Sắp đến năm cuối đại học, mọi người đều có cảm giác sắp tốt nghiệp đến nơi rồi. Vì thế, rất nhiều người đã bắt đầu cân nhắc hướng đi nghề nghiệp, tìm hiểu về thị trường việc làm.
Có nhiều thứ nếu bạn không tìm hiểu thì sẽ không biết, nhưng một khi bạn đã tìm hiểu và so sánh, bạn sẽ hiểu tại sao Đại học Lâm Xuyên lại coi Giang Cần như báu vật.
Hợp tác với Alibaba, lại kết thân với Tencent.
Đây là khái niệm gì?
Điều này được hiểu đơn giản là sau khi tốt nghiệp, bọn họ phải cố gắng hết sức mới có thể vào những công ty lớn này làm việc với mức lương bèo bọt, còn Giang Cần đã bắt đầu tiếp cận lĩnh vực của hai ông lớn.
- Thực ra, nếu tốt nghiệp mà có thể vào làm ở Multi-group cũng rất tốt...
- Cậu nghĩ hay lắm, với chế độ đãi ngộ hiện tại của Multi-group, không phải sinh viên bình thường chưa tốt nghiệp nào cũng có thể vào được.
- Cố gắng học lên thạc sĩ, cộng thêm thân phận bạn đại học của Giang Cần, chậc chậc chậc...
- Thật ra người trong ký túc xá của bọn họ mới là may mắn nhất, có lẽ cho dù không tốt nghiệp thì cũng không lo mấy vụ ăn uống lắm.
- Cậu không thấy ký túc xá của Trương Quảng Phát, Tả Bách Cường và Giang Cần ngày càng thân thiết sao?
Mọi người vừa trò chuyện vừa xếp hàng rửa tay, làm cả nhà vệ sinh ùn ứ cứ như tắc đường.
Lúc này Giang Cần cũng từ trong nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy mọi người chen chúc, hắn liền nói:
- Nhường đường, nhường chỗ cho Tào thiếu gia của tôi, những người không có nước tiểu trên tay thì không cần vội rửa, để cho người có nước tiểu trên tay rửa trước.
Tào Quảng Vũ:
“???”
Hiếm khi có thời gian đến lớp, vì thế Giang Cần không lãng phí toàn bộ thời gian để ngủ và đi vệ sinh, mà chạy khắp nơi để gặp gỡ mọi người.
Ví dụ như gặp hiệu trưởng Trương, cả lão Lữ - giáo viên hướng dẫn tiện nghi của hắn.
Nghe nói sau khi lão Lữ ngồi vào vị trí chủ nhiệm, ghế còn chưa kịp ấm, thì lại sắp được thăng chức tiếp. Công việc ngày càng nhiều, các mối quan hệ xã giao cũng không thể bỏ qua, khiến ông có chút mệt mỏi.
- Lão Lữ, thầy phải chú ý sức khỏe chứ, sức khỏe là tiền vốn làm cách mạng đấy.
- Không sao, không sao, vẫn còn trụ được. Muốn ngồi ở vị trí không ai ngồi được - thì phải chịu được cảm giác không ai chịu được. Sức khỏe của tôi vẫn còn khỏe chán, cố gắng đến khi cậu và bạn học Phùng kết hôn cũng không vấn đề gì.
- Trời ạ, vậy thì sức khỏe của thầy thật sự quá trâu bò.
Giang Cần vẫn luôn tự hào mình là người có cái miệng cứng nhất thế giới, không ngờ lão Lữ lại có thể tự tin đến vậy.
Gắng gượng đến khi em và Phùng Nam Thư kết hôn? Vớ vẩn, tình bạn của chúng em gắn kết keo sơn như anh em một nhà, làm gì có chuyện kết hôn.
Lữ Quang Vinh rót cho hắn một chén trà:
- Không phải là hai đứa tốt nghiệp liền kết hôn luôn sao? Sau đó sinh con đẻ cái, cuộc sống viên mãn.
- Tình bạn sâu sắc đến mức để bạn tốt giúp em sinh con? Thầy ơi, sao thầy không dạy điều hay lẽ phải, chỉ dạy mấy chuyện kích thích thế này vậy?
- Chết thật, hai đứa vẫn là bạn bè hả?
Lữ Quang Vinh nghe xong há hốc mồm, không tin vào sự thật.
Hiện tại ông không còn phụ trách công tác giảng dạy, cũng ít đến lớp nên cập nhật thông tin có thể sẽ bị chậm trễ, nhưng ông thực sự không ngờ đã là năm thứ tư rồi mà Giang Cần và Phùng Nam Thư vẫn là bạn bè.
Xem ra câu nói vừa rồi vẫn còn hơi sớm quá, cái mạng nhỏ này của ông thật sự không cứng hơn cái miệng Giang Cần.
- Đương nhiên là bạn bè, em chưa từng nghe nói bạn bè lâu năm nào nhất định phải sinh con.
- Bạn bè cái con khỉ, cậu muốn nói trên đời này thực sự tồn tại tình bạn khác giới, tôi còn tin, nhưng hai người tuyệt đối không phải, từ năm nhất tôi đã nhìn thấu hồng trần rồi.
- Chuyện tình cảm rất phức tạp thầy ơi, thầy không hiểu đâu.
Lữ Quang Vinh trợn mắt:
- Con trai tôi đã học cấp hai rồi, có gì mà tôi không hiểu?
Giang Cần vỗ vỗ đùi mình:
- Loại chuyện này không phải muốn là được, yếu tố kinh tế, yếu tố gia đình, có rất nhiều các yếu tố khác nữa, huống chi giữa chúng em còn có khoảng cách tình bạn khó có thể vượt qua.
- Đừng bốc phét, lại còn bày đặt khoảng cách. Cùng lắm thì giữa hai người cũng chỉ là một lớp giấy mỏng thôi, mà thậm chí còn là loại giấy cửa sổ chỉ cần chọc là thủng ấy chứ.
Giang Cần bất lực xua tay, sau đó liếc mắt nhìn tờ báo trên bàn.
Đó là một tờ báo tài chính và kinh tế ở miền Bắc, hình như thu thập được một nhóm số liệu, nói rằng nửa đầu năm nay, gần ba phần tư các trang web mua nhóm đều đã phá sản.
Trong đó có hai trang web tương đối nổi tiếng, trước đây cũng từng nổi đình nổi đám, nhưng sau khi nhiệt độ thị trường giảm xuống, những tai họa ngầm trước đó đều bùng nổ trở lại, khiến bọn họ không kịp trở tay.
- Được rồi lão Lữ, em đi trước đây.
- Hoảng cái gì? Nói chuyện thêm chút nữa đi.