Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1165: CHƯƠNG 1164: CON GÁI ĐỀU NHƯ VẬY (2)

Lữ Chí Xuyên mỉm cười phía sau, thầm nghĩ đàn ông đều như nhau, nhìn thấy nơi này là không nhúc nhích nổi chân.

Nhưng như vậy cũng tốt, cùng nhau rửa chân chính là anh em, có vài chuyện sẽ dễ nói hơn.

Nhưng điều khiến Lữ Chí Xuyên không ngờ là, Giang Cần không đi đến phố rửa chân, mà có chút vui mừng đi đến một cửa hàng có tên là “Kem Bảy Màu” ở ngã tư.

- Xin chào, cho tôi một phần kem bảy màu.

- Anh muốn phần lớn hay phần nhỏ?

- Phần nhỏ là được rồi, không thể cho cô ấy ăn quá nhiều.

Giang Cần lấy ví ra trả tiền, sau đó xoa xoa tay chờ đợi, khi nhận được cây kem như cầu vồng, lập tức ồ lên một tiếng:

- Lữ tổng có muốn ăn một phần không? Tôi có một người bạn tốt, rất thích ăn những thứ ngọt ngào đủ màu sắc này.

Lữ Chí Xuyên hơi bối rối nhìn Giang Cần, nhất thời không biết nên nói gì.

Hôm nay, hắn đã thấy người này cười rất nhiều lần, có bí ẩn, có tự tin, có khiêm tốn, có cẩn thận, nhưng thực sự có thể cảm nhận được hắn rất vui vẻ, đây vẫn là lần đầu tiên.

- Bạn của Giang tổng là con gái sao?

- Sao anh biết?

Lữ Chí Xuyên không trả lời, mà im lặng một chút, quay đầu nhìn thoáng qua phố rửa chân đối diện, sau đó lấy ví ra lục lọi:

- Vậy, cho tôi một phần kem bảy màu.

Giang Cần quay đầu nhìn hắn:

- Ăn một mình?

- Không, tôi chợt nhớ ra, hình như vợ tôi cũng thích ăn thứ xanh xanh đỏ đỏ này.

- Hi, con gái đều như vậy.

“...”

Sau khi mua kem, hai người tạm biệt nhau ở đầu đường. Sau đó, Giang Cần bắt taxi đi về khách sạn.

Giả vờ nghèo khó, đóng vai dê béo, bước đầu tiên đã thành công.

Đợi đến cuối tháng, WeChat và Alipay tiến hành quảng bá. Khi đó, hắn sẽ bắt đầu chiến lược lạt mềm buộc chặt, lúc gần lúc xa, vũ đạo điên cuồng, mọi việc đều thuận lợi.

Đến lúc đó, Alibaba và Tencent sẽ biến Multi-group thành Nhan Doanh trong Phong Vân, một tọa kỵ đỉnh cấp chỉ dành cho những kẻ mạnh, tiếp đó hai bên so kè và đạt được thế cân bằng.

Còn Giang Cần thì phải tận dụng thời gian ngắn ngủi này để nhanh chóng đưa kênh offline và mua nhóm cộng đồng của Multi-group lên đỉnh cao.

Bởi vì bất kể là Alipay hay WeChat Pay thì sau này đều cần sự hỗ trợ của Multi-group để hoàn thiện bố cục thanh toán quét mã. Lợi dụng thời gian này, hắn có thể gây khó dễ, tranh thủ thời gian để chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo.

Giang Cần vừa ngáp một cái vừa trở lại khách sạn. Vừa gõ cửa đã nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Phùng Nam Thư, vừa lạnh lùng vừa kiêu hãnh vừa ngốc nghếch.

- Đồng nghiệp bên chi nhánh đã đưa cơm cho cậu chưa?

- Đưa rồi, mang đến thật nhiều đồ ăn, nhưng mình chỉ ăn một chút.

- Tại sao?

Phùng Nam Thư nheo mắt lại, trầm mặc một hồi lâu, bộ dáng rất khó đánh giá.

Giang Cần đưa kem bảy màu giấu trong tay cho cô:

- Cái này là điểm tâm ngọt sau khi ăn, nhưng không được ăn quá nhiều, cẩn thận cậu đau bụng, mình tuổi trẻ khinh cuồng, cũng sẽ không xoa cho cậu.

Phùng Nam Thư nhận lấy kem, trong lỗ tai nghe được ăn nhiều một chút, đau bụng, xoa bóp cho cậu gì đó, vì thế đào một muỗng rất lớn.

Kết quả cô vừa muốn ăn, cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng đã bị Giang Cần nặn thành hình chữ “O”, vì thế đôi mắt linh động nâng lên, ánh mắt có chút mờ mịt.

- Làm sao mình lại cảm thấy những gì mình nói không giống những gì cậu nghe được nhỉ?

- Mình nghe rồi, ca ca bảo mình ăn ít một chút.

Giang Cần bán tín bán nghi buông tay ra:

- Ngày mai mình dẫn cậu đi nhà Tào thiếu gia chơi, chúng ta đi ăn cơm nhà bọn họ, mình từng đến một lần rồi, ăn cũng được.

Phùng Nam Thư bị đá mở cái miệng nhỏ nhắn, đầu lưỡi như thể phun ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu:

- Vậy mình đi tìm chị Đinh Tuyết chơi.

“?”

- Có phải cậu lại muốn học thêm thứ tốt?

Phùng Nam Thư theo bản năng gật đầu, sau đó lại nhanh chóng lắc đầu.

Giang Cần nằm nghiêng trên giường nhìn cô:

- Ai nói Đinh Tuyết cũng ở đây? Hai người bọn họ chưa kết hôn, làm sao có thể đường hoàng ở cùng một chỗ.

Tiểu phú bà: “?”

Giang Cần sửng sốt một chút:

- Hai ta không giống, cậu thuộc về kiểu trộm nhà, ngay cả chó trong tiểu khu cũng biết cậu, cậu còn đi bái mộ tổ tiên cùng ba mẹ mình.

Phùng Nam Thư bò lên giường, hai chân đong đưa trong không trung, nghe ca ca lẩm bẩm bên tai, trên mặt lộ ra biểu tình vui vẻ.

Lúc này Giang Cần không nhịn được mà ngáp một cái, sau đó lấy điện thoại di động ra, mở QQ của Tào Quảng Vũ.

- Lão Tào, tôi tới Hàng Châu, ngày mai đi nhà cậu chơi, đừng làm quá nhiều đồ ăn, mười phần tám phần là được, nhiều quá tôi cũng không ăn hết.

- Tôi có thể từ chối không?

- Có thể, nhưng tôi vẫn phải đi, mặt khác cậu bảo đại ca tôi ở nhà chờ tôi, tôi có chính sự muốn bàn.

Giang Cần gõ chữ bốp bốp, khóe miệng cong lên trần nhà.

Có lẽ là đang chơi game, qua thật lâu Tào thiếu gia mới trả lời một dấu chấm hỏi thật to.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!