Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1189: CHƯƠNG 1188: CÙNG NHAU NGỐC NGHẾCH

Sau nhiều buổi thảo luận, một thương hiệu có tên là Quang Niên Marketing đã lọt vào tầm ngắm của bọn họ.

Công ty này rất nổi tiếng trong ngành, từng thực hiện rất nhiều quảng cáo được yêu thích. Một số quảng cáo của DianPing cũng là do bọn họ phụ trách, xem như cũng có hiểu biết về ngành mua nhóm.

Vì vậy, hai bên hẹn thời gian để trò chuyện trực tiếp.

Quản lý kế hoạch do Quang Niên Marketing cử đến tên là Đới Phỉ, chuyên môn phụ trách dự án Multi-group. Cô 27 tuổi, mặc áo khoác vest đen với váy ngắn bên trong, tóc dài xõa vai, toát lên vẻ năng động và chuyên nghiệp.

Phong cách này tuy không phổ biến lắm, nhưng nhìn một chút là đã thấy có cảm giác dẫn đầu xu hướng.

- Chào Đổng tổng, chào Ngụy tổng, tôi là Đới Phỉ, giám đốc kế hoạch của Quang Niên Marketing.

- Chào giám đốc Đới, mời ngồi.

Đới Phỉ ngồi xuống phòng họp của trụ sở Multi-group:

- Tôi đã xem qua nhu cầu quảng cáo của Multi-group, tôi sẽ cố gắng hết sức để đưa ra kế hoạch tốt nhất cho quý công ty.

Ngụy Lan Lan gật đầu:

- Ông chủ của chúng tôi rất kén chọn, nếu giám đốc Đới có thể nói như vậy thì còn gì bằng.

- Đây là nhiệm vụ của chúng tôi.

- Vậy để tôi dẫn cô đi tham quan một chút, đồng thời giới thiệu thêm về văn hóa doanh nghiệp của Multi-group.

- Được.

Ngụy Lan Lan dẫn đầu đi trước, Đổng Văn Hào trò chuyện với Đới Phỉ về quá trình thành lập Multi-group, tình hình hiện tại của công ty và các nhu cầu quảng cáo cụ thể.

Mãi đến 5 giờ chiều, Đới Phỉ và hai trợ lý của cô mới rời Multi-group và trở về khách sạn.

Cùng lúc đó, công ty giải trí Hoa Anh cũng đã tìm được một số ngôi sao cho Multi-group, lập danh sách ứng cử viên và gửi đến để Multi-group sàng lọc.

Sau khi sàng lọc xong, bọn họ sẽ thống nhất sắp xếp thời gian và địa điểm để Multi-group cử người đến đến phỏng vấn và xác định hợp tác.

Mọi việc của đôi bên đều đang tiến triển theo hướng thuận lợi. Còn về vụ việc Đoàn Bảo và 24Quan bỏ trốn, dư luận trên mạng vẫn tiếp tục bàn tán sôi nổi, phạm vi ảnh hưởng ngày càng lan rộng.

Nguyên nhân chính là sau khi sự kiện này bị phanh phui, một số vụ bê bối trước đây của thị trường mua nhóm cũng bị đào bới lên.

Chúng ta cần hiểu rằng ở thời kỳ đỉnh cao của toàn ngành, số lượng trang web mua nhóm lên tới hơn 6.000 trang khác nhau. Trong vòng hai năm, chúng xuất hiện và biến mất nhanh chóng, nên chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc có ít nhiều những tranh chấp.

Ví dụ như trang web mua sắm mỹ phẩm trước đây, trước khi phá sản đã thu vài triệu phí hội viên, sau đó tuyên bố đóng cửa trang web.

Tuy nhiên, bọn họ vẫn để lại một cổng thông tin hoàn tiền, nói rằng người dùng có thể nhận lại phí hội viên.

Nhưng mỗi khi người dùng nhấp vào, đều hiện thông báo đang xếp hàng. Thực sự có người nhận lại được tiền, nhưng số lượng không nhiều.

Với tốc độ này, trang web kia cũng đủ để làm kinh doanh lại, phá sản thêm lần nữa và thu thêm một đợt tiền nữa.

Tuy nhiên, vì thỉnh thoảng có người nhận lại được tiền, tạo cho người tiêu dùng cảm giác chờ đợi, nên lúc đó cũng không gây ra náo loạn quá lớn, mãi đến khi sự kiện Đoàn Bảo bị phanh phui mới bị đào bới lên một lần nữa.

Ngoài ra, còn có không ít trường hợp thương gia bị nợ tiền, hiện tượng mua vé hoặc phiếu giảm giá nhưng không sử dụng được cũng có rất nhiều.

Theo Đoàn Bảo làm ví dụ điển hình, cộng thêm việc những trường hợp trước đây bị lật lại, thị trường mua nhóm trong mắt người tiêu dùng có cảm giác đầy rẫy rủi ro.

- Giang Cần, tôi thấy gần đây thị trường mua nhóm thường xuyên xảy ra chuyện.

- Thật ra những chuyện đó đã xảy ra từ lâu rồi, chỉ là bây giờ mới bùng nổ thôi, không có gì mới mẻ cả.

- Multi-group bây giờ thế nào?

- Nghiệp vụ có chút bị ảnh hưởng, nhưng cũng may, Multi-group đủ lớn, chuỗi nghiệp vụ đủ dài, nên vẫn bình thường như cân đường hộp sữa.

Trong văn phòng, Giang Cần vừa chơi cờ với Trương Bách Thanh vừa trả lời câu hỏi của ông.

Hiệu trưởng Trương là người hay thổi phồng tài năng của Giang Cần nhất, mỗi ngày đều cho người ta chiếu video phỏng vấn ở căng tin trường, khiến Giang Cần còn nổi tiếng hơn cả hiệu trưởng là ông. Thậm chí có người còn nói Đại học Lâm Xuyên vốn do Giang Cần mở…

Cho nên khi thị trường mua nhóm cùng nhau chao đảo, ông còn lo lắng hơn cả Giang Cần.

Dù sao tên nhóc này cũng là ngôi sao khởi nghiệp của Đại học Lâm Xuyên, nếu Multi-group thực sự xảy ra chuyện, ông chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng theo.

Nhưng nhìn thái độ không có vẻ gì là lo lắng này của Giang Cần, đã khiến ông yên tâm hơn không ít.

- Cho dù phá sản…

Giang Cần đột nhiên chuyển chủ đề:

“...” em vẫn có thể cuỗm ba căn biệt thự rồi bỏ trốn.

Trương Bách Thanh vội vàng xua tay:

- Đừng đừng đừng, tôi già rồi, không nghe được những lời này, cậu vẫn nên làm ăn đàng hoàng, đừng để xảy ra chuyện gì.

- Biệt thự cũng không cần? Được rồi, đến lượt thầy.

- Thôi, không chơi nữa.

Trương Bách Thanh buông quân cờ trong tay xuống:

- Cậu ăn cắp quân cờ của tôi.

Giang Cần nhướng mày:

- Em ăn cắp quân cờ của thầy từ lúc nào?

- Cậu ăn cắp một hai quân thì tôi không nhận ra, nhưng cậu ăn cắp bảy quân, coi tôi mù sao?

Giang Cần ném quân cờ vừa cầm lên trở về, nói thẳng rằng mình không có hứng thú chơi nữa, sau đó quay người rời khỏi văn phòng phòng giáo vụ, đến phòng học.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!