Tiểu phú bà hôm nay mặc một chiếc áo phao ngắn, kết hợp với quần jean cạp cao màu đen, khoe trọn vòng ba căng tròn, mượt mà, khiến người ta nhìn mà không nhịn được muốn cắn một cái.
Mỗi người con gái đều sở hữu một dáng vẻ khác nhau, nhưng vòng ba của tiểu phú bà chắc chắn thuộc hàng cực phẩm, giống như quả đào mật vậy, khiến cho cánh đàn ông mê mẩn không thôi.
Giang Cần dẫn cô đến một góc khuất sau rừng phong, nghiêm túc hỏi:
- Dạo này có nghịch ngợm gì không?
Phùng Nam Thư ngẩn người:
- Hình như là không có.
- Nghĩ kỹ lại đi.
Phùng Nam Thư còn tưởng rằng mình thực sự đã gây ra chuyện gì, đảo mắt nhìn xung quanh:
- Mình… mình có chút tâm tư không bạn bè.
Bốp…
Giang Cần giơ tay đánh nhẹ vào mông cô một cái, cảm nhận được xúc cảm mềm mại, căng tròn đàn hồi, không khỏi có chút hài lòng.
Phùng Nam Thư choáng váng, hù khuôn mặt nhỏ nhìn hắn:
- Giang Cần, cậu nói nhiều như vậy, chính là muốn đánh mông mình.
- Có đau không?
- Có chút, nhưng mình còn nghịch ngợm, có bản lĩnh lại đánh.
Kế tiếp, Phùng Nam Thư liền triển khai phân đoạn tự bạo, giống như hạt châu bàn tính màu hồng bay loạn đầy trời.
Đầu tiên cô cho hắn xem trang sách giáo khoa viết đầy tên hắn, trên đó vẽ đầy hình trái tim.
Sau đó cô còn nói mình ăn vụng rất nhiều kẹo, lại vẻ mặt cao lãnh thổ lộ ra chuyện cô bảo Tuệ Tuệ Tử gọi cô là lão công nô.
Đủ loại chuyện xấu, từng chuyện từng chuyện, tiểu phú bà ngược lại nhớ rõ ràng, lại nói thao thao bất tuyệt.
Giang Cần tê dại cả người, trong lòng tự nhủ ý nghĩ muốn bị đánh đòn của bạch phú mỹ cao lãnh này hận không thể viết lên mặt.
Đến khi tất cả nói xong hết tất cả trò nghịch, Phùng Nam Thư liền híp mắt nhìn hắn, mặt không chút thay đổi chờ được thưởng, rõ là ngốc nhưng lại lanh lợi vô cùng.
Giang Cần bị loại đại trí giả ngu của cô chọc cười, đưa tay xoa loạn tóc cô.
Dưới mùa đông thuần mỹ này, hai người bạn tốt đứng ở chân tường thật lâu, một người chân dài eo nhỏ, một người mặt đầy cưng chiều, cuối cùng ôm nhau hôn thật lâu.
Làm cho người ta khiếp sợ chính là, trong miệng Phùng Nam Thư thật sự có viên kẹo, cuối cùng bị Giang Cần tịch thu thành công.
- Kẹo trong miệng mình mất rồi...
- Ăn ít thôi.
Phùng Nam Thư kéo căng cái khuôn mặt nhỏ nhắn, đi lộc cộc theo phía sau hắn, muốn hắn nắm tay của mình, trong lúc truy đuổi mà lưu lại dấu chân bất quy tắc ở trên mặt tuyết, một đường trở về Phong Hoa Lý.
Lúc hai người về đến nhà. Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny vẫn chưa về, trong nhà vắng tanh.
Hai người ăn trưa xong, ngồi trên sô pha xem tivi.
Phùng Nam Thư xem chăm chú tivi thật, nhưng còn Giang Cần, ban đầu cũng có ý định xem cho đàng hoàng, nhưng rồi không cưỡng lại nổi bản tính, bắt đầu nổi chứng ADHD mà trêu chọc Tiểu Tả Tiểu Hữu đến mức biến dạng.
Cuối cùng, tiểu phú bà nũng nịu rúc vào lòng hắn, có cảm giác muốn đi vệ sinh.
Hai bóng đèn kia vắng nhà, tình bạn bỗng chốc thăng hoa, chẳng mấy chốc, chiếc quần jean ôm mông đã bị cởi bỏ, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn nà. Tiểu phú bà ngồi khoanh chân trên sô pha, nét mặt thoáng chút bối rối.
- Sờ bạn tốt cũng không được sao?
- Không cho động vào!
Phùng Nam Thư giương vuốt lên dọa, nhưng rồi lại bị Giang Cần bế lên, phát ra tiếng "a" thất thanh.
Tình bạn của hai người từ thời đại 2.0 đã bắt đầu ôm ấp rồi. Nhưng số lần ôm công chúa kiểu này lại không nhiều, mỗi khi như vậy, Phùng Nam Thư lại trở nên ngoan ngoãn lạ thường, bởi cô biết rõ điều gì sắp xảy ra tiếp theo.
Rồi chú hổ con trắng muốt biến mất, thay vào đó là bị ức hiếp đến mức biến thành chú hổ nước.
Tiểu phú bà thẹn thùng, cố đẩy đầu hắn ra nhưng bất lực, cuối cùng chỉ còn biết giãy dụa đôi chân, miệng không ngừng gọi "ca ca", "lão công".
Gấu chó của cô bình thường rất dịu dàng, nhưng hễ cứ động vào chuyện này là lại trở nên hung dữ lạ thường. Phùng Nam Thư run rẩy, hai tay ôm chặt lấy hắn không buông.
Hơn nửa tiếng sau, Phùng Nam Thư bước ra khỏi phòng, đôi mắt ngấn lệ mơ màng. Sau đó lại bị hắn kéo vào phòng tắm, đôi môi nhỏ nhắn bướng bỉnh bị bịt kín, tiếp tục chịu đựng một trận mưa dông.
Lúc này, tivi ngoài phòng khách vẫn đang bật, phát sóng bản tin Lâm Xuyên tăng cường đầu tư, mời chào các nhà đầu tư trên cả nước.
Trên màn hình là hình ảnh công trường, máy đóng cọc liên tục hoạt động, đóng sâu những cái cọc xuống mặt đất, âm thanh phạch phạch đều đặn vang lên.
Sau khi tắm rửa xong, Phùng Nam Thư bước ra phòng khách, nhìn hình ảnh trên tivi hồi lâu, bỗng nhiên hù mặt nói:
- Ca ca, kiếp trước cậu là máy đóng cọc à?
"?"
- Phùng Nam Thư, cậu lại khen mình cái gì đấy?
- Không có, không phải khen, cậu là người xấu!
Đúng lúc này, điện thoại reo vang. Cao Văn Tuệ gọi đến, bởi vì là Tết Dương Lịch, cảm thấy mọi người nên cùng nhau ăn một bữa thịnh soạn, hỏi xem tối nay ăn cái gì.
Phùng Nam Thư rúc vào lòng Giang Cần, thầm nghĩ, tớ ăn no rồi còn đâu!
Giang Cần nhấc máy, tối nay hắn định bao toàn bộ Thiên Chước, tổ chức tiệc tất niên cho Multi-group, cho nên dặn cô không cần mua gì cả, cứ đến đó ăn là được.
Vương Hải Ny nghe xong cũng nhao nhao đòi đi, còn hét lên đòi thay một bộ đồ thật đẹp.
- Đợi tớ với, tớ không mang chìa khóa, nửa tiếng nữa về đến nhà!
Giang Cần cúp máy:
- Cô ấy... nửa tiếng nữa mới về đến nhà.
Phùng Nam Thư: "?"
Buổi tối, ánh đèn rực rỡ, bông tuyết bay bay. Trước cửa Thiên Chước treo tấm biển "Tạm dừng kinh doanh".
Ngụy Lan Lan, Đàm Thanh, Đổng Văn Hào, Tô Nại, Lộ Phi Vũ cùng đại diện các phòng ban như Nhân sự, Kinh doanh, Marketing... đều có mặt đông đủ trong đêm tuyết rơi lãng mạn này.
Ngoài ra, còn có giám đốc của bốn thành phố lớn, khiến toàn bộ Thiên Chước chật kín chỗ.
Tào Quảng Vũ, Chu Siêu và Đinh Tuyết cũng đến chung vui.
Đội ngũ đầu bếp hoạt động hết công suất, hương thơm ngào ngạt tỏa ra khắp nơi. Ngay cả "trù thần" Đổng Văn Hào cũng không kìm được, xắn tay áo vào bếp trổ tài làm thêm hai món.
Chiếc bàn dài được ghép từ mười chiếc bàn nhỏ, trải dài từ đông sang tây, trên bàn bày la liệt rượu và đồ uống đủ màu sắc.
Phòng Tiểu Tuyền và đội ngũ Hỉ Điềm cũng trở về Lâm Xuyên tham gia bữa tiệc. Nhóm của cô có hơn mười người.
Hai năm nay, Phòng Tiểu Tuyền dẫn dắt đội ngũ rong ruổi khắp nơi, khảo sát thị trường, lựa chọn địa điểm, đào tạo nhân viên,... bận rộn đến mức tối mặt tối mũi, đã lâu lắm rồi mới trở về Lâm Xuyên. Vừa nhìn thấy Phùng Nam Thư, cô lập tức nhào tới ôm chầm lấy.
Cô năm đó, thật sự chỉ là một em gái bán trà sữa ở quảng trường trước, nhưng giờ đây đã trở thành tổng giám đốc của Hỉ Điềm! Thật không khác gì giấc mơ!
Đối với Phòng Tiểu Tuyền mà nói, tất cả những thành công ngày hôm nay đều bắt nguồn từ ‘ưa thích’ của bà chủ năm đó.
- A...
Phùng Nam Thư nhăn mặt kêu lên, khiến Phòng Tiểu Tuyền giật mình vội vàng buông tay:
- Bà chủ, có chuyện gì vậy?
Phùng Nam Thư nhăn nhó:
- Chân... chân em bị chuột rút...
Giang Cần đưa tay xoa bóp khuôn mặt cô, bóp đến tê tê, nhận lấy ánh mắt ai oán của cô.