- Trước mắt không nên vội vàng, không nên rối loạn trận tuyến. Thông báo cho bộ phận kinh doanh để gọi điện thoại xác minh.
Trương Thao quyết định nhanh chóng và bắt đầu phân công nhiệm vụ.
- Tôi hiểu rồi.
- Ngoài ra, đút tiền cho truyền thông đi, nói cho bọn họ biết chuyện đại hội ký hợp đồng lùi lại trước một chút, đừng để bọn họ đến đây chụp ảnh.
- Vâng thưa ông chủ, tôi sẽ đi sắp xếp ngay.
Dương Học Vũ gật đầu và cất bước ra khỏi phòng tiệc. Ngay sau khi y vừa đi, cánh cửa lớn lại một lần nữa bị đẩy ra.
Một người đàn ông mập mạp trong bộ đồ màu xanh đậm bước vào, nhìn quanh sân một vòng, chào hỏi một vài người ở hàng thứ tư trước khi đi thẳng về phía bên phải của hàng đầu tiên.
Sau khi ngồi xuống, người này nhìn trái nhìn phải, nhận thấy xung quanh không có ai, cũng có chút mơ hồ, dường như không dự liệu được loại tình huống này.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Trương Thao và Trần Gia Hân trong nháy mắt hồi phục lại tinh thần, sau đó đuổi theo và đứng trước mặt người đàn ông kia.
- Xin chào, tôi là Trương Thao, ông chủ DianPing, còn đây là tổng giám đốc Trần Gia Hân của chúng tôi. Xin hỏi ngài là?
- A, Trương tổng, Trần tổng, xin chào. Tôi là Quan Đức Sơn, giám đốc khu vực Hoa Bắc của Burger King.
- Xin chào giám đốc Quan, nghe danh đã lâu. Ngài đến để tham gia đại hội ký hợp đồng à?
- Đúng vậy. Ông chủ của chúng tôi nói, Burger King vĩnh viễn là đối tác hợp tác thân thiết của DianPing. Nhưng hình như tôi đến hơi sớm nhỉ, sao những người khác vẫn chưa đến vậy?
- Có thể bọn họ đang trên đường đến. Ngài cứ ngồi xuống trước, tôi sẽ gọi người pha trà cho ngài.
Trương Thao nói xong, lập tức thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng cũng dần dần thả lỏng.
Đúng vậy, hiện tại còn một khoảng thời gian nữa mới đến đại hội ký hợp đồng. Những người đến đây đều là doanh nghiệp nhỏ, bọn họ đến sớm để mở rộng mạng lưới quan hệ. Còn những nhãn hiệu lớn này về cơ bản đều sẽ ra vẻ ta đây nên đôi khi tới muộn cũng không có gì hiếm gặp.
Giang Cần kia, nhất định là lúc đến đã nhìn thoáng qua nơi này, phát hiện ba hàng đầu không có ai, cho nên cố ý thả bom khói, mẹ nó, thật là cáo già!
Nhưng vào lúc này, điện thoại di động của Quan Đức Sơn bỗng nhiên vang lên, y nói với Trương Thao và Trần Gia Hân một câu "thật ngại quá", sau đó xoay người nhận điện thoại.
Người gọi điện thoại tới chính là một vị giám đốc của tổng bộ, chỉ trong vài câu nói đã khiến nụ cười của Quan Đức Sơn cứng đờ đi và cuối cùng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
- Ặc, xin lỗi Trương tổng, có lẽ tôi phải đi trước một bước rồi.
Trương Thao có chút ngoài ý muốn:
- Thế nào? Có chuyện gì vậy?
- Ầy... Vợ tôi sinh rồi.
Quan Đức Sơn cất điện thoại di động của mình, hoang mang rối loạn đi ra ngoài, miệng còn lẩm bẩm, trên mặt tràn đầy khó hiểu.
Không phải đã nói là thân thiết như một nhà với DianPing sao, sao lại đột nhiên nói là một nhà với Multi-group.
Con mẹ nó này giống như đứa nhỏ được bao dưỡng đã bắt đầu gọi ba mẹ, kết quả vừa quay đầu đi ra một người, nói nó là con ruột của hàng xóm, đây là chơi cái trò quái gì vậy chứ!
Quan Đức Sơn nhanh chóng mở Weibo của mình, xóa sạch tất cả Weibo mà trước kia từng đi theo DianPing công kích Multi-group, sạch sẽ làm người, làm việc trong sạch!
- Quan tổng, Quan tổng!
"?"
Trương Thao đuổi theo vài bước, mắt thấy Quan Đức Sơn càng chạy càng nhanh, sắc mặt đã bắt đầu trở nên khó xử.
Nếu như chỉ là các thương hiệu ở ba hàng đầu tạm thời chưa có mặt, thì y vẫn còn ôm tâm lý may mắn, nhưng Quan Đức Sơn này nhanh chóng chạy trốn lại giống như là giải quyết dứt khoát, đánh trực tiếp vào ý chí của y.
Không phải bom khói, đây chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì thật.
Tuy rằng không biết đối phương làm như thế nào, nhưng những đối tác đã mời trước kia hẳn là sẽ không tới, ý niệm này vừa xuất hiện, Trương Thao không khỏi có chút toát mồ hôi hột.
Cùng lúc đó, Trương Lực từ phía sau vội vàng chạy tới, thở không ra hơi đi tới trước mặt Trần Gia Hân, đưa ra điện thoại di động vẫn cầm trong tay.
Màn hình không khóa, mặt trên là một tấm ảnh chụp chi nhánh cửa hàng trà sữa Hỉ Điềm, trong ảnh, trên tủ kính thủy tinh Hỉ Điềm dán một tấm áp phích liên danh giữa nhà bọn họ và Multi-group, viết "Kiểu mới lên kệ, Multi-group có thể mua."
- Hỉ Điềm và Multi-group hợp tác sao?
- Không chỉ là Hỉ Điềm, phía sau còn có...
Nghe tiếng thở dốc của Trương Lực, Trần Gia Hân lập tức tìm kiếm ảnh chụp.
Haidilao, cá nướng tiêu Thanh Hoa, Burger King, Mị Dạ KTV, rạp chiếu phim Đại Địa, Tiên Hối tiên sinh, xiên nướng ven đường, Thiên Bản Túc Dục, Dương Ký, Quy Cúc Nghệ Hương, khách sạn Vienna, mì sợi bản vị......
Tất cả các chuỗi thương hiệu trọng điểm, tất cả đều dán áp phích liên danh với Multi-group ở cửa hàng của mình, thậm chí còn đưa ra combo riêng cho bọn hắn.
Trong đó, có hai tấm ảnh về rạp chiếu phim Đại Địa, tấm thứ hai viết rõ "mua vé trên Multi-group, tặng thêm một phần bỏng ngô và coca."
Xem xong những tấm ảnh này, Trần Gia Hân choáng váng, cả người lùi về phía sau ba bước mới lấy lại thăng bằng.
Chỉ bằng một lần hoàn tiền và một cái quảng cáo, Giang Cần đã thu hút toàn bộ người tiêu dùng trên mạng, nhưng việc thiếu thương hiệu hợp tác sẽ khiến nỗ lực của hắn trở nên vô ích. Nhưng ngược lại, nếu những thương hiệu lớn này đều gia nhập Multi-group...
Những người tiêu dùng có tiềm năng cùng với các thương hiệu chất lượng nhất sẽ đổ dồn vào Multi-group, tạo nên một sự bùng nổ vào tối nay.
Từ một tuần trước, Giang Cần đã khơi gợi dư luận từng bước từng bước một, hắn bắt đầu từ xây dựng hình ảnh, cuối cùng là liên kết với các thương hiệu. Trần Gia Hân cảm thấy dường như sắp có một thảm họa đang ập đến với bọn họ.
Nhưng khi cô còn chưa kịp thở ra thì đã thấy ông chủ đột nhiên gọi bảo vệ ở cách đó không xa.
Trần Gia Hân quay đầu nhìn lại liền thấy một đám phóng viên cùng nhiếp ảnh gia xông vào, điên cuồng chụp ảnh hiện trường từ mọi góc độ.
Mặc dù bảo vệ khách sạn đã phản ứng kịp thời, nhưng vẫn có một số phóng viên vọt tới quầy lễ tân, bấm máy liên tục vào ba hàng ghế đầu không người.
- Sao phóng viên lại ở đây? Dương Học Vũ đâu, anh ta ở đâu?
- Ông chủ, tôi... tôi ở đây!
Trương Thao trừng mắt đến nỗi hai con ngươi đỏ bừng:
- Không phải đã dặn anh đút tiền cho truyền thông để bọn họ không đến đây sao? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Dương Học Vũ vừa thở vừa lắc đầu:
- Tiền tôi đã đưa xong lâu rồi, người của truyền thông cũng đã đồng ý, nhưng những phóng viên này không phải do chúng ta mời đến.
Đúng lúc này, một nữ phóng viên mặc áo khoác da đột nhiên giơ micro vọt tới:
- Trương tổng, trên mạng nói tài chính DianPing sắp cạn kiệt, xin hỏi đây có phải sự thật không?
Không đợi Trương Thao trả lời, một phóng viên khác lại vọt tới:
- Trương tổng, một nửa thương hiệu của đại hội ký hợp đồng đều không đến, xin hỏi có phải tài chính DianPing đang gặp vấn đề thật không?
- Trương tổng, trên mạng có tin đồn rằng Hỉ Điềm không nhận được tiền hàng từ DianPing và đã chuẩn bị sẵn sàng hủy hợp đồng, liệu đây có phải sự thật hay không?