Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1147: CHƯƠNG 1146: TẦM NHÌN VƯỢT THỜI ĐẠI HAY LÀ TIÊN TRI? (2)

Theo sát phía sau còn có Cao Văn Tuệ, Vương Hải Ny, há mồm chính là muốn đi 207 cọ điều hòa, ỷ vào bạn thân của Phùng Nam Thư, tuyệt không khách khí.

Sau đó mấy người liền đi căng tin mua cơm, rồi cầm theo đi đến căn cứ khởi nghiệp.

Cái hè nắng chói chang nhiệt độ luôn trên ba mươi độ, ngay cả nóng ngủ trưa cũng ngủ không được, từ khi đi qua 207, ai còn nguyện ý trở về ký túc xá a.

Ba nữ sinh xếp bằng ngồi trên tấm thảm mới mua, tập trung tinh thần xem phim truyền hình “Được làm hoàng hậu”, nói là muốn ôn tập thế nhưng tài liệu mang đến lại bị vứt hết sang một bên.

- Bài OST này hay quá, tên là gì nhỉ?

- Hình như là tự sát vì yêu, lại hỏi cung dưỡng.

“...”

- Cậu nói Tình Xuyên rốt cuộc là thích ai?

- Bát Hiền Vương đi.

Cao Văn Tuệ không thể luyến tiếc quay đầu nhìn Giang Cần:

- Tôi nói chứ Giang tổng, trong này làm gì có Bát Hiền Vương?

Giang Cần nghiêng miệng, thầm nghĩ tôi là người trùng sinh còn có thể không biết sao? Trừ phi xem hết, bất quá vào lúc này, điện thoại di động của hắn bỗng nhiên lại bắt đầu rung động, số gọi đến là một dãy xa lạ số, biểu hiện địa điểm gọi là Thâm Quyến.

Hắn suy đoán một chút, cảm thấy có lẽ là Tencent, vì thế đưa tay ấn nút nghe.

Không ngoài sở liệu, đối phương tự xưng là giám đốc bộ phận đầu tư Tencent, tên là Bành Thắng, lấy gần như là cùng một lý do với Alibaba Lữ Chí Xuyên.

Giang Cần tuân theo nguyên tắc có thể cẩu liền cẩu, tuyệt đối không đắc tội với đại lão, cũng là lập lờ nước đôi, nhưng một số vấn đề trọng điểm lại bỏ qua, chỉ là khi đối phương nói “Khi có cơ hội hợp tác” thì lại biểu thị thái độ tích cực.

- Trước mắt tài chính của Multi-group vẫn còn đầy đủ, cảm ơn Bành tổng quan tâm, bất quá chúng ta có thể còn có cơ hội hợp tác khác.

- Ồ? Giang tổng ám chỉ cái gì?

Giang Cần ho khan một tiếng:

- Zhihu của chúng tôi là diễn đàn trường học lớn nhất toàn quốc, có mấy chục triệu sinh viên sử dụng, tôi nghe nói bên anh có một cái ứng dụng dịch vụ thông tin tên là WeChat, hoàn toàn có thể làm quảng bá trên Zhihu chúng tôi a.

Bành Thắng suy tư một lát:

- Khi nào thì Giang tổng đến Thâm Quyến, chúng ta có thể nói chuyện?

- Hai tháng tới sẽ có cơ hội đi một lần.

- Được, đến lúc đó tôi sẽ dọn giường nghênh đón.

Giang Cần suy nghĩ một chút, sau đó lại mở miệng:

- Bành tổng, tôi còn có một vấn đề.

Thanh âm Bành Thắng từ trong ống nghe truyền ra:

- Giang tổng mời nói.

- Mã Họa Đằng tiên sinh có con gái không?

- Ách? Là có một người con gái.

- Ồ, vậy sinh nhật cô ấy là ngày 22 tháng 6 phải không?

- Cái này… Hẳn là không phải.

Giang Cần gật gật đầu, cúp điện thoại, liếc mắt nhìn tin nhắn QQ của một bạn học cấp ba: Hôm nay là sinh nhật con gái Mã Họa Đằng, chia sẻ tin tức này đến mười nhóm, có thể đạt được một tháng hội viên miễn phí.

“Đừng gửi lung tung, tôi vừa mới hỏi qua, hôm nay không phải sinh nhật của con gái Mã Họa Đằng!”

Ông chủ Giang gõ lạch cạch một hàng chữ, biểu tình kiêu ngạo ai đọc cũng biết.

Tencent và Alibaba liên tục so đấu lôi đài, vô luận là nền tảng thương mại điện tử hay là ngành mua nhóm, hai công ty cấu xé rất lợi hại.

Đặc biệt là về sau khi thanh toán WeChat xuất hiện, có thể nói là thực sự rung động căn cơ của Alibaba, trực tiếp xâm nhập vào bố cục sinh thái của Alibaba.

Giang Cần không thích tham gia loại hỗn chiến xung phong vì người khác này, nhưng hiện tại nếu đã bị theo dõi, vậy không ngại làm một tên khốn mọi việc đều thuận lợi, sau đó nhìn xem có tiện nghi gì có thể chiếm hay không.

Ba ngày sau, kỳ thi cuối kỳ kết thúc, Giang Cần đã hoàn thành mọi thứ, điền đầy đủ từ họ tên đến lớp học, không sót một chi tiết nào.

Giờ đây, kỳ nghỉ hè đã cận kề, cơn mưa phùn nhẹ nhàng gột rửa bầu không khí căng thẳng của những ngày thi cử. Sinh viên cuối cùng cũng thoát khỏi biển khổ, bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị về nhà tận hưởng kỳ nghỉ hè dài, ngủ nướng thả ga.

Nhân dịp này, tập thể 208 quyết định trở về trường một chuyến, cùng giáo sư Nghiêm ăn lẩu.

Vì cái gì chuyên môn trở về ăn lẩu, đó là vì hôm nay chính là đêm trước sinh nhật lần thứ 60 của ông.

Vì biết giáo sư Nghiêm sẽ về quê tổ chức tiệc mừng với bạn bè và những học trò cũ, Giang Cần đã đặc biệt sắp xếp bữa tiệc sớm một đêm, muốn mang đến cho ông một bất ngờ nho nhỏ.

Vị giáo sư già này luôn nghiêm khắc trong công việc, đòi hỏi cao với người khác và cả bản thân, thế nên mỗi ngày đều quá nghiêm túc, ít khi vui vẻ.

Thế nhưng, ông lại bất ngờ thích ăn lẩu, và chỉ yêu thích nước sốt bí mật của Đổng Văn Hào.

Đặt bàn ở nhà hàng sang trọng bên ngoài chưa chắc đã khiến ông vui, nhưng chỉ cần nhóm 208 nấu một nồi lẩu ngon tại căn cứ khởi nghiệp, mùi thơm sẽ tự động dẫn ông đến.

Hơn nữa, từ đầu năm nay, quy mô công ty mở rộng nhanh chóng, nhóm sáng lập bọn họ đã lâu không có dịp quây quần bên nồi lẩu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!