Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1191: CHƯƠNG 1190: SẮP KẾT TINH

Sau khi ăn tối xong, trời vẫn chưa tối hẳn, trong trường học bỗng nhiên có gió thổi nhè nhẹ khiến những chiếc lá xanh trên cây xào xạc lay động.

Giang Cần và Phùng Nam Thư không vội vàng rời đi mà tiếp tục nhìn hai đứa trẻ kia chơi đùa.

Cậu bé nhìn có vẻ là anh trai kia, nghịch ngợm phá phách, không thích nhường nhịn em gái, chạy cũng rất nhanh.

Nhưng cô em gái lại là một con sâu nhỏ điển hình, lắc lư đuổi theo anh trai suốt cả đoạn đường, có lúc đuổi không kịp còn dậm chân, nhưng vẫn đuổi theo không biết mệt.

Giang Cần và Phùng Nam Thư ngồi tại chỗ, hai tay buông thõng, càng nhìn càng mê mẩn.

Vương Hải Ny ngồi bên cạnh vẻ mặt khó hiểu:

- Xem cả tiếng đồng hồ rồi, cái này… thú vị lắm sao?

- Chỉ là hai đứa trẻ con thôi mà, tớ không thấy có gì vui.

- Tớ cũng không thấy, nhưng mà hai người bọn họ nhìn như bị ma nhập ấy.

Cao Văn Tuệ nhìn Giang Cần, đảo mắt qua Phùng Nam Thư, không nhịn được nhếch miệng:

- Tình bạn sắp kết tinh rồi, tớ sắp làm dì.

Vương Hải Ny suy nghĩ một chút:

- Có phải hơi sớm không?

- Sớm cái gì mà sớm, hai người bọn họ yêu nhau bốn năm rồi!

- Vẫn còn đang học đại học mà.

- Tớ thấy việc có con hay không chỉ liên quan đến điều kiện kinh tế, hơn nữa tiền của Giang Cần mấy đời cũng tiêu không hết.

Tai Phùng Nam Thư khẽ động:

- Văn Tuệ, cậu là người tốt, đừng nói bậy, mình với ca ca chỉ là bạn thôi.

Nói xong, cô quay đầu lại tiếp tục nhìn hai đứa trẻ.

Trương Quảng Phát và Tả Bách Cường cũng đến căng tin ăn cơm, thấy Giang Cần ở đây nên đặc biệt đến chào hỏi. Ai ngờ Giang Cần lại nhẹ nhàng vỗ má bọn họ rồi đẩy sang một bên.

Phát ca rất mờ mịt:

- Cái này có gì hay mà xem?

Tả Bách Cường lắc đầu:

- Thế giới của người giàu, bọn mình không hiểu.

- Ánh mắt của Giang tổng có chút giống với tú bà khi nhìn Thúy Kiểu.

- Đúng là giống thật, không biết Giang tổng có thích trẻ con 3 năm lẻ 200 tháng không.

“?”

Sau một lúc lâu, một đám người đều ngồi xung quanh bọn họ, cùng nhau nhìn hai đứa trẻ, vẻ mặt ngốc nghếch trì độn hay đáng yêu mềm mại đều đủ cả.

Cậu anh trai cầm cối xay gió nhìn thấy đám người “không có ý tốt” này, có chút sợ hãi, kéo em gái chạy ra khỏi căng tin.

Giang Cần hít một hơi thật sâu, cầm đũa lên mới phát hiện mì giò heo của mình đã hết sạch, lông mày lập tức dựng đứng:

- Mì của tôi đâu? Ai ăn trộm mì của tôi?

- Cậu tự ăn rồi đấy.

- Mẹ kiếp, sao tôi lại không nhớ là tôi đã ăn nhỉ!

Vương Hải Ny nheo mắt:

- Cậu chỉ lo nhìn trẻ con, tôi còn lo cậu ăn nhầm vào mũi ấy chứ.

Giang Cần ném đũa:

- Chắc chắn có người ăn trộm mì của tôi, dám làm không dám nhận, thôi bỏ đi, dù sao tôi cũng không đói lắm.

- Cậu ăn hết một bát mì to rồi, đương nhiên không đói!

- Ai ăn ai tự biết rõ trong lòng!

Lúc này Phùng Nam Thư cũng hoàn hồn, nhìn thoáng qua bàn ăn của mình, ánh mắt có chút mờ mịt:

- Sao mì bò của mình lại hết rồi? Mình vẫn chưa ăn mà.

Giang Cần vỗ bàn:

- Thấy chưa, tôi đã nói rồi, không phải mình tôi bị như vậy.

Cao Văn Tuệ cười ha hả:

- Hai người đúng là đồng vợ đồng chồng.

Giang Cần quay đầu trừng mắt nhìn cô nàng một cái, rồi quay sang nhìn tiểu phú bà:

- Cậu có muốn ăn thêm một phần nữa không?

Phùng Nam Thư lắc đầu:

- Mặc dù mình không ăn, nhưng mình hơi no.

- Mình cũng vậy.

“...”

Ăn tối xong, Giang Cần lái xe đến trụ sở chính, cùng Đổng Văn Hào sàng lọc nữ diễn viên chính đóng trong phim quảng cáo, sau đó gặp Đới Phỉ của Quang Niên Marketing, thảo luận một chút về ý tưởng.

Hiện tại, dư luận tiêu cực về thị trường mua nhóm vẫn đang ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của Multi-group, do đó thời hạn bọn họ đặt ra cũng khá gấp rút.

Lúc đầu, Đới Phỉ không nhận ra Giang Cần, sau khi được Đổng Văn Hào giới thiệu cô mới kịp phản ứng, nhưng vẫn có chút kinh ngạc.

Bởi vì mặc dù bên ngoài đều đồn đại ông chủ của Multi-group là một sinh viên đại học, nhưng tận mắt nhìn thấy, vẫn có cảm giác khó tin.

Quá trẻ, nhìn hắn, căn bản không thể tưởng tượng được đây là người nắm trong tay khối tài sản hàng tỷ.

- Quảng cáo lần này không phải để tuyên truyền, bởi vì Multi-group đã nổi tiếng rồi, không cần quảng cáo quá nhiều. Mục đích thực sự của chúng ta lần này là xây dựng hình ảnh uy tín cho thương hiệu.

- Vâng, Giang tổng.

- Tôi không hiểu về quảng cáo, cũng không biết thế nào là tốt nhất, nhưng tôi tin tưởng vào chuyên môn của quý công ty, vì vậy chuyện này phải làm phiền các cô rồi.

- Giang tổng quá khách sáo rồi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.

- Vậy thì tốt quá.

Đến 8 giờ tối, Đới Phỉ trở về khách sạn, nhờ trợ lý pha cho mình một tách cà phê sau đó ngồi một mình trên ghế, tay cầm bút dần chìm đắm trong suy nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!