- Uh, viết sai rồi.
- Có thể viết lại...
Giang Cần gạch bỏ chữ viết sai, xoạt xoạt hai nét điền xong, đưa cho Tưởng Điềm, sau đó theo bản năng nhìn về phía Giản Thuần và Tống Tình Tình ngồi cách đó không xa.
Hắn không biết rằng, Giản Thuần cũng còn đang khẩn trương nhìn hắn. Khi phát hiện ánh mắt giao nhau, cô lập tức hoảng hốt né tránh, rụt cổ lại như chim cút.
- Giang Cần nhìn chúng ta, chuyện gối ôm chắc chắn cậu ta đã biết...
- Không sao đâu, nam thần sẽ hiểu mà. Con gái trẻ tuổi dễ xúc động là chuyện bình thường, con trai bọn họ cũng thường xuyên như vậy.
- Làm sao cậu biết con trai cũng như vậy?
- Cứ đến 11h tối là lịch sử ghé xem không gian QQ của tôi lại đầy ắp, rất nhiều người còn đến hằng ngày. Tôi có một album ảnh lúc đi ngâm suối nước nóng, mặc áo tắm ngâm mình trong nước, lộ đùi. Album ảnh kia được hoan nghênh nhất.
“…”
Giản Thuần không phóng khoáng, yêu tự do như Tống Tình Tình. Cô cúi đầu, cảm giác như Giang Cần vẫn đang nhìn mình, khiến trái tim cô loạn nhịp, hoàn toàn mất đi nhịp đập vốn có.
Đêm hôm đó, dì quản lý ký túc xá Học viện Tài chính bất ngờ dẫn người đi kiểm tra phòng. Các cô còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Hẳn là mùa đông, vì đề phòng hỏa hoạn, số lần kiểm tra vật dụng cấm tăng lên. Nồi nấu mì, lẩu mini, ổ cắm điện – tất cả đều bị cấm.
Nhưng các cô chưa bao giờ ngờ được, mục tiêu của dì quản lý lại là... Gối ôm. Vừa đi vào liền tịch thu chúng ngay lập tức.
Sau đó, các cô còn nghe thấy dì gọi điện cho ai đó, báo cáo: 503 tịch thu hai cái, 506 tịch thu ba cái, rồi đọc tên ba người các cô...
Mặt Giản Thuần đỏ bừng, như bị lửa thiêu. Trong đầu cô không ngừng hiện lên phản ứng của Giang Cần khi biết chuyện này.
Ngoại trừ Vương Hải Ny, cô gái nào mà chịu nổi loại kích thích này chứ?
Nhưng lúc này, Tưởng Điềm cầm bảng thể trắc quay lại, mặt cũng đỏ bừng, như sắp khóc đến nơi. Cô ngồi xuống, liên tục dùng tờ giấy quạt gió vào mặt, cố gắng hạ nhiệt.
- Cậu sao vậy?
Tưởng Điềm hạ giọng:
- Giang Cần... Biết chuyện gối ôm rồi...
- Hả?
Mặt Giản Thuần càng đỏ hơn:
- Cậu hỏi cậu ta à?
Tưởng Điềm đặt tờ giấy xuống bàn:
- Cậu tự xem đi.
Giản Thuần liếc nhìn, phát hiện trong ô điền tên, Giang Cần viết chữ “ôm” và chữ “mộc”, rồi vội vàng gạch bỏ, viết đè lên hai chữ “Giang Cần”.
- Lúc nãy tớ đi tìm cậu ta, chắc cậu ta đang thất thần, nghĩ đến chuyện gối ôm, nên viết nhầm.
- Trời ơi...
Giản Thuần cảm thấy khó thở, úp mặt xuống bàn rên rỉ.
Có điều may mắn là, các cô đều là đồng phạm, không phải một mình cô chịu đựng sự xấu hổ này.
- Bạn học Giản Thuần, cậu bị sốt sao? Sao mặt đỏ thế?
- Không, tớ không có, không có... Lẳng lơ, một chút cũng không...
Giản Thuần vùi mặt vào cánh tay, kịch liệt phủ nhận, mặt càng nóng hơn.
“?”
Trang Thần hơi ngơ ngác, thầm nghĩ sao cô ấy lại nói giọng địa phương.
Cùng lúc đó, Giang Cần đứng dậy, rủ lão Tào và mấy người bạn đi vệ sinh, nhưng cả ba đều không muốn đi.
Mà giờ hắn cũng ngại rủ các cô Tống Tình Tình đi cùng, nên đành cất túi tự ra khỏi lớp.
Phùng Nam Thư đang đứng ở hành lang nghe ngóng chuyện, nhìn thấy Giang Cần đi ra, cô phồng má, hừ nhẹ một tiếng, tỏ vẻ lạnh lùng, nhìn chằm chằm hắn mà không nói gì.
- Sao không gọi ca ca nữa?
- Cậu không cho mình treo gối ôm của cậu.
- Thật là thù dai...
Giang Cần đi ngang qua, thuận tay véo má cô một cái, rồi xoay người đi vệ sinh.
Chờ đến lúc hắn quay lại, chuông vào học liền vang lên. Mọi người ở hành lang ùa vào lớp, còn Giang Cần thì đi theo tiểu phú bà đến lớp bên cạnh học.
Phùng Nam Thư thích học cùng Giang Cần, nhưng tri thức thì cô không tiếp thu nổi nữa, trong đầu toàn là Giang Cần.
Trước kia cô còn nói với Giang Cần nếu là bạn tốt thời trung học thì tốt rồi, nhưng với bộ não bạn tốt của cô nếu thật sự dính lấy Giang Cần từ thời trung học thì đừng nói Lâm Đại, Lam Tường cũng không đậu được.
- Cậu đừng nhìn mình nữa, mình muốn học hành nghiêm túc.
- Ngao.
Phùng Nam Thư đáp một tiếng, rồi nhìn xuống dưới, ngón tay nhẹ nhàng móc vào bên quần Giang Cần, kéo ra một khe hở nhìn thoáng qua.
Giang Cần giật mình:
- Phùng Nam Thư, cậu lại làm gì đấy?
- Để mình xem cậu có mặc quần lót bạn tốt không. - Phùng Nam Thư ngẩng lên, có chút thản nhiên.
“...”
Giang Cần nheo mắt:
- Mặc!
Phùng Nam Thư mím môi:
- Vừa rồi mình không thấy.
- Còn muốn kiểm tra nữa hả?
Giang Cần túm lấy một góc và kéo ra ngoài:
- Nhìn đi, mặc rồi đấy. Đừng làm phiền mình nữa, mình phải học bài.
Phùng Nam Thư “ngao” một tiếng, quay đầu nhìn bảng đen.
Ba giây sau, Giang Cần - vừa nói muốn học hành nghiêm túc, quay sang hỏi Phùng Nam Thư:
- Cậu... Mặc quần lót bạn tốt không?
- Mặc.
- Cho mình xem nào.
Phùng Nam Thư cũng kéo ra một góc cho hắn nhìn thoáng qua. Kích thích Giang Cần gần chết, bèn đưa tay đánh nhẹ vào mông cô một cái.
Ánh mắt tiểu phú bà có chút mơ màng, không hiểu sao lại được thưởng.
Cùng lúc đó, ở ngoài cửa lớp, một người phụ nữ mặc áo khoác xám đang nhìn hai người họ qua cửa sổ.
Ở góc độ này không nhìn thấy động tác nhỏ của bọn họ dưới bàn, nhưng có thể thấy hai người không rời mắt khỏi nhau. Khóe miệng người phụ nữ khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt.
Tiếng chuông tan học nhanh chóng vang lên, Phùng Nam Thư ngoan ngoãn đứng dậy, để Giang Cần cài lại nút áo cho mình. Cảnh tượng ấm áp này cũng lọt vào mắt phu nhân Tần Tịnh Thu đang đứng ngoài cửa sổ.
Đến khi hai người nắm tay bước ra khỏi phòng học, bọn họ nhìn thấy Tần Tịnh Thu đứng trước cửa, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên.
- Thím sao lại đến đây ạ?
- Thím đến thăm hai đứa lười này chứ sao! Hai đứa cũng thật là, chẳng biết về thăm chú thím gì cả.
Ánh mắt Giang Cần nghiêm nghị hướng về phía Phùng Nam Thư:
- Cậu lười quá đấy, thế mà không biết dẫn mình về thăm chú thím một chuyến!
Phùng Nam Thư ngớ người một lúc, sau đó phản bác:
- Nào có, mình siêng năng lắm chứ bộ.
Tần Tịnh Thu bật cười khanh khách nhìn hai người bọn họ, bỗng nhiên có cảm giác trở lại lúc còn trẻ, yêu đương tán tỉnh cùng Phùng Thế Hoa.
Đặc biệt là khoảnh khắc vừa rồi, chứng kiến hai người họ ở đằng kia, đầu kề đầu, tai áp tai, hình ảnh thanh xuân tươi đẹp ấy cứ như ùa về, phả vào mặt cô.
Hơn nữa, cô nhận ra cháu gái mình dường như rạng rỡ hơn, ánh mắt linh động, biểu cảm cũng trở nên phong phú, đáng yêu, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng trước đây.
Xem ra, Giang Cần thực sự rất yêu thương và chiều chuộng cô bé.
Là phụ nữ, Tần Tịnh Thu hiểu rõ, sự lạnh lùng của cháu gái chỉ là lớp vỏ bọc để bảo vệ bản thân. Càng bất an, con bé càng khoác lên mình lớp vỏ bọc dày thêm, và chỉ khi ở bên cạnh người đem lại cảm giác an toàn, con bé mới dần dần cởi bỏ từng lớp một.
- Trước đây thím chưa có lần nào ở lại lâu, lần này có muốn thử căn tin của trường Lâm Đại chúng cháu không?
- Cũng được.
- Chắc thím không vội về chứ? Bên Lâm Xuyên có rất nhiều món ngon. - Giang Cần nắm tay Phùng Nam Thư dẫn đường, thuận miệng hỏi một câu.
Thật ra, câu hỏi này đơn giản chỉ là hỏi thím khi nào trở về, nếu là sinh viên đại học ngây ngô, chắc chắn sẽ hỏi thẳng như vậy. Nhưng cách hỏi như thế thật sự không dễ nghe, cứ như đang mong người ta rời đi vậy. Ngược lại, cách hỏi của Giang Cần lại toát lên vẻ thân thiết, tự nhiên.