Virtus's Reader

Vương Hải Ny lúc đầu còn vui vẻ, nghe xong ngu cả người, sắc mặt liền cứng đờ, hai mắt trợn to, đầu óc như đang xử lý một lượng lớn thông tin.

Hỏng, tưởng tượng ra được.

- Có mùi… mùi gì?

"?"

Tiểu phú bà mặt đầy khó hiểu nhìn cô, chớp chớp mắt:

- Sao cậu lại không biết?

Vương Hải Ny nuốt nước miếng:

- Tớ chưa từng thử.

Phùng Nam Thư đột nhiên híp mắt, có chút tự hào:

- Vậy thì tớ lợi hại hơn cậu rồi.

Cao Văn Tuệ thấy hai người thì thầm với nhau, không nhịn được lại gần, dò hỏi. Nghe xong, cô cũng ngu người:

- Phùng Nam Thư, tớ tưởng cậu chỉ chút chút, không ngờ cậu lại nhiều chút đến thế, gan cậu cũng lớn thật đấy! Cái này mà gọi là tiến triển tình bạn sao?

- Tớ và ca ca là bạn tốt của nhau cả đời.

- Nhưng mà… hai người… cái gì cũng đã làm rồi…

Cao Văn Tuệ rất muốn nói với Phùng Nam Thư, hai người làm vậy, thì không thể coi là bạn bè bình thường được nữa! Hôn thì thôi không nói, nhưng những chuyện khác… quả thực quá hoang đường!

Nhưng Vương Hải Ny lúc này lại như được khai sáng, cảm thấy càng là bạn bè, thì làm vậy càng kích thích. Phùng Nam Thư quả thực là bậc thầy tình yêu của cô.

Phùng Nam Thư nhìn hai người bạn cùng phòng, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào khó tả. Sau đó, cô cởi giày ra, leo lên giường ngủ bù.

Cùng lúc đó, tại nam sinh ký túc xá 302, từ trong căn phòng đóng kín cửa, liên tục truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Tào thiếu gia: Đừng nói nữa!

Vốn dĩ y đã bị những tin tức trên mạng dạo gần đây làm cho phun cho đau mặt rồi, ai ngờ đâu, Giang Cần vừa về đến đã phun tới tấp thêm một đống tin tức động trời.

Ví dụ như hắn và Mã Vân nói chuyện về tương lai của điện toán đám mây, cùng lão Lưu của Jingdong chia sẻ về kinh nghiệm xây dựng hệ thống logistics, cùng Lôi tổng thảo luận về các ứng dụng của chiến lược hunger marketing.

Nhưng đó vẫn chưa phải là đòn chí mạng nhất, điều khiến Tào thiếu gia suy sụp nhất, đó là ngay trước khi Giang Cần về, y vừa mới bỏ ra một số tiền lớn mua được skin súng "Hỏa Kỳ Lân" cực hiếm trong game. Ai ngờ đâu, Giang Cần vừa bước vào phòng đã bảo y nói nhỏ một chút.

- Đừng quấy rầy tôi! Tôi có quen Hóa Đằng đấy, cậu còn dám gáy nữa, tôi sẽ bảo anh ta tịch thu skin súng của cậu ngay.

Tào thiếu gia lúc này chỉ muốn nộ khí xung thiên, cảm giác như mình bị Giang Cần chà đạp không thương tiếc.

Nhâm Tự Cường và Chu Siêu nghe đến say sưa, không nhịn được hỏi:

- Giang ca, cuộc sống của những ông lớn kia như thế nào? Có phải là "đèn đuốc rượu chè", "mỹ nữ vây quanh" không?

Hai năm gần đây, mạng xã hội ngày càng phát triển, đủ loại tin đồn thú vị được lan truyền khắp nơi. Sinh viên như bọn họ, rất thích nghe những câu chuyện như vậy.

Giang Cần lắc đầu:

- Tôi không biết, có thể bọn họ có sân sau riêng của mình, nhưng bình thường tôi không tham gia, tám giờ là về nhà rồi.

- Tại sao?

- Tôi thiết lập giờ giới nghiêm cho Phùng Nam Thư, sau khi trời tối phải ở nhà, không thể đi lung tung khắp nơi.

Chu Siêu sửng sốt:

- Cậu thiết lập cho người ta, thì liên quan gì đến chuyện cậu phải về sớm?

- Bởi vì tôi phải về nhà để kiểm tra xem cô ấy có ngoan ngoãn ở nhà hay không!

Vậy rồi, giờ giới nghiêm kia là hạn chế cậu hay hạn chế cô ấy?

Chu Siêu và Nhâm Tự Cường liếc nhìn nhau, khóe miệng khẽ giật giật, thầm nghĩ Giang ca quả nhiên vẫn là Giang ca, chẳng cần đi học cũng có thể nắm giữ ngữ pháp tiếng Trung theo cách mà bọn họ hoàn toàn không hiểu nổi.

Giang Cần vừa tán gẫu vừa dọn dẹp giường, xoay người trèo lên:

- Trong khoảng thời gian tôi vắng mặt, trường học có chuyện gì mới mẻ không?

- Có chứ, dạo này nền tảng giao đồ ăn trong trường cứ như phát điên ấy, giảm giá không ngừng, khiến tôi ăn no đến phát sợ.

Chu Siêu vỗ vỗ bụng, hồi năm ba nghiến răng nghiến lợi giảm cẩm, lượng mỡ đã giảm xuống dường như lại mọc trở lại.

Nói thật, có một số người sinh ra đã không thích hợp để quá gầy, Siêu tử sau khi béo lên nhìn dễ coi hơn lúc trước nhiều.

Nghe vậy, Nhâm Tự Cường cũng giơ tay lên:

- Tôi ăn sáu bữa một ngày, món nào ngon thì ăn món đấy, nhưng mỗi bữa đều không quá năm đồng, thơm vô cùng.

- Chuyện này thật mới, tôi hoàn toàn không hay biết gì.

Giang Cần nhếch miệng.

Những sinh viên đại học như Siêu tử và Cường tử, hễ thấy cơm là ăn lấy ăn để, nhưng lại chẳng mấy quan tâm đến lý do đằng sau việc nền tảng giao đồ ăn điên cuồng trợ cấp như vậy.

Bọn họ cảm thấy tuần vừa rồi Giang Cần rời đi thật là thiệt thòi, chẳng được ăn đồ ăn rẻ như thế. Nhưng đâu ai ngờ được rằng, việc các nền tảng giảm giá lần này hoàn toàn là do hắn đang tạo một bức tường vững chải cho tiểu phú bà.

Lúc này, Tào thiếu gia dường như sống lại, bổ sung một câu:

- Mấy ngày nay tôi tiêu xài hoang phí, trưa và tối mỗi ngày đều ăn như tiệc hoàng gia Mãn-Hán. Lão Giang, đồ ăn ở đại hội Internet của cậu chưa chắc đã ngon bằng của tôi, không tin thì cậu xem vòng bạn bè của tôi đi.

- Thôi khỏi, tôi tin.

- Tiếc là vừa lúc cậu trở về thì giá cả lại được khôi phục, đúng là tạo háo trêu ngươi a.

Tào Quảng Vũ có ảo giác như: ta cuối cùng cũng đã chiến thắng Giang Cần ở một phương diện nào đó:

- Nếu cậu về sớm hai ngày, nói không chừng còn có thể ăn chực của tôi, Cường tử và Siêu tử mỗi ngày đều đến ăn chực đồ ăn khuya của tôi đấy.

Chu Siêu và Nhâm Tự Cường gật đầu:

- Tuần trước Tào ca thật sự tiêu xài phóng khoáng.

Giang Cần dựa vào đầu giường:

- Những thứ cậu nói, tôi không biết. Tôi chỉ biết là có một cái app tên Meal-time, tôi thấy nó ngứa mắt nên thuận tay "bắn tỉa" nó một cái. Ele.me nghe tin, tưởng tôi đang nhắm vào nó nên điên cuồng giảm giá, thế là nghiệp vụ của Meal-time bắt đầu xói mòn, bất đắc dĩ phải giảm giá theo.

"?"

- Cuộc chiến giá cả kéo dài một tuần, Meal-time không còn, Ele.me phát hiện tôi không nhắm vào nó nên dần dần khôi phục giá cả.

Giang Cần điều chỉnh tư thế ngồi:

- Đại ca O2O như tôi đây, bây giờ chỉ cần mở miệng là như sư tử rống.

Bầu không khí trong 302 bỗng chốc trở nên im lặng, chỉ có một con thiêu thân nhỏ bay lượn quanh bóng đèn sợi đốt trên trần ký túc xá, dường như cả thế giới chỉ còn lại nó đang chuyển động.

Lâu thật lâu sau, Siêu tử cầm chậu đi rửa mặt, lúc đi qua giường Tào Quảng Vũ, y dừng lại một chút, đưa tay thăm dò hơi thở của cậu ta.

- Còn sống không?

- Vẫn còn sống. - Siêu tử lại sờ soạng mặt cậu ta:

- Người vẫn còn nóng lắm.

Nhâm Tự Cường nghe vậy, liền thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ Tào ca quả là trâu bò, vừa lao vào liền bị tát, lao vào tiếp vẫn bị tát tiếp, như thế mà vẫn sống còn nhăn, đúng là thân thể kim cương bất hoại!

Sau đó, y nghiêng người, mặt hướng vào tường, bắt đầu nói chuyện điện thoại yêu đương với Vương Lâm Lâm.

Lúc này, Giang Cần cũng kéo chăn lên, cầm điện thoại di động lên liếc nhìn, phát hiện nhóm WeChat của phòng 503 đã 99+ tin nhắn.

Bên trong không có bất kỳ nội dung hữu ích nào, toàn bộ đều là spam biểu tượng cảm xúc.

Biểu tượng cảm xúc là một bé gái mặt tròn đang uống trà sữa, Cao Văn Tuệ gửi, Vương Hải Ny cũng gửi, còn tag @ hắn, dường như là gửi cho hắn xem.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!