Nam sinh đeo kính rõ ràng sững sờ, ánh mắt dư quang bỗng nhiên nhìn thấy thiếu nữ ăng ten tuyệt mỹ kia chạy tới, đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào tay người vừa đụng trúng mình.
Thấy vậy, ánh mắt người đàn ông đeo kính né tránh, lầm bầm không rõ nói gì, sau đó giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, dời ánh mắt sang chỗ khác.
Giang Cần nhếch miệng cười, vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trong tay đến mức quên cả trời đất.
- Ca ca.
- Có chuyện gì vậy?
Phùng Nam Thư đưa ngón tay về phía ảnh cưới trên tường phòng khách, vẻ mặt nghiêm túc nhìn hắn:
- Nhìn kìa, ảnh bạn tốt.
Giang Cần sửng sốt:
- Đây là ảnh chụp bạn tốt sao? Mình có học, cậu đừng hòng gạt mình.
- Hai chúng ta từng chụp ảnh giống vậy.
- Khi nào?
- Mùa hè năm 2009, có chú dì gọi thợ chụp ảnh gia đình, chỉ có hai chúng ta là ảnh bạn tốt.
Phùng Nam Thư đúng lý hợp tình nói hươu nói vượn.
Khóe miệng Giang Cần co giật, chỉ chỉ chiếc giường Viên Hữu Cầm đang trải:
- Nào, cậu nói cho mình biết, cái kia gọi là gì?
Phùng Nam Thư nhìn qua, vẻ mặt cao lãnh mở miệng:
- Phòng bạn tốt, giường bạn tốt.
- Cậu nghiêm túc?
Tiểu phú bà tuy chột dạ nhưng vô cùng cao lãnh gật đầu, giống như đang nói ta mặc kệ, chính là ảnh bạn tốt, giường bạn tốt, phòng bạn tốt.
Giang Cần híp mắt nhìn cô, thầm nghĩ cậu luôn miệng là bạn tốt, nhưng mình thấy cậu lén lút đã nghĩ đủ thứ rồi.
Phùng Nam Thư biết có gấu chó nhìn chằm chằm mình, bèn bất động không nói lời nào, như vậy có thể ngơ ngác giả ngu.
- Bạn tốt giường và bạn tốt phòng đều có, vậy... trong phòng dán cái gì?
Giang Cần kéo Phùng Nam Thư đi tới cửa phòng cưới, chỉ chỉ hai con búp bê mập ú được dán trong phòng.
Phùng Nam Thư nhìn một lúc:
- Là kết tinh tình bạn.
- À, thì ra là kết tinh tình bạn, làm sao kết ra được?
- Cái này mình biết, có cái nhặt được trong thùng rác, có cái được tặng kèm khi nạp tiền điện thoại.
…
Giường cưới nhanh chóng được mọi người trải xong, chăn long phụng ba tầng ba lớp, nhét tiền mừng vào góc chăn, lại mang táo đỏ, đậu phộng, long nhãn và hạt sen lên. Phòng ngủ tuy không lớn nhưng tràn ngập không khí vui mừng cát tường.
Các bà các cô trong khu phố thở phào nhẹ nhõm, sau đó đứng thẳng dậy vươn vai, rồi dùng khuỷu tay huých Viên Hữu Cầm đang đứng bên cạnh.
- Chị xem, Đại Tuấn cũng kết hôn rồi, hai đứa nhà chị thì sao?
- Nó còn đang đi học, muốn gấp cũng không được.
Thím Ba quay đầu nhìn Giang Cần đang bóc đậu phộng, Phùng Nam Thư há miệng chờ, không nhịn được cười vui vẻ:
- Nam Thư thật đáng yêu, không biết thằng nhóc Giang Cần này lừa về kiểu gì.
Viên Hữu Cầm đặt vỏ gối lên gối:
- Thằng nhóc này, từ nhỏ đến lớn vận khí đều kém, đi lên đi xuống cầu thang cũng có thể mất tiền, không ngờ lần này lại may mắn như vậy.
- Nhìn Nam Thư là biết có phúc khí rồi. - Mợ Hai nhà đối diện cũng không nhịn được quay đầu lại nhìn.
- Đương nhiên rồi, đây là con dâu nhà chúng tôi.
- Con dâu nhà chị? Chưa qua cửa mà đã coi là con dâu rồi?
Viên Hữu Cầm vỗ vỗ gối:
- Dù có kết hôn hay không, tôi cũng đã coi con bé như con gái rồi.
Thím Ba nhìn mợ Hai:
- Chị còn không biết sao, Hữu Cầm đã đưa cả vòng tay gia truyền cho con bé rồi.
- Thật hay giả?
- Thật, lần trước em và bác Ba của chị đi chợ, thấy con bé đeo vòng tay, còn nhất quyết cho chúng tôi xem, nói là bảo vật gia truyền Hữu Cầm cho đấy.
Viên Hữu Cầm nghe vậy chỉ mỉm cười không nói, sau đó nhìn hai con búp bê mập mạp dán trên giường cưới, cảm thán một tiếng, trong lòng không khỏi nghĩ đến một cái tên.
Cộng thêm ba cái lấy ở tiệm chụp ảnh, một cái lấy vào dịp Tết, bây giờ lại lấy một cái, tổng cộng đã lấy năm cái rồi.
Lập tức, các chị em phụ nữ xung quanh đồng loạt nhìn lại, nở nụ cười…
Giang Cần bị nhìn đến mức sởn gai ốc, thầm nghĩ bây giờ hình như là Đại Tuấn kết hôn chứ, mọi người nhìn ảnh cưới của họ nhiều một chút cũng được mà, cứ nhìn chằm chằm hai đứa bạn tốt chúng tôi làm gì.
Vì vậy, hắn hô một tiếng, rồi kéo tiểu phú bà về nhà.
Dù sao không khí ở đây cũng hơi nồng nặc, tiểu phú bà thậm chí còn biết cả thứ bí ẩn như kết tinh bạn tốt, không thể để cô học thêm quá nhiều được.
Bởi vì mỗi lần cô học được thứ gì hay ho, cô luôn muốn thử ngay, ai khuyên cũng không được.
Phùng Nam Thư đi theo hắn, bàn tay nhỏ bé bị nắm chặt, luôn chú ý đến biểu cảm của Giang Cần, sau đó khi phát hiện Giang Cần nhìn qua, cô lại lập tức quay đầu đi.
- Nam Thư, về rồi à? - Bác Ba ngồi xổm ở đầu cầu thang cười híp mắt nói.
Tiểu phú bà tự tin nói:
- Chào bác Ba, nhà Giang Cần phải về rồi.
“?”
- Phùng Nam Thư, cậu sắp dỗi ngay trước mặt mình rồi đấy.
Đến sáng hôm sau, tiếng pháo hoa lại vang vọng khắp khu phố, cùng với ánh bình minh, chúc mừng cặp vợ chồng mới cưới.