn từng nét chữ nghiêm túc của cô, không nhịn được mà mở miệng:

- Thích cậu ta đến vậy sao?

Phùng Nam Thư gật đầu, nhưng không nói gì, bút trong tay vẫn đang viết. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu xuống người cô, chiếu sáng khuôn mặt tinh khiết của cô, con ngươi sáng như có sao lấp lánh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!