- Có những thứ thoạt nhìn thì không sao, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, cũng có những thứ thoạt nhìn nguy hiểm nhưng thực chất lại không phải là vấn đề. Hơn nữa, điều chỉnh cơ cấu không có nghĩa là Multi-group ngừng hoạt động.
- Tôi hiểu rồi.
Trong vòng vài tháng tiếp theo, việc thay đổi nhân sự của Multi-group diễn ra thường xuyên hơn, thăng chức nội bộ và điều động vị trí trở thành cụm từ được nhắc đến nhiều nhất trong năm mới.
Từ tháng 4 đến tháng 6, rất nhiều bộ phận được chia nhỏ và tổ chức lại: nhóm thông tin và giải trí, nhóm dịch vụ đời sống, nhóm vận tải và cung ứng, nhóm giám đốc đầu tư, cũng như bộ phận nhân sự, hậu cần và tài chính.
Sau khi điều chỉnh cơ cấu, Multi-group dần dần trở thành một cỗ máy tinh vi với Giang Cần là trung tâm, cơ cấu trở nên chặt chẽ và hiệu quả hơn.
Cứ như vậy, cho đến giữa mùa hè, sau nửa năm trời liên tục điều chỉnh, cuối cùng Multi-group cũng đã có những bước tiến triển rõ rệt. Giang Cần cũng mệt mỏi rã rời, cả ngày chỉ muốn nằm ì ở nhà.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny cũng ở nhà, một người thì vừa gặm dưa hấu, vừa xem tivi, một người thì mặt mày nhăn nhó như đưa đám.
Từ sau khi thử lên chương hằng ngày, Cao Văn Tuệ như người mất hồn, không hiểu kiếp trước mình đã gây ra tội nghiệt gì mà kiếp này lại bị hành hạ thế này. Lăng trì cũng bất quá là như thế!
Thế là hôm nay, sau khi viết xong phần 1, cô trực tiếp ngã ngửa.
Cư dân mạng đều đang mắng chửi điên cuồng, bảo cô là "Hoàn Châu Cách Cách" à, còn mẹ nó xong phần 1, chưa chết mau đội mồ dậy gõ!
Nhưng Cao Văn Tuệ thề, nếu không cho cô nghỉ ngơi một năm, thì đến Chúa Jesus cũng đừng hòng bắt cô viết thêm một chữ nào nữa.
- Giang Cần, lúc trước tôi nghe Phùng Nam Thư nói, cậu đến Thượng Hải bái tế mẹ của cô ấy rồi?
- Ừ, dì ấy rất tốt, tôi đã hỏi xem có thể đưa tiểu phú bà cho tôi, để tôi nuôi không, dì ấy ngầm đồng ý rồi.
Vương Hải Ny giơ ngón tay cái lên: "666"
Cao Văn Tuệ thở dài não nề, trong lòng thầm than thở, từ sau khi lên chương hằng ngày, cô đã phải sống những ngày tháng gì chứ? Rõ ràng là đường hồi đầu năm, kết quả là đến giữa năm đã dập được:
- Vậy là sắp kết hôn rồi à?
Giang Cần liếc nhìn cô:
- Không có kế hoạch này.
- Hiểu rồi, vậy đổi cách hỏi khác. Lễ bạn tốt của hai người dự định tổ chức khi nào?
- Còn đang lên kế hoạch.
Cao Văn Tuệ vỗ đùi:
- Nhanh lên, xong lễ cưới của cậu, tôi sẽ viết một cái kết thật hoành tráng cho bộ truyện luôn, sau đó ngày ngày nhậu nhẹt ăn ngon!
Vương Hải Ny cười hì hì:
- Chờ đến lúc có con rồi, muốn không kết hôn cũng khó!
Mấy hôm nay, cô lén quan sát số lượng ba con sói mà Giang Cần sử dụng, thấy rõ ràng là ít hơn năm ngoái. Điều này chứng tỏ Giang tổng ngày càng to gan hơn.
Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng hắn bị Phùng Nam Thư uống hết. Dù sao thì động tĩnh trong phòng của hai người họ ngày càng lớn, có lẽ là đã mở khóa được thêm nhiều kỹ năng mới.
Đúng lúc này, cửa phòng 101 bật mở, tiểu phú bà mặc váy ngắn, đi tất chân, vừa tan học đã chạy thẳng về nhà. Cô thay dép lê, uống nước xong, liền chạy đến phòng khách, chui vào lòng Giang Cần, cái mông nhỏ vểnh cao ngồi lên đùi hắn.
Sau đó, cô nhìn thấy Vương Hải Ny chỉ mặc độc một chiếc áo hai dây, lộ ra cả rốn, liền cau mày, sau đó liền cầm lấy một chiếc gối ôm, kín đáo che lên ngực cô ấy.
- Phùng Nam Thư, cậu làm gì vậy?
- Tớ sợ cậu bị lạnh.
- Hừ, chắc chắn là sợ tớ "tiện nghi" cho Giang tổng chứ gì.
Phùng Nam Thư vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn, thầm nghĩ đã biết như vậy rồi sao còn ăn mặc hở hang như thế:
- Người xấu.
Vương Hải Ny tôn sùng mặc quần áo tự do, tiêu sái không bị trói buộc, không câu nệ tiểu tiết, không đặc biệt câu dẫn nam nhân, nhưng lại vô tư thả rông, tục xưng nữ Bồ Tát.
Theo như nhận xét của Giang Cần, thì cô bạn thân này đúng là không coi mình là người ngoài a.
Mà Phùng Nam Thư thì lại là bình dấm chua chính hiệu, không cho cô nàng kia ăn mặc hở hang, cứ dính lấy Giang Cần, ngăn cách hắn với Vương Hải Ny, sợ ca ca sơ ý ôm nhầm người.
Chuyện đáng nói là Vương Hải Ny lại còn cố tình trêu chọc cô, khiến cô không nhịn được phải giơ chân ra đạp. Giang Cần cảm giác mình như đang ôm một chú heo con, bị cọ tới cọ lui, mắt thấy mình lại muốn ngổng đầu, chọc cho hắn phải phất tay đánh mông nhỏ của cô, lúc này mới làm cho cô an tĩnh trong chốc lát, rầm rì rụt chân trở về, che mắt Giang Cần.
- Nam Thư cậu thật keo kiệt, tớ còn không ngại.
- Cậu không đẹp, ca ca tớ không thích nhìn.
Phùng Nam Thư lại đá cô một cái, trên mặt tràn đầy cảnh giác. Vương Hải Ny thích thú nhìn cô ghen tuông, bởi vì con gái khi ghen trông đáng yêu nhất, bèn híp mắt lại gần:
- Phùng Nam Thư, cậu và Giang Cần chỉ là bạn tốt, cũng không phải bạn trai bạn gái, ánh mắt của cậu ấy là tự do chứ, đúng không Giang tổng?
Lúc Phùng Nam Thư nói chuyện với Vương Hải Ny, tay đã vô thức trượt xuống, cơ bản không che được mắt Giang Cần.
Thế là Giang Cần bèn tự che mắt, mở miệng:
- Mặc dù cô ấy không phải bạn gái tôi, nhưng cô ấy là Giang phu nhân a.
- Đúng vậy, tớ là Giang phu nhân.
Phùng Nam Thư cũng không ngốc, so với thân phận bạn tốt của Giang Cần, cô còn có một thân phận lợi hại hơn là Giang phu nhân, hơn nữa cô còn có thẻ "bà chủ 208", trên tay còn có đồ gia truyền của Giang Cần.
Cao Văn Tuệ đói đến mức khí sắp thông trên dưới, nghe được những lời này, lại đứng lên dập một hồi.
Ánh mắt Vương Hải Ny chớp chớp, bỗng nhiên ý thức được nguyên lai loại tình bạn cao cấp này, cái mác "mạnh miệng" kia cũng không phải trọng điểm. Bởi vì Giang Cần ngoại trừ mạnh miệng ra, còn cho Phùng Nam Thư rất nhiều "thẻ thân phận", mỗi cái đều trâu bò hơn bạn gái.
Cái xưng hô "bà chủ" này, hình như là từ khi Giang Cần vừa gây dựng sự nghiệp đã có. Mà cái xưng hô Giang phu nhân này, lại là xuất hiện khi hắn công thành danh toại, vang danh cả nước, được CCTV phỏng vấn.
Đúng lúc này, Giang Cần bỗng nhiên nghe được một trận chấn động từ trong túi xách của tiểu phú bà ném trên sô pha truyền ra, bèn đưa tay mở ra, từ bên trong lấy điện thoại di động của Phùng Nam Thư ra.
Giang Cần nhìn màn hình hiển thị, là mẹ, bèn đưa tay cho tiểu phú bà.
- Nam Thư, ăn cơm tối chưa?
- Chưa ạ.
- Giang Cần đâu?
- Xem TV với con.
Từ sau khi đến Thượng Hải đi viếng mộ mẹ Phùng Nam Thư, bà Viên càng ngày càng hay gọi điện thoại, một mặt là vì muốn biết tình hình gần đây của hai người, mặt khác lại muốn thúc giục hai người yêu nhau.
Có lúc Giang Cần ở trên giường trêu chọc Phùng Nam Thư đến phát khóc, điện thoại của mẹ cũng đột nhiên gọi tới.
Gọi cho Phùng Nam Thư đa số đều là dặn dò cô chăm sóc bản thân thật tốt, gọi cho Giang Cần lại là thúc giục hắn thổ lộ, thậm chí còn tìm kiếm một đống lời tâm tình nồng nàn gửi cho Giang Cần, để cho hắn đọc theo.
Lão mẫu thân vì chuyện phá hư tình bạn của hai người bọn họ, quả thực là tan nát cõi lòng.