Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1367: CHƯƠNG 1366: ĐỔI GIỌNG GỌI MẸ

Cuối tháng sáu, cái nắng mùa hè thiêu đốt, lễ tốt nghiệp của Đại học Lâm Xuyên chính thức diễn ra.

Buổi sáng, những tia nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, ký túc xá dần nhộn nhịp. Tiếng cười nói, tiếng bước chân, vọng qua cánh cửa gỗ, nghe như tiếng cười nói rộn ràng ngày Tết.

Nguyên nhân chủ yếu là do một số phụ huynh tham dự lễ tốt nghiệp đã đến, bọn họ đang đứng ở hành lang ký túc xá, trò chuyện, hỏi han con cái, đồng thời tâm sự về mức lương, ngành nghề và công việc hiện tại.

Để tăng thêm không khí náo nhiệt, trường học đã phát những bản nhạc "Thích hợp với mùa tốt nghiệp" và "Tràn đầy hy vọng về tương lai" từ lúc 7 giờ sáng.

Phùng Nam Thư đang ngủ ngon giấc, bỗng nhiên bị tiếng nhạc đánh thức, cô ngơ ngác ngồi dậy, đón nhận ánh sáng rạng rỡ ngoài cửa sổ, dụi mắt nhẹ nhàng.

Mẹ của Cao Văn Tuệ và mẹ của Vương Hải Ny đang ngồi dưới, một người bên trái, một người bên phải, đối mặt nhau trò chuyện.

- Nhìn Văn Tuệ nhà tôi kìa, học đại học 4 năm, vẫn chưa tìm được bạn trai.

- Mẹ, nói gì thế. - Cao Văn Tuệ nằm sấp trên giường, mặt đen thui.

Mẹ của Vương Hải Ny cũng nhìn con gái mình:

- Nhà tôi lại có khác đâu, từ nhỏ đã thích yêu đương, bây giờ lại chẳng còn ai cả.

- Con không có bạn trai nhưng con có bạn tốt!

- Mẹ không vội chuyện yêu đương, con nên suy nghĩ kỹ về công việc.

- Con muốn giống Văn Tuệ, làm em gái bán trà sữa.

- Trời đất, con thật có chí hướng…

Cao Văn Tuệ cũng tức giận:

- Tớ không phải em gái bán trà sữa, tớ là quản lý của Hỉ Điềm!

Phùng Nam Thư bám vào lan can bên giường, ngây ngốc nhìn một lúc lâu, lông mi khẽ run, rồi rút bàn tay trắng nõn vào trong chăn.

Hoạt động liên quan đến phụ huynh như thế này, từ nhỏ đến lớn thường xảy ra rất nhiều, nhưng hầu hết đều không liên quan gì đến cô.

Họp phụ huynh cũng được, lễ tốt nghiệp cũng được, cho dù điểm số cao đến đâu, cô vẫn luôn một mình.

Cô đã quen rồi, mỗi lần đến thời điểm này, cô đều cố gắng thể hiện mình như một người không cần ai quan tâm, sau đó giữ vẻ mặt lạnh lùng, khốc khốc, như một đứa ngốc giỏi giang, không cần phụ huynh đi cùng.

Nhưng cũng có rất nhiều phụ huynh, lén lút bàn tán về cô.

- Đó không phải là Phùng Nam Thư sao, trường chúng ta đệ nhất, phụ huynh cô ấy ở đâu vậy? Thật muốn xem gia đình kiểu gì mới có thể nuôi dạy nên một cô gái như vậy.

Những lời như vậy, Phùng Nam Thư cố tình làm như không nghe thấy, nhắm mắt, khốc khốc và hiên ngang.

Vì vậy, từ nhỏ cô đã rất lạnh lùng, bởi vì vẻ mặt này thật sự đã giúp cô tiết kiệm được rất nhiều rắc rối trong quá trình trưởng thành.

Cao Văn Tuệ đang nằm trên giường nghe mẹ lải nhải, quay đầu, bỗng nhiên nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn bên cạnh.

- Nam Thư, cậu tỉnh rồi à?

- Ừm…

- Đồ ăn sáng của cậu ở trên bàn á.

- Cảm ơn Văn Tuệ.

- Không phải tớ mua đâu.

"?"

Phùng Nam Thư mơ màng ngồi dậy, nhìn xuống bàn, trên bàn bày sẵn sữa đậu nành và bánh bao hấp, thêm một đĩa dưa muối và tương ớt đỏ au:

- Văn Tuệ.

Cao Văn Tuệ ngẩng đầu:

- Hả?

- Áo cử nhân của tớ đâu rồi?

Phùng Nam Thư vươn tay, chỉ về phía móc treo quần áo cạnh bàn.

Hôm qua trường phát áo cử nhân, cô treo ở đó, nhưng bây giờ đã không còn.

Lúc này, cửa phòng 503 bị đẩy ra, Viên Hữu Cầm cầm một bộ áo cử nhân bước vào, không nhịn được mà vỗ đùi.

- Mẹ Nam Thư về rồi à?

- Về rồi, tôi nói với các cô đấy, siêu thị của trường thậm chí còn không bán kim chỉ, chỉ bán một số thứ kỳ lạ cổ quái.

Mẹ của Vương Hải Ny cười cười:

- Trẻ con thời nay làm sao biết thêu thùa may vá, không giống như thời đại của chúng ta. Tôi đoán bọn chúng thậm chí còn không biết cái đê là gì.

Viên Hữu Cầm không nhịn được cười, sau đó ngồi xuống ghế cạnh Phùng Nam Thư, mở túi kim chỉ, cầm kim chỉ bắt đầu may áo cử nhân.

Sáng sớm nay, lúc Phùng Nam Thư còn chưa tỉnh, bộ áo cử nhân được treo ở đó.

Viên Hữu Cầm cầm lên so sánh một chút, tưởng tượng Phùng Nam Thư mặc nó, kết quả lại phát hiện chỗ khâu cổ áo có chút hở. Vì thế, bà xuống siêu thị của trường mua kim chỉ, định khâu lại cho cô.

Đồ may vá này ở trường học thật sự rất khó kiếm, nhân viên bán hàng tìm rất lâu mới tìm được một bộ.

Lúc này, Viên Hữu Cầm ngồi xuống ghế may, cuối cùng dùng răng cắn chỉ, rồi giơ lên nhìn thoáng qua.

Tia nắng ban mai chiếu rọi lên áo cử nhân, mang theo một chút ánh kim, khiến những bông hoa màu đỏ trên áo càng thêm rực rỡ.

Gần đây Lâm Đại có tiền, ngân sách tiêu không hết, vì vậy áo cử nhân không còn dùng chung nữa, bọn họ phát ra những bộ áo chất lượng tốt, thậm chí còn được thiết kế riêng, vừa vặn và rất đẹp.

Nhưng khi nhìn kỹ, Viên Hữu Cầm phát hiện có một khuôn mặt nhỏ nhắn đang nghiêng nghiêng nhìn xuống, trắng nõn và hồng nhuận, cùng với một đôi mắt trong veo, trông như con gấu trúc nhỏ.

- Tỉnh rồi à?

- Cháu cứ tưởng nhìn nhầm.

Viên Hữu Cầm đưa tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô:

- Tối hôm qua dì và cha nó đã đến đây, nhưng không bảo Giang Cần nói với cháu, muốn tạo một bất ngờ.

Phùng Nam Thư mím môi:

- Ca ca là người xấu.

- Xuống ăn đi.

- Dì, chú đâu? - Phùng Nam Thư bò dậy từ trên giường, nhỏ giọng hỏi.

Viên Hữu Cầm treo áo cử nhân lên, đưa tay giữ chặt cô:

- Hôm nay dì là mẹ của Nam Thư, vì vậy con không thể gọi dì, phải gọi mẹ.

Nghe vậy, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny lập tức nín thở, ánh mắt đầy lo lắng.

Hai người phụ huynh bên cạnh cũng không nhịn được mà ngạc nhiên, liếc nhìn nhau, vẻ mặt đầy mờ mịt.

- Gọi một tiếng cho mẹ nghe.

Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ:

- Nhưng Giang Cần sẽ đánh mông cháu.

Viên Hữu Cầm lập tức nổi giận:

- Nó dám, mẹ bảo con gọi thì con có thể gọi.

- Mẹ…

Nghe Phùng Nam Thư nhẹ nhàng gọi "Mẹ" – một danh xưng mà bà đã mong ngóng rất lâu, vẻ mặt Viên Hữu Cầm như nở hoa, bà ôm lấy Phùng Nam Thư, trong miệng liên tục nhắc đi nhắc lại bốn chữ "con gái bảo bối".

Những người có kinh nghiệm đều biết, một số danh xưng đã thay đổi, muốn thay đổi lại rất khó.

- A, đường lên não!

Cao Văn Tuệ bỗng nhiên hét lên, nằm trên giường, hai chân đạp loạn, mẹ Cao Văn Tuệ tức giận đứng dậy tát vào mặt cô một cái:

- Hôm nay là ngày tốt nghiệp, con nói nhảm gì thế?

Cao Văn Tuệ tiến đến bên tai mẹ:

- Mẹ, con nói bí mật cho mẹ nghe!

- Gì cơ?

- Người kia thực ra không phải mẹ của Nam Thư, mà là mẹ chồng.

- Hả?

Mẹ Cao Văn Tuệ cũng sững sờ, không ngờ lại có tình huống như vậy.

Sáng sớm, cô và Viên Hữu Cầm giới thiệu, một người nói là mẹ của Văn Tuệ, một người nói là mẹ của Nam Thư.

Nhưng cô hoàn toàn không ngờ rằng Viên Hữu Cầm không phải là mẹ ruột của Phùng Nam Thư, mà là mẹ chồng.

- Vậy ba mẹ của Nam Thư thì sao?

- Mẹ của Nam Thư mất sớm, ba cô tìm một mẹ kế, nhưng mẹ kế không tốt với cô, may mắn thay cô có Giang Cần. Nam Thư đã ở nhà Giang Cần từ rất lâu rồi, mẹ Giang Cần rất thương Nam Thư.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!