Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1339: CHƯƠNG 1338: VẬY THÌ CHÁU KHÔNG KHÁCH SÁO

- Cháu muốn chăm sóc ca ca thêm chút nữa.

Tần Tịnh Thu nhéo má cô:

- Vậy thím về phòng trước, sáng mai cháu phải ra sân bay, đừng ngủ muộn.

Phùng Nam Thư ngoan ngoãn gật đầu, như một cô ngốc không có ý đồ xấu. Sau đó, cô tiễn thím ra cửa, rồi quay lại nhìn Giang Cần, ánh mắt lộ rõ vẻ gian xảo.

Chăm sóc ca ca thêm chút nữa ×

Muốn nghiên cứu điện thoại dự phòng của ca ca √

Tiểu phú bà kiễng chân, leo lên giường lần nữa.

Cô có hai người bạn thân, một người là Tuệ Tuệ Tử, thích đưa ra lời khuyên về tình yêu, nhưng toàn lý thuyết suông, không thực tế, thuộc phái lý luận, chuyên về tâm lý.

Người còn lại là Hải Vương Ny, quân sư thật, dám dạy mọi thứ, tính thực dụng cao, thuộc phái thực chiến, chuyên về thân thể.

Hồi trước ở căng tin trường, Hải Vương Ny đã dạy cô vài kiến thức hữu dụng, nhưng ca ca không cho cô thực hành.

Nhưng, thế giới này như một boomerang, ném ra lúc đầu có thể lệch hướng, nhưng bay trở về lại rất chuẩn.

Lúc này Phùng Nam Thư như con mèo nhỏ tò mò, lén lút quan sát.

Cùng lúc đó, Tần Tịnh Thu đang ở trong phòng ngủ xem báo cáo phát triển của tập đoàn Tần thị, phê duyệt vài văn kiện. Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Khi cô đang thắc mắc tại sao cháu gái còn chưa về, bỗng nghe thấy tiếng mở cửa từ phòng khách.

Phùng Nam Thư như con hamster phồng má, vẻ mặt hoảng hốt, vội vàng chạy qua hành lang, vào nhà vệ sinh trong phòng khách.

Tần Tịnh Thu ngạc nhiên, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

Cháu gái chạy vội vàng như vậy, hẳn là Giang Cần nôn mửa vì khó chịu trong dạ dày sau khi uống rượu.

Cô đi đến cửa, nhìn qua hành lang về phía nhà vệ sinh.

- Sao vậy Nam Thư, Giang Cần nôn à?

- Hình như... nôn ra rồi...

"?"

Nửa ngày sau, Phùng Nam Thư mới trở lại phòng ngủ, mang theo chút lén lút, rồi ngồi thừ ra trên giường một lúc lâu.

Tần Tịnh Thu tháo kính xuống, gập tập tài liệu lại:

- Hẳn là cậu ta cũng rất vui, nếu không sẽ chẳng uống nhiều như vậy. Lần trước thắng đại chiến mua nhóm, cậu ta cũng không say bí tỉ thế này.

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn Tần Tịnh Thu:

- Sao ca ca lại vui ạ?

- Có lẽ vì cậu ta nhận ra mình thực sự có thể bảo vệ cháu, không để ai bắt nạt cháu. Đối với con trai mà nói, có khả năng bảo vệ cô gái mình thích là một chuyện rất đáng tự hào.

- Ca ca hiểu cháu nhất.

Tần Tịnh Thu khẽ nhếch mép cười, sau đó đưa cốc nước của mình qua:

- Uống nước rồi đi ngủ đi.

Phùng Nam Thư lắc đầu nhẹ:

- Cháu không uống.

- Không phải trước khi ngủ, cháu luôn uống nước sao?

- Cháu... cháu uống rồi ạ.

Sáng hôm sau, mặt trời đỏ rực từ phương đông nhô lên, phía chân trời xuất hiện một dải mây trắng hồng rực rỡ, tràn đầy sức sống.

Giang Cần tỉnh dậy trên ghế sofa, men theo cầu thang xuống tầng một, rồi đứng giữa sân vươn vai, cảm thấy toàn thân khoan khoái.

Lúc này, Phùng Thế Hoa đang ở giữa sân, đón ánh nắng ban mai rực rỡ luyện thư pháp, dáng vẻ tiêu sái.

Giang Cần đi tới nhìn lướt qua, trên giấy viết năm chữ to:

- Bà xã, anh sai rồi.

Từ lúc Phùng Thế Hoa lén lút dẫn Giang Cần đi gặp anh cả, Tần Tịnh Thu vẫn luôn lạnh nhạt với y, có lẽ đến giờ vẫn chưa dỗ dành được.

Giang Cần lặng lẽ rút lui, vung tay lên lầu, định xem còn gì chưa thu dọn, chuẩn bị ăn sáng xong rồi lên đường.

Nhưng vào lúc này, cửa phòng ngủ chính mở ra, Phùng Nam Thư bước ra.

Cô mặc bộ đồ ngủ lụa, chân dài eo thon, dáng vẻ một nữ cường nhân vừa tỉnh ngủ, nhưng đồng thời cũng có chút ngốc nghếch, đứng giữa hành lang ngáp dài.

- Chào buổi sáng, ca ca.

- Chào buổi sáng. Sao cậu không dám nhìn mình?

- Mình dám, nhưng mình không nhìn.

Phùng Nam Thư nhỏ giọng nói, có chút đáng yêu, sau đó xỏ dép lê, chạy đến phòng vệ sinh.

Giang Cần đứng trước cửa phòng vệ sinh, nhìn cô cong mông đánh răng, sau đó ho khan một tiếng, quay về phòng, nhớ tới giấc mộng chân thật tối qua, cũng có chút chột dạ.

Hắn sẽ không để Phùng Nam Thư biết giấc mộng của mình, nếu không cô nhất định sẽ cảm thấy trong thâm tâm hắn rất không bạn bè.

Rõ ràng là bạn tốt trong sáng, hắn lại muốn đút cho cô "ăn". Như vậy, hắn thật sự có lỗi với sự tín nhiệm của tiểu phú bà.

Nhất là bộ dạng ngây thơ của cô, đôi mắt trong veo thuần khiết, nhìn qua cái gì cũng không hiểu, càng làm cho Giang Cần cảm thấy mình là một tên tội phạm.

Sau khi ăn sáng xong, mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang khiến người ta khó mở mắt.

Tần Chí Hoàn cũng thức dậy, đi đến phòng ăn:

- Giang tổng, chào buổi sáng.

- Chào buổi sáng. Tối qua anh đưa tôi về à?

- Ừ, vốn dĩ đã nói sẽ ở khách sạn, nhưng cậu sống chết không chịu, cứ đòi về tìm tiểu phú bà của cậu.

Giang Cần nheo mắt:

- Tôi còn nói gì nữa không?

Tần Chí Hoàn suy nghĩ một chút:

- Hết rồi.

- Đây là sức mạnh của tình bạn, đừng xem thường sợi dây liên kết giữa chúng ta.

Giang Cần vẫn còn ngây ngốc, miệng Makka pakka, hoàn toàn không biết mình đã bị lừa ăn lừa uống.

Lúc này Phùng Nam Thư cũng thay đồ xong, ngồi xuống bên cạnh Giang Cần uống canh ngô, có chút ngoan ngoãn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Giang Cần.

Sau khi phát hiện ca ca dường như không biết gì, cô lại dần dần kiêu ngạo, có chút tự hào về sự lợi hại của mình.

Buổi trưa, ánh nắng ấm áp, nhiệt độ tăng lên, Giang Cần và Phùng Nam Thư lên xe, tạm biệt chú thím, trở về Lâm Xuyên.

Ngụy Lan Lan đã đợi sẵn ở sân bay, sau khi đón được người liền lái xe thẳng đến đại học Lâm Xuyên, tới tiệm trà sữa Hỉ Điềm.

Mấy ngày nay Cao Văn Tuệ lên cơn nghiện đường, nhìn thấy hai người trở về, lập tức định bắt đầu ship.

- Woaha, doanh nhân trẻ Giang Cần không có hứng thú với tiền, đã mang theo người vợ xinh đẹp của mình trở lại!

- Cao Văn Tuệ, cậu vừa nhận được một tháng tiền lương, lại bắt đầu bay bổng đúng không?

Cao Văn Tuệ sửng sốt:

- Cậu cũng đã thừa nhận mình có vợ trên TV rồi, sao lại lật lọng như vậy!

Giang Cần nheo mắt:

- Liên quan gì đến cậu!

- Hai người đi công tác một tuần, tình cảm không có chút tiến triển sao?

- Không!

Phùng Nam Thư nhìn về phía Cao Văn Tuệ, lặng lẽ mở miệng:

- Thật ra có chút chút.

- Nào, đi cả tuần mà hai người có tiến triển gì không, kể cho tớ nghe xem nào!

- Không, tớ không thể nói.

Phùng Nam Thư trực tiếp từ chối, cô sợ nếu nói ra chuyện ngày hôm qua thì cái mông sẽ bị ca ca đánh hỏng.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được liếc mắt nhìn Giang Cần, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống.

Lòng hiếu kỳ của con gái thường lớn hơn con trai, hơn nữa tuổi thơ của Phùng Nam Thư bị kìm nén khá nhiều, cho nên khi được giải phóng, mọi thứ như được nhân lên gấp bội.

Hơn nữa, bởi vì Giang Cần nuông chiều cô, cho nên hiện tại Phùng Nam Thư có thể nói là nghịch ngợm, không sợ trời, không sợ đất.

Điều này dẫn đến việc cô cái gì cũng muốn thử, cái gì cũng muốn học, mà đã học là phải áp dụng ngay. Giống như một chú mèo con tò mò, nhìn thấy thứ gì cũng muốn cắn thử hai cái.

[Shoujo no Koukishin]

(*) 少女の好奇心 - Dịch: Sự tò mò của cô gái trẻ (cảnh báo 18+)

Phùng Nam Thư lấy lại tinh thần, nhìn về phía Cao Văn Tuệ. Cô biết dạo này Hỉ Điềm ra mắt rất nhiều món mới, trong đó có ba loại trà sữa chỉ bán độc quyền trên Multi-group.

Bởi vì danh tiếng của Hỉ Điềm, thêm vào đó là mác "hàng giới hạn", lại cộng thêm hương vị cao cấp của trà sữa, cho nên ba loại trà sữa này bán rất chạy trên mạng, về cơ bản là đến chiều là hết sạch.

.

.

(*) p/s: Hôm trước k cẩn thận thiếu 1 chương, 'chương 1323: Đại hội Internet (2)'. Nhưng k vấn đề gì lớn, chương này chủ yếu nói về hội nghị (hơi thủy 1 chút). Ngoài ra còn có 1 cảnh mấy ông lớn mời 1 bữa tiệc, cũng là lý do vì sao hôm GC đến nhà nhưng lại k gặp 'nhạc phụ'. Chân thành xin lỗi các bạn. Đã mở chương miễn phí, có thể ghé lại xem qua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!