Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1126: CHƯƠNG 1125: TỐ CÁO THỰC DANH

- Có người xoát phiếu. Dù em không biết cô ấy làm như thế nào nhưng chắc chắn cô ấy đã xoát phiếu. Em tố cáo thực danh.

Giang Cần sửng sốt một lát, sau đó mỉm cười không nói thêm nữa.

Từ Giai Nhu sẽ không tố cáo người xoát phiếu ở vị trí dưới mình, vì điều đó sẽ không có lợi cho cô, cho nên dù cô không nói gì nhưng Giang Cần cũng biết cô đang ám chỉ vị trí đệ nhất - “Phùng Nan Thâu”.

Nếu Lộ Phi Vũ ở đây, y nhất định sẽ xông lên chửi bới.

Cô chỉ là một người miễn cưỡng được xem là xinh xắn mà thôi, không biết đó là bà chủ của chúng tôi hay sao?

Nhưng Giang Cần luôn khẳng định mình độc thân, cộng thêm Zhihu không cho phép thảo luận về ba chữ “Phùng Nam Thư”, mà cô bé dễ thương kia lại mắc chứng sợ xã hội, và Học viện Văn học lại ở khuôn viên phía đông, Từ Giai Nhu cũng chỉ mới là sinh viên năm nhất, cho nên cô chưa chắc đã biết chuyện này.

Điều này giống như những minh tinh đỉnh lưu kia, ở bên ngoài thì vẫn gắn mác là xử nam độc thân, nhưng thực chất là đã có mấy đứa con rồi.

Tuy nhiên Từ Giai Nhu cũng khá thú vị, không có chứng cớ gì lại còn dám lên tiếng.

Đặc biệt là câu, dù không biết nhưng em chắc chắn, cấu trúc câu này thực sự mang đầy hương vị tiên nữ.

- Được rồi học muội, cảm ơn phản hồi của em, chúng tôi sẽ xem xét kỹ vấn đề này.

- Cảm ơn học trưởng.

Một số người một khi đã làm quen nhau thì cơ hội gặp nhau dường như sẽ lớn hơn rất nhiều, điều này dường như là huyền học, nhưng cũng có thể có một số lý do khoa học mà Giang Cần không thể hiểu được.

Chiều thứ năm, Giang Cần từ trụ sở Multi-group trở về, đến sân thể dục để xem Siêu Tử chơi bóng rổ, sau đó lại gặp Từ Giai Nhu và bạn cùng phòng của cô.

Vị hoa khôi đang nổi này mặc một chiếc váy hoa ngắn, để lộ một phần đùi trắng nõn như tuyết và bộ ngực cực kỳ đầy đặn, thu hút vô số ánh mắt của các chàng trai nhìn vào, miệng ho lên “đường bóng hay” nhưng không hề lộ vẻ lạc lõng trên sân bóng.

- Học trưởng, chúng ta lại gặp nhau rồi.

- Ừ, thật là trùng hợp.

Giang Cần ngồi trên khán đài, khẽ gật đầu, giống như một nam thần cấm dục không hiểu phong nguyệt.

Nếu thái độ này xuất hiện ở người khác, thì Từ Giai Nhu hẳn đã trợn mắt từ lâu rồi, dù sao cô cũng là hoa khôi, đến lượt hắn hờ hững sao?

Nhưng không biết tại sao, khi thái độ này xuất hiện ở một người có giá trị tài sản cá nhân hơn tỷ như Giang Cần lại rất có sức hấp dẫn.

Đặc biệt là dòng chữ “giá trị tài sản cá nhân hơn tỷ”, chỉ nghĩ đến thôi là tim cô đã đập thình thịch.

Mấy người bạn cùng phòng bên cạnh Từ Giai Nhu còn đang ríu rít nói quần áo của Giang học trưởng rất thời trang, không biết là của thương hiệu có giá cả cao ngất ngưởng nào, kỳ thực chỉ là hàng giá rẻ mua ở trung tâm thương mại Vạn Chúng mà thôi.

- Người kia là đệ nhị bảng hoa khôi nhỉ, cười rất ngọt ngào. Lão Giang, diễm phúc không cạn nha.

Lúc này Tào Quảng Vũ cũng đang ngồi trên khán đài, vừa hét “Siêu Tử cố lên” vừa lẩm bẩm.

Giang Cần quay đầu nhìn y:

- Mới nói có câu chào học trưởng mà đã là diễm phúc không cạn rồi à? Vậy những người gọi tôi là nam thần kia, không phải là muốn có thai tại chỗ sao?

- Vậy sao em ấy không chào tôi chứ?

- Cậu quá đẹp trai, khí chất phú nhị đại lại hưng thịnh như vậy, rõ ràng không phải là người phàm, dù em ấy xinh đẹp đến đâu cũng không dám.

Tào Quảng Vũ nhếch miệng, đột nhiên cảm thấy hôm nay Giang Cần thật ưa nhìn.

Giang Cần nói xong thì thấy Siêu Tử đột nhiên bật lên, vừa nhanh vừa mạnh, sau khi tấn công vào bảng bóng rỗ thì phóng đi, khiến mọi người phải bật lên để chặn bóng, nhưng không ngờ đó lại là một đường chuyền.

Chàng trai cao lớn bắt được bóng lùi lại một bước, sau đó lại bật lên, đưa bóng vào rổ thành công.

Tiếp đó, tỷ số được ấn định là 26-25, khán giả ồ lên reo hò, tất cả thành viên đội bóng rổ vây quanh Siêu Tử, hoan hô cổ vũ, vỗ tay tán thưởng cho hậu vệ có vóc dáng nhỏ nhắn của bọn họ.

Nhìn Chu Siêu bị một đám cơ ngực vây quanh, cọ xát qua lại, Giang Cần không khỏi nuốt nước miếng, hai tay nổi da gà.

- Thật ngưỡng mộ mà.

Nhậm Tự Cường vỗ đùi:

- Không ngờ kỹ thuật chơi bóng rổ của Siêu Tử lại xuất sắc như vậy. Giang ca, hai người chúng ta cao lớn như vậy đều uổng công hết rồi.

Tào Quảng Vũ liếc y một cái:

- Thằng chó Nhâm Tự Cường kia, sao lại cậu loại trừ tôi ra? Cậu nói là ba người chúng ta thì sẽ chết à?

- Xin lỗi Tào ca, ý tôi là hai người trong ba người chúng ta cao lớn như vậy đều uổng công hết rồi.

“???”

Trận bóng này là giải ao làng của CLB Bóng rổ tổ chức, không được tính là chính thức, nhưng cuối cùng vẫn có phần thưởng cho người thắng cuộc.

Chỉ là lúc sau không biết là ai gây rối, hét lên Giang tổng của Multi-group đến xem trận đấu, cuối cùng được người phụ trách CLB Bóng rổ trực tiếp mời lên trao giải, để hắn phát thưởng cho đội của Siêu Tử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!