Tiếp đó, những người lên sân khấu phát biểu sau đó cũng có vẻ thiếu sức sống, và nội dung cuộc họp nhanh chóng chuyển sang chủ đề nghiên cứu phát triển ngành.
Thế nhưng, họp hành mà lại không đi khoe mẽ, người tốt nhà nào vậy? Chỉ tập trung làm chính sự thôi hả?
Mà điều khiến mọi người ngạc nhiên hơn cả là Giang Cần, người ngồi ở vị trí chính giữa hàng ghế đầu tiên, lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Dù người trên bục phát biểu có đề cập đến những vấn đề về uy tín trong ngành, nhưng hắn cũng không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Mãi cho đến khi hoàng hôn buông xuống, hội thảo kỳ lạ này kết thúc trong sự im lặng.
Không có lời mỉa mai nào nhắm vào Multi-group, cũng không có ngầm định gán mác đệ nhất mua nhóm lên người mình.
Mọi người đều bối rối, không hiểu mục đích của hội thảo nghiên cứu này là gì.
Chẳng lẽ mục đích của cuộc họp này chỉ đơn giản là để khoe khoang về phòng tiệc rộng rãi và sang trọng mà DianPing đã thuê?
Khang Kính Đào là người đầu tiên bước ra khỏi đại sảnh, nhưng thay vì xuống cầu thang, y lại đi về phía hành lang phía tây.
Y còn đang băn khoăn về đại hội ký hợp đồng sẽ diễn ra ở bên cạnh, bởi vì y luôn cảm thấy đó mới là sự kiện quan trọng. Tuy nhiên, khi đến cửa phòng tiệc, y lại phát hiện cửa đã bị khóa chặt và đèn cũng tắt.
Ủa đệch, rửa chân làm giảm trí à? Chẳng lẽ đại hội ký hợp đồng mà y chứng kiến ngày hôm qua chỉ là ảo giác?
Khang Kính Đào bắt đầu hoang mang. Y quay đầu đi tìm La Tân và những người khác, bởi vì ngày hôm qua bọn họ là cùng nhau chứng kiến đại hội ký hợp đồng.
Tuy nhiên, khi vừa gặp La Bình, La Tân và Thường Kiến Tùng, y còn chưa kịp nói gì thì điện thoại của y và những người khác cùng lúc vang lên.
Mọi người gần như đồng thời lấy điện thoại ra, áp vào tai và nghe âm thanh từ đầu dây bên kia. Dần dần, bọn họ nín thở...
- DianPing đang gặp rắc rối lớn...
- Ảnh chụp dạ tiệc, ảnh chụp hội thảo nghiên cứu và những thứ khác đã bị rò rỉ. Thậm chí, ảnh chụp những món ăn buffet chưa kịp ăn bị đổ vào thùng rác cũng được tung lên mạng. Mọi người đang xôn xao bàn tán rằng DianPing không trả lời vấn đề hoàn tiền, nhưng lại phung phí tiền bạc tổ chức tiệc tùng xa hoa.
- Còn nữa, cái đại hội ký kết mà bọn họ tổ chức, có tận một nửa thương hiệu không đến. Hình ảnh này đã được đăng tải trên trang nhất các trang tin tức và lan truyền nhanh chóng, trở thành trò cười cho thiên hạ.
- Ai mà có thể tưởng tượng nổi chứ? Một mạng lưới mua nhóm tổ chức sự kiện ký hợp đồng với các thương hiệu, nhưng ba hàng ghế đầu tiên lại trống rỗng.
- Nhiều thương hiệu hợp tác khác đang lo lắng, không biết chuyện gì đang xảy ra với DianPing. Cũng có không ít nhà đã tạm hoãn kinh doanh.
- Thậm chí, điều tồi tệ nhất là...
- Điểm chết người chính là, rất nhiều chuỗi thương hiệu lớn đã bắt đầu ký kết hợp đồng tiếp thị với Multi-group, rất nhiều sản phẩm mới mà chỉ có ở Multi-group mới có thể mua được.
- Bên cạnh anh có thang máy không? Hoặc là cửa tàu điện ngầm, trạm xe buýt, có lẽ anh có thể nhìn thấy...
- Rất nhiều quảng cáo, tất cả đều là màu vàng sáng, đoạn đầu là quảng cáo của thương hiệu, cuối cùng nhảy ra mua nhóm lên Multi-group, vừa bớt lo lắng vừa tiết kiệm tiền.
- Không phải lật bài cũng không phải đập bể, tất cả chúng ta đều đoán sai hết rồi, mỗi bước đi của Giang Cần đều đã tính toán kỹ lưỡng. Đầu tiên hắn chiếm lấy ưu thế đạo đức trước, sau đó lại thu hút người tiêu dùng, cuối cùng là liên kết với vô số thương hiệu lớn, cho nên là lần này DianPing chết thảm rồi.
- Tốt nhất là đừng dại mà chọc vào Giang Cần, sau khi tham dự hội nghị này thì nhanh chóng trở về đi, chúng ta còn rất nhiều chuyện phải điều tra.
- Mẹ nó, những thương hiệu bỗng dưng quay xe kia, có rất nhiều nhà đều là cùng chúng ta hợp tác từ đầu đến cuối, không phải đã nói thân như một nhà sao?
Tin tức mà đám người nghe được đều không khác nhau là mấy, tất cả đều lâm vào trầm mặc, ánh mắt hoang mang nhìn nhau.
Lúc này, từ trong hội trường có rất nhiều người lục tục đi ra, có người chưa nhận được điện thoại, nhìn thấy đám người kia ngơ ngác đứng tại chỗ, có chút khó hiểu hỏi khắp nơi.
Tiếng xì xào bàn tán dần dần vang lên...
Một số người thuộc kiểu ‘hành động phái’ còn vội vàng chạy đến thang máy, xem xong quảng cáo Hỉ Điềm giới thiệu sản phẩm trà sữa mới dành riêng cho Multi-group, tiếp đó là rơi vào im lặng trong một thời gian dài.
Từ giữa tháng mười đến nay, bọn họ luôn theo dõi toàn bộ sự kiện phát triển chậm rãi, từng bước từng bước một, có thể nói là không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Đặc biệt là khi dư luận ảnh hưởng đến Multi-group, rất nhiều người còn hùa theo.
Nhưng cũng chính là sự kiện mà bọn họ đã theo dõi từ đầu đến cuối, kết quả cuối cùng lại đi ngược lại mong đợi của mọi người.
- Hèn gì Trương Thao và Trần Gia Hân đều không đến tham dự hội nghị, Dương Học Vũ kia cũng phát biểu khiêm tốn như vậy, tôi đoán chắc giờ bọn họ đều đã sứt đầu mẻ trán rồi.
La Bình mím môi, không nhịn được lấy một điếu thuốc từ trong túi ra châm.
Y là người quản lý thị trường cấp hai và cấp ba của LaShou, cũng là người duy nhất ở hiện trường chưa từng đối đầu trực tiếp với Giang Cần.
Nhưng giờ phút này đích thân đến hiện trường, y bỗng nhiên hiểu được cảm giác mỗi ngày đều mơ thấy ác mộng mà em trai nói là như thế nào.
La Bình thở dài, lộ biểu tình vô cùng phức tạp:
- Thật ra Học Vũ là một người rất được, trí thức uyên bác, nói chuyện cũng lịch thiệp, đáng tiếc là số mệnh không tốt...
"Vậy cũng tốt, coi như cho các người sống thêm một ngày đi."
Khang Kính Đào đầu óc mơ hồ, trong đầu không ngừng vang lên câu nói Giang Cần nhắc tới trong nhà hàng buffet kia.
- Sau khi trải qua chuyện này, trong giai đoạn phát triển tiếp theo Multi-group hẳn là sẽ không sợ dư luận nữa, tôi còn tưởng rằng bọn họ sẽ ngang tàng công khai tài khoản, kết quả sau ba bước này, quả thực là khổ trước sướng sau.
Thường Kiến Tùng cũng châm một điếu thuốc, hút một lúc lâu:
- Cậu ta luôn không chịu tiếp nhận cổ phần của các gã khổng lồ, loại chiến tranh dư luận kiểu này còn phải trải qua rất nhiều lần nữa.
La Bình quay đầu nhìn về phía y:
- Trải ra mua nhóm cộng đồng, xây dựng chuỗi cung ứng, đầu tư Cao Đức, có lẽ Multi-group thật sự không có tiền, nhưng ngay cả như vậy cũng không thể lật đổ được cậu ta, bây giờ không có thì sau này lại càng không có.
Đang nói, đúng vào lúc này có một thân ảnh bước ra khỏi đại sảnh yến hội, tay ôm bụng, vẻ mặt mệt mỏi, trông có chút khó chịu.
Mọi người nhìn thấy hắn, theo bản năng lùi lại hai bên như sóng biển vỗ bờ.
- Chào Giang tổng.
- Xin chào Giang tổng...
Giang Cần gật đầu:
- Tôi đói, có ai muốn đãi tôi bữa tối không?
"…"
Mặc dù tất cả mọi người ở đây đều thuộc các công ty khác nhau, nhưng có cơ hội mời Giang Cần ăn cơm, ai mà không muốn? Để sau này lỡ như nếu ăn máng khác...
Thế là rất nhiều người đều móc ví tiền ra, tranh nhau chen lấn mời Giang Cần.
Giang Cần cũng không thiên vị ai, phất tay hô từng người một, sau đó liền mang theo những người này đi ra khỏi phòng tiệc, dọc theo màn đêm tiến về phía một khu thương mại gần nhất.
Khi nhìn thấy tấm áp phích màu vàng sáng kia xuất hiện ở trạm xe buýt, tủ kính cửa hàng, thang máy và màn hình ngoài trời, tất cả mọi người đều cảm thấy như mình bị phun một mặt, thực sự hoảng hốt đến mức không mở nổi mắt.
- Giang tổng, ăn gì đây? Món Nhật hay món Tây?
- Ăn đơn giản một chút nhưng vừa ngon vừa đắt là được, à không nên dùng dịch vụ của Multi-group, con người tôi khá cổ hủ nên không thích ứng được với phương thức tiêu dùng mới mẻ này.
“…”