Phùng Thế Vinh là người khá coi trọng việc gia đình hòa thuận, bởi vì từ sau khi có Andy, ông thực sự đã hạnh phúc hơn rất nhiều.
Hơn nữa, Đoàn Dĩnh rất dịu dàng, chu đáo, dù ả có diễn kịch hay là thật lòng thì đó cũng là cảm giác mà đàn ông muốn có.
Ông cảm thấy, nếu như Nam Thư có thể quên đi những chuyện không vui trước kia, quay về thì tốt biết mấy.
Gia đình có vợ hiền, con trai ngoan ngoãn đáng yêu, con gái xinh đẹp, lại còn có… con rể Long Vương.
Cuộc sống sau này chẳng phải sẽ rất tốt đẹp sao?
Mùa hè năm nay, nhân dịp tặng quà tốt nghiệp cho con gái, ông đã đến Tế Châu một chuyến, nhân tiện nói chuyện với con gái về tầm quan trọng của việc gia đình hòa thuận, ân cần khuyên nhủ, còn hứa hẹn sẽ bù đắp những thiếu sót trước đây cho cô.
Nhưng ông không nhận được hồi đáp, thậm chí còn dần dần… trở thành trò cười cho mọi người.
Chuyện đã qua rồi, tương lai mới là quan trọng, chẳng phải sao?
Phùng Thế Vinh bắt đầu oán trách Đoàn Dĩnh hành động thiếu suy nghĩ, nhưng trong lòng cũng có chút bất mãn với sự tùy hứng của con gái, càng không thể chấp nhận sự kiêu ngạo, ngang ngược của Giang Cần.
Mở một cửa hàng trà sữa chủ đề mẹ kế ngay dưới lầu tập đoàn Phùng thị, quả thực là không coi ai ra gì.
Chẳng lẽ cậu ta không nghĩ đến sau này kết hôn rồi, muốn đối mặt với bố vợ như thế nào sao? Khiến mối quan hệ trở nên căng thẳng như vậy, sau này còn có cơ hội hòa hảo nữa hay không?
- Phùng tổng, Từ tổng của Bất động sản Hóa Châu hẹn ngài uống trà, đã đến giờ rồi ạ.
- Được rồi.
Phùng Thế Vinh đứng dậy rời khỏi văn phòng, đi xuống bãi đậu xe ngầm, kết quả là vừa đến nơi đã nhìn thấy cửa xe của mình bị lõm một mảng lớn:
- Chuyện gì vậy?
Chú Cung míu miệng:
- Vừa rồi phu nhân bảo tôi đưa bà ấy về, lúc xuống xe không biết đã xảy ra chuyện gì nữa, ngài với phu nhân không sao chứ?
- Nam Thư mở cửa hàng trà sữa chủ đề mẹ kế ngay dưới lầu tập đoàn Phùng thị, trong công ty lời ra tiếng vào, tôi mới bảo cô ấy dạo này đừng đến công ty nữa.
Chú Cung thản nhiên buông vô lăng, lặng lẽ chuyển ly trà sữa vừa mua ở trên xe sang chỗ khuất tầm nhìn.
Phùng Thế Vinh nhìn chú Cung:
- Tôi biết, Đoàn Dĩnh sai. Nhưng khiến cho mọi chuyện trở nên như vậy, Nam Thư có thực sự muốn quay về Phùng gia nữa hay không?
- Tiểu thư có nhà, ở tòa nhà số 7 gia viên Hồng Vinh trên đường Kim Sơn, thành phố Tế Châu. Nơi đó có ba, có mẹ, còn có Giang thiếu gia, ai cũng yêu thương tiểu thư cả.
"…"
Nhìn thấy Phùng Thế Vinh im lặng, chú Cung cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng không ai biết là trong lòng lão đã thầm đắc ý muốn bấm còi, quả nhiên là mọi chuyện đang đi theo tiết tấu của [Ngày Lành] rồi.
Lão cũng lớn tuổi rồi, đáng lẽ hai năm trước đã phải nghỉ hưu, nhưng vẫn cố chấp lái xe, chính là vì chờ đợi khoảnh khắc này.
Năm đó, lão chứng kiến tiểu thư bị bắt nạt, bị khống chế, muốn lên tiếng bênh vực cũng chẳng được!
Lúc đó mọi người đều mong muốn điều gì? Chính là hy vọng đại tiểu thư có thể bình an gả cho một người đàn ông bình thường, yêu thương cô ấy, không phải chịu đựng những chuyện như vậy nữa.
Nói cách khác, chính là không thể động vào thì trốn tránh cũng được mà?
Nhưng chú Cung trăm triệu lần cũng không ngờ tới, cô gia chỉ trong vòng bốn năm ngắn ngủi lại có thể gây dựng sự nghiệp lớn mạnh đến vậy, quả thực là quá lợi hại!
Tuyệt thế người ở rể ngạo thương khung, đúng là không lừa người!
Nhưng lúc này, Phùng Thế Vinh bảo chú Cung lái xe, chiếc xe màu đen từ từ lăn bánh rời khỏi bãi đậu xe ngầm. Nhìn lên bầu trời u ám, có vẻ như sắp có tuyết rơi.
Mà lúc này ở Lâm Xuyên, tuyết đầu mùa đã rơi từ lâu, đất trời nhuộm một màu trắng xóa.
Phùng Nam Thư ghé vào bàn làm việc, tóc đuôi ngựa buộc cao, tay cầm chuột, chăm chú xem báo cáo và tài liệu mà Phòng Tiểu Tuyền gửi đến.
Hỉ Điềm đã thành lập viện nghiên cứu trà sữa riêng ở kinh đô, liên tục cập nhật thực đơn, nghiên cứu và phát triển các hương vị mới, có thể nói là đang dẫn đầu trong lĩnh vực trà sữa.
Gần đây, Hỉ Điềm cũng mở thêm rất nhiều chi nhánh mới, đặc biệt là các trung tâm thương mại ở thành phố tuyến ba, tuyến bốn, hầu như không bỏ sót nơi nào.
Tuy nhiên, trong báo cáo của Phòng Tiểu Tuyền có đặc biệt nhắc đến một cửa hàng chủ đề được mở ở Thượng Hải, kèm theo đó là một vài bức ảnh chụp.
Tiểu phú bà nghiêng đầu, đôi mắt xinh đẹp dần dần mở to.
Trong ảnh là cửa hàng Hỉ Điềm được trang trí rất đẹp, đằng sau là núi giả được xây dựng công phu với dòng chữ [Tập đoàn Phùng thị], cùng với cảnh tượng khách hàng xếp hàng dài trước cửa.
Sau đó, cô còn nhìn thấy hình ảnh công chúa Bạch Tuyết và mẹ kế, đôi chân không nhịn được lắc lư, sau đó ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giang Cần đang chất tuyết làm người tuyết trước cửa sổ. Hắn đã bận rộn từ trưa đến giờ, cuối cùng cũng hoàn thành. Tuy nhìn hơi xấu, nhưng trên ngực lại được viết hai chữ "Ngạn Tổ".
Đúng lúc này, một quả cầu tuyết bay vụt đến, suýt chút nữa thì trúng Giang Cần, khiến hắn tức giận mắng sa sả.
Tào Quảng Vũ đang đứng trên bãi đất trống, vẻ mặt phấn khích.
Giang tổng không hề nao núng, đứng dậy phủi phủi người, sau đó nhóm một cục tuyết to, xem ra là muốn cho lão Tào một trận ra trò.
Nhưng Tào Quảng Vũ cũng chẳng phải dạng vừa, sau mấy trận chiến tuyết, y đã rút ra được kinh nghiệm, đánh tuyết không phải cứ to là tốt, cục tuyết nhỏ thường có uy lực hơn.
Nhưng lúc này, Chu Siêu đứng bên cạnh lại nuốt nước bọt, không nói hai lời, kéo Tào Quảng Vũ bỏ chạy.
- Này này này, cậu kéo tôi làm gì, đánh tuyết tiếp chứ.
- Tôi thấy… Giang ca nhét đá vào trong cục tuyết rồi.
"???"
- Lão Tào, cậu chạy cái gì vậy? Đến đánh trận huyết chiến đi chứ?
- Không chạy? Không chạy mẹ nó tôi chết chắc, trong đó có đá.
- Chịu khó chút, nhắm mắt lại, mười tám năm sau lại là một trang hảo hán!
"???"
Từ tuyết đầu mùa cho đến đông chí, khí trời ngày càng lạnh lẽo, dùng hai chữ "giá rét" để hình dung cũng không hề quá chút nào.
Sau khi trải qua cuộc thanh trừng 11/11, thị trường mua sắm trực tuyến mãi cho đến cuối tháng 12 vẫn chưa thể hồi máu, thương mại điện tử cũng vì thế mà trầm lắng suốt một thời gian dài.
Giữa lúc này, các chiến dịch marketing mùa đông và năm mới của Multi-group lại càng trở nên sôi nổi.
Thương trường như chiến trường, các doanh nghiệp lần lượt ra trận, nhắm đến hầu bao của người tiêu dùng.
Ngày 26 tháng 12, từ cái lạnh giá của ngày đông chí cho đến không khí nhộn nhịp của những ngày đầu năm, Multi-group bắt đầu tổ chức hoạt động săn vé, sau đó là một đợt marketing nhắm vào UnionPay.
Người dùng bị thu hút bởi sức hấp dẫn của mua sắm trực tuyến, một lần nữa quay trở lại với vòng tay của UnionPay.
Đối với việc này, Alibaba căm hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không có cách nào khả thi hơn, đành phải tăng cường đầu tư vào lĩnh vực nghiên cứu và phát triển thiết bị thanh toán, tạo ra rất nhiều phần cứng thanh toán nhắm vào các trường hợp ứng dụng khác nhau, ví dụ như súng quét mã và hộp quét mã.