- Bộ phận tiếp thị địa phương điều động một nhóm nhân viên mới đi phân phối thử, xem có thể tiêu thụ được không. Chủ yếu là đừng để lãng phí...
- Nếu những túi in nhầm logo này bị rách trong quá trình giao hàng, dẫn đến thức ăn bị đổ, hỏng, tổn thất do chúng ta gánh vác, sau đó bồi thường gấp đôi bằng túi Multi-group cho bọn họ!
Diệp Tử Khanh nhìn Giang Cần trên màn hình, da đầu tê dại.
Trước đây khi cô làm ăn, chỉ cần xem kế hoạch và báo cáo là đủ rồi, nhưng bây giờ còn phải đọc kinh Phật mỗi tối mới ngủ được.
Nếu không, cô luôn cảm thấy nghiệp chướng của mình quá nặng.
Chuyện này cuối cùng nhất định sẽ bị bại lộ, sớm hay muộn mà thôi. Đến lúc đó, tổ tông Giang tổng phải chịu bao nhiêu áp lực đây...
Vì thế, trong một khoảng thời gian tiếp theo, trên thị trường dần dần xuất hiện túi nilon in ấn Ele.me, Giao hàng Nuomi, Giao hàng Koubei, loại nào cũng dễ rách.
Trong lúc nhất thời, những đánh giá kém như nước thủy triều ập đến các nền tảng này.
Bởi vì từ khi dùng những “túi nilon nhà khác” này, người tiêu dùng thường xuyên gặp phải tình huống đồ ăn bị đổ, hỏng, hơn nữa có một số túi bị rách, nước canh chảy ra thật sự rất khó thu dọn.
Đánh giá kém, đánh giá kém!
Vì vậy, không lâu sau, những bao bì này đã bị tập thể các cửa hàng tẩy chay, chỉ dùng bao bì Multi-group.
Thương gia biết đây là nồi của kẻ bán túi nilon, nhưng người tiêu dùng không biết. Trong lòng bọn họ, gọi đồ ăn của nhà khác thường xuyên bị đổ, hỏng, thường xuyên rách túi, nhưng Multi-group vĩnh viễn không có vấn đề gì.
Mà loại ám chỉ chi tiết này sẽ khiến người tiêu dùng sinh ra một tư duy quán tính.
Đó chính là bao bì của bọn họ đều kém chất lượng như vậy, thì bữa ăn bọn họ gọi có thể tốt đến mức nào?
Mà một khi khái niệm này hình thành, sẽ cố định trong đầu người tiêu dùng.
Thế nên, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Multi-group đã trở thành giao hàng lương tâm, số lượng người dùng lại tăng lên.
Lúc này, một ông trùm bán túi nhựa nhìn vào đống hàng dưới cùng bị ép chặt, lâm vào vô tận trầm tư...
- Lão Giang, chẳng phải cậu cũng đang làm dịch vụ giao đồ ăn sao?
- Ừ, đang làm chứ, hừng hực khí thế, phát triển không ngừng.
- Thôi đi, thị trường giao hàng của Lâm Đại chúng ta đã bị các ứng dụng khác xâm nhập, Multi-group của cậu đâu? Sao một chút động tĩnh cũng không có?
Sáng chủ nhật, Giang Cần vừa tỉnh dậy đã nghe thấy ba người bạn cùng phòng vừa đặt đồ ăn online, vừa lầm bầm.
Thực tế, rất nhiều ứng dụng giao đồ ăn đều nhắm vào thị trường sinh viên, chi tiền thuê sinh viên làm đại diện quảng bá trong trường, chẳng những có trợ cấp, đặt hàng còn tặng kèm nước ngọt. Do đó, nhiều sinh viên đã chuyển sang sử dụng các nền tảng giao hàng, thay vì mua thức ăn trong ba khung giờ cố định của Multi-group như trước.
Bọn Tào Quảng Vũ cũng rất thắc mắc, đã sớm nghe Giang Cần muốn làm dịch vụ giao đồ ăn, cả ngày họp hành, gọi điện thoại, sao bây giờ ngay cả bóng dáng cũng không thấy.
- Các cậu không thấy là vì chưa gọi thôi, nếu gọi thì sẽ biết, dịch vụ giao đồ ăn của Multi-group, không chỗ nào không có. - Giang Cần duỗi người một cái, kéo quần che đi thứ khiến Phùng Nam Thư thèm thuồng. Sinh viên trẻ tuổi, hỏa lực quả nhiên tràn đầy.
Tào Quảng Vũ quay đầu nhìn hắn, cảm thấy nhất định là hắn chưa tỉnh ngủ.
Không quảng cáo, cũng không làm hoạt động, áp phích cũng không dán mấy tấm, làm sao tôi gọi đồ ăn của Multi-group được?
- Cường tử, Siêu tử, đồ ăn của tôi tới rồi, của các cậu đâu?
- Của tôi cũng tới rồi.
- Vậy thì cùng đi lấy đi.
Tào Quảng Vũ xoay người xuống giường, một chân chạm đất, tiêu sái như một Khải Giáp Dũng Sĩ chân ngắn.
Sau đó, ba người hùng hùng hổ hổ đi xuống lầu lấy đồ ăn, chỉ là sau khi trở về, cả ba đều toát ra vẻ mặt ngơ ngác.
Tào Quảng Vũ dùng Koubei, Nhâm Tự Cường dùng Ele.me, Chu Siêu dùng Nuomi. Kết quả ba túi đồ ăn thuần một màu, đều in logo [Giao hàng Multi-group, giao gì cũng nhanh], quả thực như là gặp quỷ.
Lúc này, Giang Cần từ trên giường ngồi dậy, nhặt lên ba tờ rơi từ thùng rác trước cửa.
Ele.me, Koubei và Mealtime.
Ba nền tảng này, trước mắt đã nhắm trúng thị trường sinh viên, không ngừng thuê sinh viên làm đại diện quảng bá trong trường. Trong đó, Mealtime là một ứng dụng mới, chuyên làm dịch vụ giao đồ ăn cho sinh viên. Giống như Multi-group lúc trước, bởi vì mục tiêu định vị rõ ràng, nên phát triển rất tốt. Ông chủ của Mealtime bọn họ Đoàn, hình như cũng là một người lập nghiệp trẻ tuổi, còn chưa tới ba muoi.
Giang Cần chép chép miệng, ném ba tờ rơi vào thùng rác, ánh mắt như đang nhìn một người chết.
Trong những ngày tiếp theo, Ele.me, Koubei và Mealtime ồ ạt quảng bá tại các trường đại học. Tuy nhiên, hiệu quả lại không như mong đợi. Nhà khác quảng cáo rầm rộ, các sinh viên chưa chắc đã nhớ, nhưng [Giao hàng Multi-group, giao gì cũng nhanh] lại in sâu vào tâm trí!
…
- Multi-group có quảng cáo không?
- Không có, vẫn luôn im ắng, ngay cả tờ rơi cũng chưa từng thấy qua.
- Thật kỳ lạ, sao lượng tải xuống ứng dụng của bọn họ lại nhiều như vậy?
Người phụ trách Giao hàng Koubei là Quách Lượng nhìn thoáng qua bản đồ so sánh lượng download, nhìn giao hàng Multi-group đuổi theo phía sau, trong ánh mắt toát ra một tia khó hiểu. Mà hai thuộc hạ của y, nguyên LaShou đại tướng La Bình và La Tân, không hiểu sao bắt đầu cảm giác được hoảng hốt. Bọn họ dường như đã trở lại cái ngày... bị chó đuổi theo cắn kia.
Ban quản lý cách thị trường tương đối xa, trong đầu bọn họ đều là chiến lược, bố cục, không gần gũi, cũng không biết khi bọn họ cướp shipper, so trợ cấp. Thì lại có một con chó, đeo túi nilon lắc lư khắp nơi.
Đây chính là đặc trưng của đầu gió ngành nghề trong thời kỳ dã man sinh trưởng, tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm đối thủ, ngược lại không chú tâm mấy đến những chi tiết này.
Mà lúc này xưởng quảng cáo Thịnh Thị, lại dành ra hai dây chuyền sản xuất, tiếp tục ngày đêm đẩy nhanh tốc độ làm việc. Rất nhanh, xe vận chuyển hàng hóa Hằng Thông liền từ xưởng quảng cáo Thịnh Thị lái ra, nhanh chóng lên đường, rong ruổi khắp các thành phố lớn, lái vào kho hàng của chuỗi cung ứng Multi-group.
Mùa xuân là một mùa tương đối nhiều mưa, đơn đặt hàng bên ngoài cũng tăng vọt theo mưa. Nghề shipper vừa mới bắt đầu phát triển, trang bị cũng không đầy đủ, gặp phải mưa đột nhiên, chỉ có thể đội mưa đưa cơm, sau khi đưa xong lại tìm chỗ trốn một lát.
- Muốn áo mưa không?
- Bọn tôi có áo mưa.
- Cái của cậu quá nhỏ, che phía trước không che được phía sau, áo mưa của chúng tôi lớn, hơn nữa còn là hàng lấy trực tiếp từ xưởng, rất rẻ, chất lượng cũng tốt, mặc rách tới tìm tôi, đổi miễn phí cho cậu.
Shipper Tiểu Trương ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt:
- Bao nhiêu?
- Năm mươi đồng, bên phải còn có một cái túi, có thể để điện thoại di động cho cậu dùng, chất liệu thân thiện không cứng, độ chống thấm siêu cao, phía sau còn có vật liệu phản quang, chạy ban đêm không cần trốn xe.
- Rẻ vậy sao? Cái áo mưa thối nát này của tôi cũng tốn năm mươi đấy.
Tưởng Kiến cười cười:
- Đó là đương nhiên, chỉ là có chút vấn đề nhỏ, số áo mưa này là công ty khác đặt xong không cần, có chút in hoa, hơn nữa cũng chỉ có màu vàng, nếu các cậu đều muốn, tôi có thể rẻ hơn mười đồng.
- Lấy ra xem.