Sáng sớm đầu tháng, thứ ba yên ả, trường đại học Lâm Xuyên tổ chức diễn tập phòng cháy chữa cháy mùa đông. Mọi người chạy túa ra ngoài, sau đó tập trung ở sân vận động nghe nhân viên cứu hỏa giảng giải kiến thức an toàn phòng cháy chữa cháy.
Nghe một lúc cũng có phần buồn ngủ, nhiều người không nhịn được lấy điện thoại ra lướt Tiêu đề.
Giang Cần đứng quan sát, miệng không khỏi bật ra tiếng chậc chậc.
Giao diện APP của Tào Quảng Vũ sau khi mở ra là một loạt đồng hồ, xe hơi hạng sang, đúng là tục!
Nhâm Tự Cường thì toàn bài viết đặt tên cho con: Tử Hàm, Tử Hàm, Hinh Dư, Tân Vũ, Hân Vũ...
Còn Siêu tử, vừa mở ra đã thấy toàn bài viết về “tìm bạn gái” và “làm thế nào để tránh trở thành mục tiêu của gay”.
Trang Thần bên cạnh thì lại là cách vượt qua thất tình và khởi nghiệp, thậm chí còn có cả kế hoạch phá hủy tập đoàn Multi-group. Thật không hổ danh là thuật toán dữ liệu lớn, nhìn người quá chuẩn!
- Ứng dụng này chắc hẳn biết tôi là phú nhị đại! - Tào Quảng Vũ càng lướt càng cảm động, suýt thì rơi nước mắt. Bao lâu nay nỗ lực, người đầu tiên tin tưởng y là phú nhị đại lại là một ứng dụng, bằng không sao nó cứ ngày ngày giới thiệu cho y cách phân biệt Rolex và lựa chọn xe sang chứ?
Giang Cần ngồi xổm bên cạnh bật cười:
- Không, nó chỉ phân tích sở thích của cậu và đưa ra thông tin phù hợp thôi.
Tào Quảng Vũ nhăn mặt mo:
- Còn cậu, nó đề xuất gì cho cậu?
Giang Cần tự hào lấy điện thoại ra:
- Học tập chứ còn gì nữa!
- Bớt láo?
- Không tin thì xem đi.
Tào Quảng Vũ nhận lấy điện thoại, phát hiện toàn là những phương pháp học tập hiệu quả cao và các bài thơ ca phú, câu câu chữ chữ đều lộ ra hương vị cao nhã.
- Điện thoại cậu hỏng rồi à?
- Cút, đây là những gì thuật toán dữ liệu lớn biết về tôi! - Giang Cần giật lại điện thoại, kiêu ngạo hất cằm. Đêm qua hắn đã thức trắng để đọc các bài viết về học tập và thơ ca, cuối cùng cũng sửa lại được ấn tượng của thuật toán về mình, lúc này cột sống thẳng như cột chùa.
Buổi trưa, mọi người tan học từ sân vận động, ùa vào nhà ăn. Phùng Nam Thư và Cao Văn Tuệ chọn chỗ ngồi bên cửa sổ, nơi có ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào, đây chính là một chút may mắn nhỏ bé của mùa thu đông.
Giang Cần theo dòng người vén rèm cửa bước vào, liền thấy tiểu phú bà vẫy tay với mình.
- Trong căn tin đông người như vậy, trai đẹp cũng không ít, sao cậu vẫn nhìn thấy mình?
Cao Văn Tuệ nhìn Phùng Nam Thư trêu chọc:
- Vợ cậu nhìn chằm chằm cửa trước khi cậu tới, sắp thành hòn vọng phu rồi!
Giang Cần vừa ngồi xuống vừa véo má tiểu phú bà:
- Vừa nãy mải lướt tin tức với Tào thiếu gia nên tới muộn, thật ngại quá, bạn học vợ cậu.
Phùng Nam Thư vui vẻ đáp, không có gì có thể ảnh hưởng đến cô:
- Không sao, vợ cậu thích chờ cậu mà.
Cao Văn Tuệ cười lớn:
- Muốn gọi vợ thì gọi thẳng đi, vòng vo làm gì cho mệt.
Nghe xong câu chế giễu của Cao Văn Tuệ, Giang Cần quay đầu nhìn chằm chằm Phùng Nam Thư, luôn cảm thấy chữ “vợ” kia như có ma lực. Tuy hai người chỉ là bạn tốt thuần khiết, nhưng cứ trêu chọc thế này khiến hắn có những suy nghĩ kỳ lạ. Có lẽ, bản thân hắn cũng có chút tâm tư không bạn bè, dù không rõ ràng, nhưng cũng chẳng ai biết...
- Đúng rồi, mọi người đã cập nhật Tiêu đề Tối nay chưa?
- Cập nhật rồi, chứ không thì sao xứng đáng với việc cậu thức khuya spam nhóm chat chứ.
Giang Cần vẫy tay với Cao Văn Tuệ:
- Nào, cho tôi xem nội dung của cậu đi.
Cao Văn Tuệ liếc hắn một cái, rồi đưa điện thoại:
- Cái này có gì hay đâu?
Giang Cần lướt một lúc, thấy toàn là những câu chuyện tình yêu ngọt ngào, rất phù hợp với hình tượng của cô. Không biết tương lai ai sẽ cưới Tuệ Tuệ Tử trong đầu chỉ toàn là đường này, chắc hẳn mỗi ngày đều như đóng phim thần tượng.
Hả?
Lướt đến phía sau, ông chủ Giang bỗng khựng lại trước một tiêu đề: [Làm thế nào để giúp bạn thân lừa người đàn ông mình thích lên giường?]
Mẹ nó cái quái gì thế này?
Giang Cần cổ quái nhìn Cao Văn Tuệ rồi lại nhìn tiểu phú bà đang ngây ngốc dưới ánh nắng, thầm nghĩ: hóa ra có hai cô gái thèm muốn thân thể mình, nam tử hán ra ngoài quả nhiên phải bảo vệ tốt bản thân!
Cũng đúng lúc này, Vương Hải Ny lấy cơm xong quay lại, vừa ngồi xuống đã hỏi:
- Giang tổng, nghe nói cậu và Phùng Nam Thư đi xem phim, còn tình cờ gặp bạn gái cũ?
- Nói hươu nói vượn, tôi không có bạn gái cũ.
Phùng Nam Thư nghe vậy, đầu óc lại bắt đầu mơ hồ, trước mắt hiện lên ba chữ mối tình đầu, mối tình đầu, mối tình đầu…
Giang Cần vươn tay về phía Vương Hải Ny:
- Bạn học Hải Vương Ny, cho tôi xem tiêu đề của cậu đi.
- Xem cái này làm gì?
Vương Hải Ny đưa điện thoại ra, bên trong toàn là ba mươi sáu kế tình trường đen tối: Ám độ trần thương, ám thông khúc khoản, ám vô thiên nhật, ám trung mạc tác, ám kết châu thai, ám lý sử kình, toàn là những thứ không thể lộ ra ánh sáng.
Giang Cần nhìn mà phải thốt lên kinh thật, trong lòng thầm khen Hải Vương Ny quả nhiên thích những thứ kích thích, ngưỡng hưng phấn cao thật.
Tuy nhiên, hắn chỉ lướt qua vài cái liền dừng lại, sợ nhìn thấy bài viết cách lừa bạn tốt của bạn thân lên giường.
Giang Cần cầm lấy điện thoại của Phùng Nam Thư, nhập mật khẩu 0203, mở khóa màn hình. Ấn tượng đầu tiên đập vào mắt hắn là, ôi đệt, đẹp trai kinh!
Hình nền điện thoại của tiểu phú bà là ảnh chụp chung của hai người. Giang Cần ở phía trước, cô nép vào lòng hắn, cả hai cùng nhìn về phía ống kính, ánh mắt Phùng Nam Thư lấp lánh rạng rỡ hơn cả.
Đẹp đôi như vậy, đúng là tướng bạn tốt nha.
Giang Cần không bỏ lỡ cơ hội nào để tự luyến, hoàn toàn bỏ qua yếu tố khách quan.
Tiếp đó, hắn mở ứng dụng “Tiêu đề Tối nay” của tiểu phú bà.
Trước khi refresh, hắn đinh ninh rằng dòng tin tức đẩy sẽ tràn ngập thông tin về mình, thậm chí còn là tôi là người phát ngôn của chính mình. Nhưng sau khi cập nhật, hắn bỗng thấy hoang hoang.
Bởi vì nội dung toàn là chủ đề về mối tình đầu “Mối tình đầu quý giá nhường nào”, “Mối tình đầu tươi đẹp”, “Đàn ông vĩnh viễn không quên được mối tình đầu”, “Từ mối tình đầu đến hôn nhân”...
Giang Cần quay sang nhìn Phùng Nam Thư, cho rằng tiểu dấm tinh này còn đang ghen tuông:
- Cô ấy thật sự không phải mối tình đầu của mình, thề đấy.
- Mình biết. - Phùng Nam Thư ngoan ngoãn gật đầu, giờ cô đã biết mối tình đầu của Giang Cần chính là mình, nên chẳng ghen tị chút nào.
Giang Cần nhìn cô, thấy cô không có chút giận dỗi hay ghen tuông, tò mò tiến lại gần:
- Cậu thật sự tin mình sao?
- Tin chứ.
- Tiểu dấm tinh sao lại dễ dỗ như vậy?
Giang Cần có cảm giác không phát huy được tài hoa dỗ dành bạn tốt, đành phải bóp mặt cô một cái, chỉ cảm thấy xúc cảm mềm mại mượt mà, có chút yêu thích không buông tay.
Sau bữa trưa, ông chủ Giang dành thời gian đi dạo vài vòng, hỏi thăm cảm nhận sử dụng của một vài người quen.