Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1150: CHƯƠNG 1149: ĐÊM TRƯỚC KỲ NGHỈ HÈ

Thời gian gần đây, các hãng điện thoại thông minh liên tục tung ra sản phẩm mới với tốc độ chóng mặt, âm thầm chiếm lĩnh thị trường điện thoại phân khúc phổ thông. Một số thương hiệu mà Giang Cần hợp tác để cài đặt sẵn và trợ cấp cũng nằm trong số này. Hầu hết các mẫu máy mới đều tập trung ra mắt vào nửa cuối năm.

Nói cách khác, hiệu quả của phần mềm cài đặt sẵn sẽ sớm được thể hiện.

Điện thoại của Multi-group có thể sẽ không nhận được nhiều đơn hàng do hạn chế về phương thức thanh toán di động, nhưng lượng người dùng của ứng dụng “Tiêu Đề Tối Nay” sẽ tăng vọt.

Dù sao, ở thời điểm hiện tại, khi giá cước dữ liệu di động còn cao, đọc báo vẫn là hình thức giải trí phổ biến nhất.

Phiên bản thuật toán 1.0 sẽ được thử nghiệm nội bộ sau kỳ nghỉ hè. Đến lúc đó, “Tiêu Đề Tối Nay” có thể dựa vào các từ khóa để đề xuất nội dung phù hợp với sở thích của người dùng, hứa hẹn sẽ tạo ra một làn sóng tăng trưởng mạnh mẽ.

Giang Cần đang mải mê suy tính kế hoạch cho tương lai thì đột nhiên nghe thấy tiếng Tào Quảng Vũ tắt đèn, căn phòng 302 chìm vào bóng tối. Chỉ còn ánh sáng le lói từ chiếc điện thoại của Chu Siêu hắt lên đầu giường, cả thế giới dường như trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ hòa cùng ánh trăng dịu nhẹ.

- Các anh em, lần tựu trường tới là năm tư rồi, năm cuối đại học... - Nhâm Tự Cường vừa phe phẩy chiếc quạt tròn Multi-group vừa lẩm bẩm.

Tào Quảng Vũ ngáp dài:

- Mẹ nó nhanh thật, tôi cứ ngỡ như mới hôm qua còn là năm nhất.

- Tào ca, chuyện đáng nhớ nhất năm nhất của cậu là gì?

- Bị lão Giang phun.

- Lần nào?

- Lần nào cũng vậy...

Giang Cần bật cười vui vẻ nói tiếng chó:

- Càng phun càng vui vẻ, cậu xem cậu bây giờ, không phải càng ngày càng sáng sủa sao?

Tào Quảng Vũ trợn mắt nhìn hắn đêm sủa:

- Cái này gọi là sáng sủa sao? Như tôi gọi là không thèm chấp nhặt với cậu! Nếu không tôi đã liều mạng với cậu rồi.

- Vậy còn Giang ca, chuyện đáng nhớ nhất của cậu là gì?

- Phun lão Tào, lần nào cũng vậy.

- Biến đi!

Giang Cần dựa vào đầu giường, gác chân lên lan can:

- Thật ra, tôi thấy đáng nhớ nhất là lần đầu tiên tụ tập cùng Phùng Nam Thư và đám cùng ký túc cô ấy.

Nhâm Tự Cường tò mò:

- Tại sao?

- Cao Văn Tuệ nói cô ấy nhớ tôi.

- Cao Văn Tuệ nhớ cậu? Đậu má, mạnh bạo vậy! Cô ta không phải là bạn thân của Phùng Nam Thư sao?

Giang Cần lười giải thích, hắn quay sang hỏi ngược lại:

- Vậy còn lão Nhâm, cậu nhớ nhất có phải là lần nhìn thấy Phan Tú và học trưởng tình tứ, quần áo bị kéo hết ra không?

Tào Quảng Vũ cười phá lên:

- Chắc chắn là lần đó!

- Cút cút, cút hết cho tôi! - Nhâm Tự Cường gào lên.

- Vương Lâm Lâm chắc vẫn chưa biết kiếp sống liếm cẩu của Cường tử, sau này có dịp phải phổ cập kiến thức cho ẻm mới được!

Nhâm Tự Cường tức giận lăn lộn trên giường:

- Giang ca, cậu làm vậy là mất bạn bè đấy!

Giang Cần cười khẩy:

- Hệ huynh đệ cứ việc chém tôi.

Nhâm Tự Cường đảo mắt, nụ cười gian xảo hiện lên:

- Tôi sẽ nói cho Phùng Nam Thư biết, cậu nói mớ gọi tên cô ấy suốt đêm!

Giang Cần sửng sốt:

- Vớ vẩn, sao tôi không nghe thấy?

- Đó là vì cậu đang ngủ, làm sao mà nghe được!

- Không có khả năng, chắc chắn là tôi gọi rất khó thua (Nan Thâu), hiểu không? Nói đúng là tôi làm ăn nhất định thắng, không thua được, tôi đã lắp não sự nghiệp!

Nhâm Tự Cường cười ha hả một tiếng:

- Nhưng mà cậu gọi là tiểu phú bà.

Giang Cần đen sầm cả mặt, chỉ có điều ở trong màn đêm nên không nhìn thấy:

- Lần sau nếu như tôi lại hô thì quay lại cho tôi, bằng không sẽ tôi không tin.

- Không tin thì không tin, cậu coi như là tôi lừa cậu đi.

- Chết tiệt, rốt cuộc tôi có nói mớ không?

Tào Quảng Vũ chen ngang, quay sang hỏi Nhâm Tự Cường:

- Vậy còn tôi, tôi có gọi tên Đinh Tuyết bao giờ chưa?

Nhâm Tự Cường suy nghĩ một chút:

- Cậu chưa từng gọi tên Đinh Tuyết, nhưng cậu đã từng hét ‘đừng, đau'.

“...”

Nhâm Tự Cường là người thức khuya nhất phòng 302, nên việc y biết nhiều bí mật cũng không có gì lạ. Nhưng câu “đừng, đau” của lão Tào thì... mẹ nó lượng thông tin hơi bị lớn đấy!

Giang Cần quay sang Tào Quảng Vũ:

- Lão Tào, cậu và Đinh Tuyết hàng ngày đều kích thích như vậy sao? Chơi cả bùi nhùi thép à?

Tào Quảng Vũ gầm lên:

- Cậu nghe cậu ta nói bậy làm gì, hoàn toàn không có chuyện đó!

Nhâm Tự Cường lắc lắc quạt tròn:

- Tin hay không tùy cậu.

Giang Cần thu lại nụ cười:

- Thật ra, dù tốt hay xấu, khi một điều gì đó trở thành ký ức, nó đều trở nên vô cùng quý giá.

Lúc này Chu Siêu cũng buông điện thoại xuống:

- Tại sao tôi lại không có những ký ức đẹp như vậy, trong đầu toàn là mấy bộ tiểu thuyết mạng rác rưởi?

- Cậu là não tiểu thuyết mạng. Mà này, cậu và cô em học muội add QQ dạo này thế nào rồi? Gặp mặt chưa?

- Chẳng có gì cả, Giang ca, mấy chiêu cậu dạy chẳng có tác dụng gì, hẹn mãi mà không được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!