“Mình cảm thấy kiếm tiền chỉ là phụ, cái chính là Giang Cần thực sự đang thay đổi thế giới.”
Câu cuối cùng Giản Thuần nói ra, Trang Thần ở phòng bên cạnh ghen tỵ như muốn gào khóc, nhảy xuống hít đất điên cuồng.
Thực ra y muốn phản bác vài câu đại loại như “cậu nói quá khoa trương rồi”, hoặc là “đây mà là thay đổi thế giới sao?”. Nhưng sau khi viết xong, Trang Thần lại không có dũng khí nhấn nút gửi.
Bởi vì lần này đến Thượng Hải, Trang Thần cũng bị mức độ phổ biến của Multi-group làm cho há hốc mồm kinh ngạc, đặc biệt là buổi sáng khi ra ngoài mua bữa sáng cho ba cô gái bên cạnh.
Lúc đó, y nhìn thấy từng chiếc xe tải Multi-group nối đuôi nhau chạy trên đường vắng vẻ, rồi tỏa ra bốn phía ở ngã tư, loại cảm giác này thực sự khiến da đầu người ta tê dại.
Loại cảm giác này không giống như ở trường học, nó đại loại như cảm giác bị phân loại giữa các tầng lớp xã hội.
Trang Thần ngồi dậy khỏi giường, mặc quần áo xuống lầu, sau đó mua một ít nước khoáng và đồ ăn vặt rồi đi đến cửa phòng Giản Thuần.
Có lẽ y thua kém Giang Cần ở một số khía cạnh, nhưng Trang Thần cũng có cách sưởi ấm trái tim mà mình giỏi.
Cốc cốc cốc…
Trang Thần đưa tay gõ cửa phòng Giản Thuần:
- Sợ buổi tối các cậu khát với đói nên mình chuẩn bị cho các cậu một ít nước và đồ ăn vặt.
Giản Thuần sửng sốt một chút:
- Không cần đâu, bọn mình mua rồi.
- Không phải chúng ta luôn đi cùng nhau sao? Cậu mua lúc nào vậy?
- Dùng Multi-group đặt ở khách sạn, cửa hàng tiện lợi gần đây có thể giao hàng tận phòng miễn phí mà.
Giản Thuần vừa dứt lời, Trang Thần liền nghe thấy Tống Tình Tình kêu lên “Đau quá, nhẹ chút”, sắc mặt y lập tức thay đổi:
- Các cậu đang làm gì vậy?
- Khách sạn Multi-group có dịch vụ mát xa tại phòng, nhưng mình không thích, mình gọi dịch vụ làm móng.
- Ồ, hóa ra là vậy…
Trang Thần cầm nước và đồ ăn vặt trong tay, tuy rằng trong lòng hơi khó chịu, nhưng trên mặt vẫn giữ lại nụ cười.
Mà không chỉ có bọn họ đi du lịch trong kỳ nghỉ Quốc khánh, còn có Phan Tú và Lưu Hiểu Quyên, cùng với mấy nữ sinh khác trong lớp.
Bọn họ không đến Thượng Hải mà là đến Kinh đô, lúc này vừa ăn tối xong, đang đứng ở trạm xe buýt chờ xe, phía sau là biển quảng cáo của Multi-group và Alipay.
“Trước đây đi du lịch, cảm giác như mù đường, cái gì cũng không biết, bây giờ Multi-group đã giải quyết hết tất cả rồi.”
Phan Tú cũng chia sẻ cảm nhận của mình trong nhóm:
“Hôm nay năm người chúng mình tiêu hết ít nhất sáu trăm tệ, đại khái được hoàn lại một trăm hai mươi tệ, coi như bữa tối nay được ăn miễn phí.”
Trương Quảng Phát nằm trong ký túc xá cả ngày, vừa thoải mái vừa trống rỗng vừa chua xót:
“Tiêu tiền còn được hoàn lại ư?”
“Đúng vậy, tôi xem giới thiệu hoạt động nói là bốn thành phố lớn, mỗi đơn hàng đều được hoàn lại 20%.”
Giang Cần:
“Đừng nhổ lông dê, tôi khuyên các cậu nên sang DianPing đối diện kia kìa!”
Trương Quảng Phát lầm bẩm trong miệng rồi xoay người đứng lên:
“Sớm biết như vậy chúng ta cũng đi theo, hình như cũng không tốn bao nhiêu tiền!”
Giang Cần:
“Sủa tiếng chó gì đó, cậu có ngon thì đừng dùng phiếu giảm giá, để tôi xem thực lực của các cậu đến đâu nào!”
…
Trong suốt kỳ nghỉ Quốc khánh, Multi-group đã và đang phát triển ổn định, vững chắc.
Lần vận chuyển hàng hóa đầu tiên của Hằng Thông cũng thành công, giảm đáng kể chi phí trợ cấp cho mua nhóm cộng đồng. Mà chuyện Alipay liên kết với Multi-group cũng đã thay đổi cục diện du lịch của các thành phố tuyết đầu.
Tuy nhiên, đối với thị trường mua nhóm, nguy cơ khủng hoảng vẫn đang đến đúng như dự kiến.
Vào đêm cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh, Giang Cần cởi trần, uống bia cùng ba người bạn cùng phòng và Trương Quảng Phát, Tả Bách Cường ở ký túc xá bên cạnh, ăn đồ ăn do Multi-group giao đến.
Khoảng khắc tuyệt vời nhất của cuộc sống đại học có lẽ chính là ngay lúc này đây.
Nhưng chưa kịp say, Ngụy Lan Lan đột nhiên gửi tin nhắn đến di động của Giang Cần, báo cho hắn một tin.
[Đoàn Bảo bị nghi ngờ là đứt gãy tài chính, 400 nhân viên chăm sóc khách hàng không ai nghe máy, e là ông chủ đã bỏ trốn rồi.]
Nghe được tiêu đề này, Giang Cần nhướng mày, thầm nghĩ quả nhiên sau một vòng tranh giành thị trường, cuối cùng những trang web mua sắm không huy động được vốn đã bắt đầu không chịu nổi nữa rồi.
- Lão Giang, cậu đi đâu vậy?
- Không có gì, các cậu cứ ăn trước đi, không cần đợi tôi.
Giang Cần vươn tay lấy món mặn duy nhất trên bàn, xoay người mở máy tính, hoàn toàn không để ý những tinh hoa ngôn ngữ ở sau lưng.
Đoàn Bảo là một trang web mua nhóm mới nổi dạo gần đây, giai đoạn đầu phát triển rất nhanh, chính bọn họ là người đầu tiên tạo ra hệ thống tích điểm thành viên.
Tháng 8 năm ngoái, trước khi các trang web lớn huy động được vốn, số lượng nhân viên của công ty này đã đạt đến 2.300 người, số lượng thành viên cũng vượt quá 8 triệu.
Trong thời kỳ chiến tranh quảng cáo năm 2009, bọn họ đã mời Hà Nhuận Đông, Tần Lam làm người phát ngôn, thậm chí còn sớm hơn cả LaShou mời Cát đại gia, phát sóng quảng cáo trên CCTV và khắp các đài truyền hình vệ tinh trên toàn quốc.