Giang Cần chỉ tay về khu sơ chế:
- Bốn thành phố lớn hiện đều có nhà kho kết hợp khu sơ chế. Chúng tôi thống nhất nguồn nguyên liệu, một con cá có thể được phân tách thành vô số bộ phận. Quán chỉ bán canh đầu cá sẽ chỉ lấy đầu cá, quán chuyên cá kho chỉ cần phần thịt cá.
Tào Quảng Vũ sững sờ:
- Chết tiệt!
- Chúng tôi lấy hàng trực tiếp từ nguồn, giảm chi phí cung ứng, sau đó chia nhỏ và kết nối chính xác với nhu cầu của từng thương gia, giảm chi phí kinh doanh. Cậu biết điều này dẫn đến kết quả gì không?
- Kết quả gì?
Giang Cần khoanh tay:
- Cuối cùng, người tiêu dùng được hưởng lợi thông qua Multi-group, thương gia thu được lợi nhuận ổn định, chúng tôi giảm thiểu đáng kể chi phí và người tiêu dùng nhận được lợi ích thiết thực nhất.
Tào Quảng Vũ nghe xong, đầu óc bắt đầu ong ong:
- Từ đầu đến cuối đều là cậu kiếm lợi, lão Giang, cậu định kiếm bao nhiêu tiền nữa?
- Không nhiều lắm, chút chút thôi.
- Lúc trước làm mua nhóm cộng đồng, tôi đã nhận thấy chi phí trong khâu này rất khủng khiếp, ép thế nào cũng không xuống được, cho nên mới quyết định phải tự xây dựng chuỗi cung ứng.
Giang Cần vỗ vai Tào Quảng Vũ:
- Cậu biết không, lợi nhuận trong mảng này còn đáng sợ hơn cả hoa hồng của Multi-group.
Tào Quảng Vũ cẩn thận suy nghĩ lại toàn bộ quy trình ở trong đầu:
- Lão Giang, nếu theo cách này, những thương hộ buôn bán kia, thực chất cuối cùng đều là người gia công cho Multi-group.
- Có thể nói như vậy.
Giang Cần gật đầu:
- Nguyên vật liệu là của tôi, không có thương nhân trung gian kiếm lời chênh lệch, các thương hộ đều làm công đoạn chế biến cho Multi-group, cuối cùng nền tảng bán hàng cũng là của tôi.
Tào Quảng Vũ lại thốt lên “Chết tiệt”.
Tuy thiếu gia thường ngày có chút ngông cuồng, nhưng không phải kẻ ngốc, bằng không cũng chẳng thi đậu trường 985.
Giang Cần vừa nói xong, y lập tức hiểu được ý tưởng thương mại kết hợp giữa chuỗi cung ứng và Multi-group.
- Kiếm tiền của người tiêu dùng không phải là bản lĩnh, ăn hết lợi nhuận của người trung gian mới là bản lĩnh.
- Liệu có rắc rối gì không? Những công ty làm chuỗi cung ứng đô thị có để yên không?
Giang Cần liếc y một cái:
- Chúng ta có thể đánh, sau đó bọn họ phát hiện đánh không lại, liền gia nhập vào thôi. Có tiền cùng nhau kiếm, chẳng phải tốt hơn sao?
Tào Quảng Vũ há hốc mồm:
- Bọn họ đâu có chuỗi cung ứng dài như cậu.
- Vậy thì tôi chịu.
- Cậu thật độc ác...
Giang Cần mỉm cười:
- Hiện tại, chuỗi tươi sống ở thủ đô và Thượng Hải đang được xây dựng, có hơn ba trăm chuỗi thương hiệu ký hợp đồng với chuỗi cung ứng của chúng tôi. Nguyên vật liệu của chúng tôi không có thương gia trung gian bóc lột tầng tầng lớp lớp, nên có thể đưa ra giá cả giàu tình người hơn.
Ngay lúc này, điện thoại Giang Cần bỗng rung lên. Mở ra nhìn, hóa ra là tin nhắn của Sở Ti Kỳ.
Hai người đã thêm WeChat của nhau vì chuyên đề tuyên truyền cho trường Đại học Lâm Xuyên, nhưng chưa từng trò chuyện. Hôm nay, Sở Ti Kỳ bỗng nhiên hỏi hắn đang làm gì.
Hiện tại, Giang tổng đang lắp não sự nghiệp, bàn chuyện kinh doanh trăm tỷ, chỉ cười trừ cho qua loại tin nhắn này, chỉ seen không rep.
Tào Quảng Vũ liếc hắn:
- Sao không trả lời? Sợ Phùng Nam Thư ghen à?
- Bạn tốt thì ghen cái gì, đầu óc cậu có vấn đề à?
- Vậy sao không dám nhắn lại?
- Sự nghiệp không gì sánh bằng, cho dù thiên tiên nói nhớ, cũng phớt lờ.
Giang Cần vừa định cất điện thoại, lại thấy tiểu phú bà cũng nhắn tin WeChat hỏi hắn đang làm gì.
“Hôm nay đến Hàng Châu với Tào thiếu gia, đang xử lý công việc, có thể ngày mốt về. Tối nay ở nhà Tào thiếu gia, dì nói sẽ làm thịt kho tàu cho mình. Ngày mai ăn cơm với Lữ Chí Xuyên, giám đốc bộ phận đầu tư của Alibaba.”
Vị tổng giám đốc trong bộ đồ sự nghiệp gõ phím trả lời, thậm chí còn bắt Tào thiếu gia chụp ảnh trước cửa nhà kho.
Mà trước khi bấm nút chụp, vị tổng giám đốc trong bộ đồ sự nghiệp này còn chỉnh trang kiểu tóc hơn mười phút...
- Ngày mai cậu đến Alibaba?
- Ừ, lúc đến có đăng lên nhóm bạn bè, bị nhìn thấy, nên muốn mời tôi ăn cơm.
Tào thiếu gia không nhịn được lên tiếng:
- Đưa tôi đi cùng, để tôi đến Alibaba chụp vài tấm ảnh về trang bức đi.
Giang Cần quay đầu nhìn y:
- Đến đây, quay đầu nhìn khu công nghiệp mới xây của chúng ta.
- Sao vậy?
- Cổ phần trong tay ba cậu sớm muộn gì cũng là của cậu, cậu còn là bạn cùng phòng kiêm anh em tốt của ông chủ Multi-group. Lữ Chí Xuyên thì sao, chẳng qua là một giám đốc đầu tư, người làm công cao cấp mà thôi. Cậu thấy anh ta không khoe khoang, anh ta gặp cậu mới khoe khoang. Cậu phải hiểu rõ thân phận của mình.
- Mẹ nó…
Một câu của Giang Cần đã đánh thức người trong mộng, Tào Quảng Vũ lập tức hiểu rõ thân phận của mình, ngực ưỡn cả buổi trưa, trông còn lớn hơn cả Đinh Tuyết.
Hai vợ chồng này, quả thực là đôi đũa lệch.
Ông chủ Giang dời ánh mắt, thấy mười hai chiếc xe vận tải ở bên cạnh khu sơ chế đã khởi động, động cơ gầm rú, chầm chậm chạy ra sau khi xếp hàng xong.
- Bây giờ đã bắt đầu xuất hàng rồi sao?
- Đúng vậy, Giang tổng, đại khái ba giờ chiều nay sẽ đến nơi.
- Thật ngoạn mục...
Giang Cần khoanh tay, ánh mắt dõi theo từng chiếc xe vận tải rời đi.
Tào thiếu gia từ nhỏ đã thấy cảnh tượng này, chẳng có gì lạ lẫm. Nhưng kết hợp với những lời Giang Cần vừa nói, tuyến sữa của y như muốn cuồng phun.
Những sản phẩm này sẽ được vận chuyển bởi Hằng Thông, thông qua kênh phân phối của Multi-group, tiến thẳng vào các thành phố.
Sản phẩm sẽ được đưa đến tay các đối tác kinh doanh Multi-group và cung cấp cho người tiêu dùng Multi-group.
Đối với các cửa hàng thực thể trong ngành F&B, sự phụ thuộc vào chuỗi cung ứng là rất lớn. Các cửa hàng ký hợp đồng với chuỗi cung ứng Multi-group có thể sẽ gắn bó với Multi-group suốt đời.
Bởi vì với tư cách là thương hộ, bọn họ có thể lựa chọn nền tảng mua nhóm tốt hơn, nhưng bọn họ lại không tìm được chuỗi cung ứng nào giàu tình người như Multi-group.
Mặc dù Multi-group kiếm tiền từ cả hai đầu, nhưng với sự phối hợp giữa việc cung cấp hàng hóa và thu hoa hồng, Multi-group vẫn rất có lương tâm.
Tôi kiếm 10% từ việc cung cấp hàng cho bạn, nền tảng thu hoa hồng 10% từ bạn, trên thực tế tổng cộng chỉ có 20%.
Nhưng các nhà cung cấp khác có thể muốn 15% của bạn, bạn còn phải cho các nền tảng mua nhóm khác 10%.
Cho nên, nền tảng Multi-group cộng thêm con đường nhà mình, ở phương diện này sẽ giúp thương gia tiết kiệm được 5% không gian lợi nhuận, kẻ ngốc mới không chọn.
Và khi ngày càng có nhiều thương gia ký hợp đồng, dữ liệu thống kê của bọn họ cũng sẽ ngày càng chính xác.
Mỗi thành phố một tháng tiêu hao bao nhiêu heo bò dê cá... Đều có số liệu thực tế được phản hồi cho bộ phận mua hàng, trở thành cơ sở để mua hàng.
Số liệu này có thể đảm bảo không xuất hiện tình trạng tồn kho quá nhiều, lượng tồn kho vượt chỉ tiêu, tối đa hóa hiệu quả vận hành và sử dụng kho hàng, đồng thời giảm thiểu nguy cơ tồn kho.
Cho nên, vì sao người giàu càng giàu? Chính là bởi vì năng lực tập hợp tài nguyên.
Trên thực tế, ngoài một số ngành công nghiệp sáng tạo ra, hầu hết các ngành nghề còn lại đều hoạt động theo cách này, không có hàm lượng kỹ thuật quá cao.