Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1288: CHƯƠNG 1287: GỌI NGHĨA PHỤ HAY LÀ GỌI CHÚ?

Cơn gió xuân nhè nhẹ thổi qua phố phường, khắp các ngõ ngách đều rực rỡ sắc màu với đèn hoa treo cao đón Tết.

Bởi vì là dịp nghỉ lễ, các cửa hàng thực thể bước vào giai đoạn kinh doanh cao điểm. Ngược lại, thị trường giao hàng lại chững lại, cho các nền tảng có thời gian thở dốc.

Mượn cơ hội này, tất cả bọn họ đều điều chỉnh mô hình vận hành và tối ưu hóa nền tảng.

Ele.me dồn toàn bộ tài chính còn lại vào việc phát triển ứng dụng dành cho tài xế.

Giao hàng Nuomi thì tiếp tục con đường cũ của mua nhóm, nhắm mục tiêu mở rộng sang bốn thành phố mới sau Tết.

Giao hàng Koubei thì càng trâu bò hơn, bọn họ thâu tóm các app ăn khuya, app bữa ăn công tác, gián tiếp chiếm lĩnh thị trường hai thành phố.

Trong khi đó, QuickMeal lại sa lầy vào vũng bùn.

Tịch Chung Văn nhận ra mô hình trả lương cơ bản và ký hợp đồng không phù hợp với ngành internet. Việc tuyển dụng tài xế gặp nhiều trở ngại, quy trình ký kết hợp đồng rườm rà, phí giao hàng thấp, không tạo được lợi thế cạnh tranh.

Lại thêm áp lực từ Giao hàng Nuomi càng khiến Tịch Chung Văn thêm đau đầu. Y nhớ lại những ngày tháng làm giao hàng ở kinh đô, quản lý ba tòa nhà văn phòng, cuộc sống vô cùng thoải mái, sao giờ đây lại khó khăn chồng chất.

Cùng lúc đó, các trang tin tức lớn liên tục thêm củi cho ngọn lửa giao hàng:

[Căn cứ thống kê điều tra, số người đăng ký làm tài xế giao hàng tăng 60.000.]

[Sinh viên đại học tranh thủ kỳ nghỉ làm thêm, tự trang trải học phí.]

[Chỉ cần một chiếc xe điện, tài xế giao hàng part-time kiếm hơn 10 ngàn mỗi tháng.]

[Nghề nghiệp không phân biệt sang hèn, tài xế giao hàng trở thành công việc hot.]

Việc một ngành nghề liên tục được truyền thông nhắc đến cho thấy nhu cầu nhân lực đang rất cao. Những thông tin này lan truyền trên internet, tác động mạnh mẽ đến ngành giao hàng.

Lưu Cường, 27 tuổi, làm công nhân xây dựng cùng người hàng xóm Lục ca đã một năm. Gần Tết, y đang nóng lòng chờ chủ thầu thanh toán tiền công để về quê.

Hiện tại công trường đã tạm nghỉ, nhưng tiền lại mãi không thấy đâu, tâm tình Lưu Cường càng xôn xao náo động.

- Lục ca, tiền công có chưa? Sắp Tết rồi, không có tiền sao về nhà?

- Chưa, chủ thầu nói tiền công trình năm ngoái chưa thanh toán được, chắc phải sang năm.

- Sao năm nào cũng vậy? - Lưu Cường bực bội.

Lục ca thở dài:

- Cường Tử, tôi tính sang năm không làm nữa.

- Không làm thì sao được? Con còn nhỏ, phải đi học!

- Tôi định đi giao đồ ăn, chúng ta còn trẻ, không nên phí hoài sức lực trên công trường.

Lục ca đưa cho Lưu Cường một tờ rơi màu xanh của Ele.me mà y nhặt được, trên đó in dòng chữ “Giao đồ ăn, thu nhập hơn 10 ngàn mỗi tháng.”

Lưu Cường bán tín bán nghi:

- Giao đồ ăn mà kiếm được hơn 10 ngàn, thật hay giả?

- Hơn 10 ngàn thì hơi khó, nhưng ông lão tưới cây trong khu làm ba ngày đã được hơn ba trăm.” Lục ca vỗ vai Lưu Cường, “Cậu thu dọn đồ đạc về quê ăn Tết đi, con đang đợi ở nhà. Sang năm quay lại lấy tiền lương, mua xe điện, tôi dẫn cậu đi giao đồ ăn.

Ngày 28 Tết, có gì thì gì cũng không bằng về quê, dòng người hồi hương đạt đỉnh điểm. Giang Cần khảo sát kho kết nối chuỗi cung ứng Multi-group ở ngoại ô, ghé thăm chú thím, sau đó trở về Tế Châu.

Vừa về đến nhà, hắn đã bị Viên Hữu Cầm và Phùng Nam Thư kéo đi mua sắm đồ Tết, tiện thể ghé qua thôn Nam Nhai – quê ngoại của Giang Cần – để tham gia hội chợ Tết.

Hội chợ Tết ở Nam Nhai thôn diễn ra vào 28 tháng Chạp, quy mô không thua kém gì hội chùa. Mọi người từ khắp nơi, kể cả thành phố, đều đổ về đây.

Sau khi đi vào, khắp nơi là người đẩy xe đạp, lái xe ba bánh.

Trên con đường đất vàng, đâu đâu cũng nghe thấy tiếng hỏi “cái này bán thế nào”, “rẻ hơn chút được không”.

Giờ phút này, Giang Cần trở thành “người vận chuyển” bất đắc dĩ, đi một vòng đã xách đầy túi lớn túi nhỏ. Viên Hữu Cầm mua sắm nhiệt tình, trong khi tiểu phú bà chỉ loanh quanh ngắm nghía.

Hôm nay, cô mặc áo bông hoa, quần jean và giày da nhỏ, dạo qua từng gian hàng, bán cá cũng không tha, mắt long lanh không biết đang nghĩ gì.

Giang Cần tìm một ụ đá đầu thôn nghỉ chân:

- Tiểu phú bà, cậu đi theo mẹ, mình nghỉ một chút.

- Gừ.

- Mua cho mình bịt hạt dẻ rang đường, mình thích ăn!

- Được rồi!

Phùng Nam Thư chạy lộc cộc về phía Viên Hữu Cầm, hai mẹ con tay trong tay hòa vào dòng người đông đúc.

Đúng lúc này, Giang Cần nhìn thấy một người đàn ông ngồi trên tảng đá đối diện, mặc áo bông đen, đeo kính gọng đen, vẻ mặt ngơ ngác. Hắn nhớ ra người này, chính là chàng rể về quê ăn Tết năm ngoái.

Trông y vẫn luộm thuộm như năm ngoái, chỉ có kiểu tóc là khác đi, ánh mắt mơ hồ như đang tự hỏi “Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi phải làm gì?”

Rất nhanh, chàng rể cũng nhận ra Giang Cần, mắt sáng lên:

- Tôi nhớ anh, hắn là Giang Cần, tôi làm người phát ngôn cho chính mình, năm ngoái gặp anh, càng nghĩ càng thấy giống!

Giang Cần xách ba túi nilon đựng gà, vịt, thỏ:

- Anh thấy Giang Cần sẽ làm những việc nặng nhọc này sao?

Chàng rể ngớ người, lắc đầu:

- Hình như không.

- Đúng vậy, chỉ có Ngạn Tổ mới làm những việc này.

“?”

Trong lúc nói chuyyenej, một cô gái mặc áo khoác lông xanh xuất hiện, vẫy tay chào bọn họ. Phía sau cô là một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là mẹ cô.

Ánh mắt chàng rể bỗng trở nên rạng rỡ, y vội vàng xách túi nilon chạy về phía hai người phụ nữ.

- Hừ, không có khí phách gì cả. - Giang Cần lẩm bẩm, bỗng thấy Phùng Nam Thư cầm túi hạt dẻ rang đường vẫy tay với mình.

Ánh mắt ông chủ Giang lập tức sáng lên, hắn nhặt túi nilon lên, vui vẻ chạy tới.

- Vừa nãy mẹ định mua mỡ heo về làm sủi cảo, Nam Thư chưa ăn bao giờ. Trương lão Ngũ bán đắt quá, con đi cùng mẹ xem sao.

- Con đi làm gì?

Viên Hữu Cầm hạ giọng:

- Phối hợp với mẹ, con giả vờ là đứa trẻ ham ăn, nhất định phải ăn, mẹ bất lực phải mua. Con nói thử vài câu xem sao.

Giang Cần nhìn Phùng Nam Thư:

- Sao không để tiểu phú bà thử?

- Không được, mình không biết nói dối. - Phùng Nam Thư lắc đầu.

Giang Cần liếc cô:

- Không lừa người khác, chỉ lừa mình ? Mình không phải người sao?

- Cậu là gấu lớn biết leo cây.

“...”

Tiếp đó Giang Cần bị mẹ kéo đến quầy hàng của Trương lão Ngũ, tham gia vào màn trả giá của hai mẹ con.

Đúng lúc này, bảng dự toán từ Từ Ngọc gửi đến điện thoại, chờ hắn phê duyệt.

Multi-group Nghiêm Tuyển, Multi-group đến cửa hàng, ưu đãi hàng ngày, chuỗi cung ứng Multi-group, tiếp thị thương mại Nam Thư, trung tâm thuật toán...

Mỗi hạng mục đều lên đến hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu.

Giang Cần vừa cùng mẹ mặc cả ba đồng, vừa phê duyệt dự toán mấy chục triệu, cảm thấy bản thân như bị tâm thần phân liệt.

Cuối cùng, Viên Hữu Cầm cũng mua được mỡ heo với giá rẻ hơn hai đồng so với ban đầu.

- Mẹ, con kiếm được nhiều tiền như vậy, mẹ không tiêu xài gì, nhưng lúc mua đồ ăn mẹ cũng nên thoải mái một chút chứ?

- Mặc cả là sở thích hiếm hoi của mẹ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!