Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1237: CHƯƠNG 1236: CHUYỆN VỀ 5 CÁI GỐI ÔM

Năm 2011 không phải là năm 2021, chưa có khóa vân tay, khóa mật mã... Nên hầu hết mọi người đều dùng chìa khóa.

Trên người Giang Cần có chìa khóa ký túc xá, chìa khóa phòng 207 và 208, cùng với chìa khóa xe.

Phùng Nam Thư cũng có chìa khóa ký túc xá, chìa khóa xe Tiểu Phấn, và cả chìa khóa nhà Giang Cần.

Đúng vậy, Phùng Nam Thư có chìa khóa nhà Giang Cần, còn Giang Cần thì không có.

Thực ra, từ khi tiểu phú bà ở nhà Giang Cần đón Tết Âm lịch, Viên Hữu Cầm đã đưa cho cô một chiếc chìa khóa, còn Giang Cần chỉ có chiếc chìa khóa dự phòng giấu dưới miếng lót chân.

Cho nên, chiếc móc khóa này vẫn rất hữu dụng.

Hơn nữa, chiếc móc khóa này cũng rất hợp với tình hình hiện tại, bởi vì Cao Văn Tuệ từng nói, Phùng Nam Thư giam mình sâu trong nội tâm, khóa chặt lại, ngay cả chính cô cũng không có chìa khóa.

Chỉ có người bạn thân chó má của cô mới có thể mở khóa trái tim cô.

Giang Cần tháo từng chiếc chìa khóa của mình ra, treo lên móc khóa mới, giơ lên trước mắt:

- Mình càng nhìn càng thấy đây không phải là móc khóa bạn tốt.

- Vậy thì nhìn ít thôi.

“?”

Sau đó, Giang Cần tiếp tục mở các bưu kiện khác, phát hiện tất cả mọi thứ đều được mua theo cặp: cốc, dép lê... Bất kể là cái gì, trong đó đều có một phần của hắn.

Phùng Nam Thư dừng xe sang một bên, ngồi xổm cạnh hắn, tựa vào vai Giang Cần, ngoan ngoãn nhìn hắn mở từng hộp.

Lúc mở đến hộp thứ tư, Giang Cần nhìn thấy một bộ đồ lót “bạn tốt”.

Một chiếc là kiểu dáng tứ giác, một chiếc là kiểu dáng tam giác, mặt trên đều in hình chú hổ con đang gầm gừ.

- Cậu... Cậu còn quan tâm đến cả cách ăn mặc của bạn tốt?!

- Mua nhầm thôi.

Phùng Nam Thư không hề chột dạ:

- Quần lót bạn tốt.

Giang Cần nhét chiếc quần lót của Phùng Nam Thư vào trong hộp, nhét chiếc của mình vào túi, rồi cất tất cả bưu kiện vào trong hộp lớn nhất, để tiểu phú bà dễ mang đi.

Cuối cùng, hắn tự tay cầm chiếc hộp hình trụ lớn nhất. Hắn đã sớm tò mò bên trong là gì, nhưng mở chuyển phát nhanh giống như mở hộp quà bí mật, những món nhỏ đều là món khai vị, thứ lớn nhất, đắt nhất đương nhiên phải để dành cuối cùng.

Nhưng xhưa kịp để Giang Cần mở ra, chiếc trụ lớn kia đã bị Phùng Nam Thư giữ chặt.

- Ca ca, cái này đừng mở ra.

- Bên trong là gì?

- Thứ hay ho.

Giang Cần nghe vậy liền định mở:

- Thứ tốt đương nhiên phải xem!

Phùng Nam Thư giằng lấy:

- Không được, mở ra nó sẽ cắn người.

“?”

- Cắn người? Bên trong có chó à?

Phùng Nam Thư nghiêm túc gật đầu, sau đó ôm hộp chuyển phát nhanh, cùng chiếc gối ôm của cô hối hả lên lầu, còn không quên nhắc nhở Giang Cần sạc pin cho tiểu Phấn.

Giang Cần cảm thấy chắc chắn tiểu phú bà có điều gì kỳ lạ, định bụng tìm thời gian tra hỏi cho ra lẽ, sau đó quay người đi căn tin.

Trên đường, hắn thấy rất nhiều người ôm hộp chuyển phát nhanh về ký túc xá.

Tào thiếu gia cũng mua không ít đồ, trong đó có một chiếc đồng hồ hiệu nước ngoài, đeo lên tay vàng rực, không hề kém cạnh chiếc Patek Philippe của Giang Cần.

Giang Cần ăn cơm xong trở về, nhìn thấy liền nhếch mép:

- Taobao... Hàng giả vẫn còn nhiều lắm, mua hàng chính hãng nên đến Multi-group Nghiêm Tuyển.

- Tôi biết chứ.

- Vậy cậu còn mua trên Taobao?

- Tôi mua hàng giả mà, tôi đâu biết xem đồng hồ, mỗi lần còn phải chỉnh giờ, xem điện thoại vẫn tiện hơn.

Tào Quảng Vũ lắc lắc cổ tay:

- Nhưng với khí chất, lại thêm thân phận phú nhị đại của bản thiếu gia, dù đeo hàng giả, người khác cũng sẽ tưởng thật, căn bản không cần thiết mua thật, hàng giả lại rẻ.

Đang nói, Trương Quảng đi ngang qua, liếc mắt liền nhận ra chiếc đồng hồ trên tay Tào thiếu gia:

- Uầy, mua đồng hồ giả à? Còn sáng loáng, nhìn như vàng thật.

“???”

- Sao cậu biết là giả?

Trương Quảng ngẩn người:

- Không biết, có lẽ là do khí chất?

Tào Quảng Vũ tháo đồng hồ đeo lên tay Giang Cần:

- Thế này thì sao?

Trương Quảng Phát nheo mắt, nhìn kỹ hồi lâu:

- Có thể là tôi nhìn nhầm, cái này nói không chừng là thật.

Tào Quảng Vũ suýt nữa tức điên:

- Cút đi, cậu bị ung thư mắt, hết thuốc chữa rồi!

- Tôi nói thật mà…

Giang Cần ở bên cạnh cười nghiêng ngả, sau đó bỗng nghe thấy điện thoại di động reo liên hồi.

Mở ra xem, là Cao Văn Tuệ gửi tới hai tấm hình, một tấm là gối ôm in ảnh chụp của mình bị treo trên tường, tấm còn lại cũng là gối ôm in ảnh chụp của mình, được đặt ở đầu giường Phùng Nam Thư.

“Giang Cần, quản vợ cậu đi, bây giờ tôi tắt đèn là có thể nhìn thấy cậu chết không nhắm mắt, không thể nào ngủ được!”

Giang Cần:

“Cái mẹ gì thế này?”

Cao Văn Tuệ:

“Gối ôm do vợ cậu đặt làm, nói là vừa thức dậy là có thể nhìn thấy cậu, mỗi lần xuống giường còn phải ôm một cái!”

Phùng Nam Thư:

“Là Hải Ny dạy mình, lần này không lừa cậu.”

Giang Cần gửi một cái biểu tượng phẫn nộ:

“Mau gỡ xuống, cái này xui xẻo lắm, hơn nữa, gương mặt giá trị sáu triệu, sao có thể để Cao Văn Tuệ ngắm nghía free mỗi ngày được!”

“Mình không muốn.”

“Nghe lời.”

Phùng Nam Thư gửi một cái biểu tượng khóc:

“Đã tháo xuống.”

Cao Văn Tuệ:

“Cô ấy không tháo đâu, thậm chí còn chưa xuống giường, bây giờ đã dám lừa cậu tháo xuống, sau này còn không phải là lừa cậu sinh con à!”

Phùng Nam Thư:

“Cao Văn Tuệ, cậu là người xấu!”

Giang Cần mở danh bạ, gọi cho dì ký túc xá của Phùng Nam Thư, bảo dì đi lên tịch thu gối ôm của mình.

Multi-group ở Lâm Đại có trạm dịch vụ ký túc xá, đều là dì ký túc xá làm nhân viên quản lý, mỗi tháng các dì đều có thể nhận được thêm tiền lương, thế nên là răm rắp tuân lệnh Giang Cần rồi.

Rất nhanh, dì gọi điện thoại tới, nói là năm cái gối ôm đều đã được tịch thu, hỏi cậu xử lý như thế nào.

Giang Cần choáng váng, trong lòng tự nhủ không phải chỉ có hai cái sao, sao lại tịch thu được năm cái.

- 503 hai cái, 506 ba cái.

“?”

- Tại sao 506 cũng có gối ôm của tôi, tìm thấy ở chỗ ai?

- Giản Thuần, Tưởng Điềm còn có một người tên là Tống Tình Tình, vị trí ký túc xá được đánh dấu như vậy.

Giang Cần ngây người, trong lòng thốt lên “hảo hán”.

Những cô gái này, bề ngoài ngoan ngoãn nhưng bên trong cái gì cũng dám làm.

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Trang Thần bước vào, kêu Trương Quảng Phát trở về quét dọn vệ sinh.

Mấy hôm trước vẻ mặt y vẫn luôn u ám, nhưng hôm nay lại vô cùng rạng rỡ, trong tay còn cầm một ly trà sữa, lắc lư trước mặt Giang Cần.

- Cậu nhặt được tiền à, vui thế? - Trương Quảng Phát liếc y.

Trang Thần mỉm cười:

- Buổi chiều Giản Thuần đưa trà sữa cho tôi.

- Cô ấy tặng trà sữa cho cậu? Mua nhiều thế.

- Không phải, mấy ngày nay tôi cầm giúp ký túc xá của cô ấy không ít chuyển phát nhanh, Giản Thuần đặc biệt mua trà sữa cảm ơn tôi.

Trương Quảng Phát nghe xong thở dài:

- Không phải sau khi xem xong [Những năm ấy] cậu liền quyết định tạm thời rời khỏi Giản Thuần, trở thành chính mình tốt hơn sao, lúc này mới một tuần đi, cậu lại quấn lấy cô ấy?

Trang Thần nhướng mày:

- Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua trạm chuyển phát nhanh, thuận tay giúp một chút thôi.

- Không phải cậu nói giúp mấy ngày sao? Mỗi ngày cậu đều đi ngang qua, còn mỗi ngày gặp được các cô ấy, hơn nữa, chuyển phát nhanh cái gì mà các cô ấy không thể lấy? Lão Trang cậu đừng tự lừa người dối mình nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!