Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1114: CHƯƠNG 1113: XONG RỒI, TRÚNG KẾ! (2)

Mẹ kiếp, chúng ta đây vất vả làm việc, cẩn trọng từng bước, chỉ nhận được mức lương bèo bọt, vậy mà anh quay đầu đi đào nhân viên của bọn họ với mức giá gấp bốn lần? Ai nghe mà không tức?

Mặc dù có sự bất công trong đãi ngộ, phần lớn mọi người vẫn sẽ chọn phản ứng âm thầm, không đến mức cãi nhau trực tiếp. Lý do là vì nhiều người lao động đều có thói quen giữ lại đường lui cho mình, sợ rằng sau khi hoàn toàn trở mặt sẽ không kịp hối hận.

Tuy nhiên, các giám đốc cũ của LaShou không hề lo sợ, bởi vì vài ngày trước, Multi-group đã tung ra cành ô liu và yêu cầu bọn họ tự mình báo giá.

Mẹ nó, có đường lui như vậy, ai còn chịu đựng sự uất ức này nữa!

- Ồn ào cái gì? Ỏm sòm thế! Câm miệng cho tôi! – Dù còn chưa hiểu rõ tình hình, nhưng Khang Kính Đào đã lên tiếng với tư cách là trưởng đoàn.

Nhưng bất ngờ là, giám đốc bộ phận thị trường Hồ Cường bỗng nhiên nổi giận:

- Họ Khang, người nên câm miệng chính là anh! Trong mắt anh, chúng tôi chẳng là gì cả sao?

Nghe câu nói này, Khang Kính Đào hoàn toàn bối rối, đứng im tại chỗ không dám cử động.

Giám đốc bộ phận vận hành Lai Ngọc Oánh lên tiếng hòa giải:

- Khang tổng, mọi người không có ý gì khác, chỉ mong môi trường làm việc có thể công bằng, công chính hơn một chút. Chúng tôi không cần nhiều, chỉ cần mức lương như bọn họ, bốn lần là đủ rồi.

Bảy chủ quản khác của Multi-group cũng đồng thanh:

- Chúng tôi cũng không cần nhiều, bốn lần là đủ rồi.

“...”

Thấy Khang Kính Đào không dám đáp ứng, Hồ Cường cười ha hả, sau đó nhìn về phía Giang Thao:

- Oắt con, đừng đắc ý, năm đó Khang tổng cũng trả giá cao để đào nhân viên của Tùy Tâm Đoàn, sau đó bị sa thải sạch trơn, cậu nghĩ mình là ngoại lệ à?

Nhìn thấy cảnh tượng này, Khang Kính Đào hít một hơi thật sâu, như thể nhìn thấy một viên đạn đang từ từ xuất hiện trước mắt mình.

Cho đến bây giờ, y vẫn không hiểu viên đạn này được bắn ra như thế nào, bắn ra lúc nào, nhưng trong đầu y chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất.

Xong rồi, lần này LaShou sẽ sụp.

Chạng vạng tối, bầu trời dần tối mịt, văn phòng LaShou chỉ còn lại những chiếc thẻ công tác của nhân viên kỳ cựu nằm rải rác trên bàn. Khang Kính Đào ngồi bên cửa sổ, không hề thay đổi tư thế trong suốt mấy giờ.

Y đang suy ngẫm về những gì đã xảy ra trong hai ngày qua, và dần dần hiểu ra mọi chuyện.

Sau khi biết được chủ quản của mình bị đào đi, Giang Cần đã cố ý lợi dụng Giang Thao và Phan Đông Tử để đẩy giá lên cao, khiến chín người kia mâu thuẫn nội bộ.

Mà mâu thuẫn nội bộ kia còn chưa được giải quyết, nhân viên kỳ cựu trong đoàn đội lại bắt đầu một cuộc nội chiến mới vì sự bất công.

Tưởng chừng như hắn không làm gì cả, nhưng chỉ dùng vài câu đã khơi dậy oán khí của nhân viên, và rồi ngọn lửa ấy đã thiêu rụi bọn họ.

- Khang tổng, đã tan ca rồi, sao ngài còn chưa về? - Chúc Kim Phúc chắp tay sau lưng đi tới, lên tiếng.

Khang Kính Đào quay đầu:

- Xin lỗi lão Chúc, hình như tôi đã hủy hoại đoàn đội của anh rồi.

- Cái gì gọi là hình như? Đừng khiêm tốn, sự thật là như vậy.

“...”

- Thật ra tôi không ngại, ngược lại, tôi còn phải cám ơn anh. Từ khi Multi-group bắt đầu nâng cấp, tôi luôn lo lắng, bởi vì tôi biết sớm muộn gì thì thị trường này cũng sẽ hủy trong tay tôi. Nhưng ai ngờ anh lại xuất hiện, giúp tôi cõng nồi. Anh quả thực là Bồ Tát sống!

“???”

Chúc Kim Phúc kéo ghế ngồi xuống:

- Khang tổng, thật ra ngay từ đầu chúng ta đã sai lầm.

Khang Kính Đào im lặng một lát rồi gật đầu:

- Tôi biết.

- Không, anh không biết.

- Tôi không biết cái gì?

- Vào thời điểm tất cả các trang web đều siết cổ nhau, chỉ có sinh viên đó mới nghĩ mọi cách để dỗ dành người dùng. Khi tất cả mọi người đều nghĩ đến việc bố cục cao cấp, chỉ có sinh viên đó mới tiếp nhận những người tiếp thị địa phương bị sa thải.

Chúc Kim Phúc duỗi lưng:

- Giống như bây giờ, khi anh nghĩ mọi cách để ngăn chặn Multi-group, thực ra điều mà sinh viên kia muốn là chúng ta tự hủy hoại bởi những mâu thuẫn nội bộ.

Khang Kính Đào im lặng hồi lâu:

- Làm thế quái nào mà cậu ta làm được?

- Đơn giản, cậu ta hiểu rõ suy nghĩ và mong muốn của những người ở tầng dưới chót hơn bất kỳ ai khác. Đó là điều mà những ông chủ ở vị trí cao như chúng ta không thể làm được.

- Vậy chúng ta chỉ có thể thua sao?

Chúc Kim Phúc nhướng mày:

- Chưa gì mà anh đã nhận thua rồi? Ngạo khí của anh đâu, sự sắc bén của anh đâu? Anh như vậy còn xứng đáng là người LaShou sao?

Khang Kính Đào có chút kinh ngạc nhìn Chúc Kim Phúc. Trong mắt y, người này vẫn luôn là người hiền lành, không tranh không đoạt, không ngờ lại có khí phách lăng thiên phóng khoáng như vậy.

- Lão ca, anh còn biện pháp để thắng phải không?

- Tất nhiên rồi.

Chúc Kim Phúc thần sắc ngưng trọng, mở miệng:

- Tôi phải nhanh chóng nghĩ cách gia nhập Multi-group. Nếu đi trễ thì có khi bọn họ không cần tôi nữa.

Khang Kính Đào: "...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!