- Trước đó, tiệm trà sữa "Mẹ kế ác độc" được mở ngay trước cửa tập đoàn Phùng thị, bà có muốn giải thích gì về chuyện này không?
"?"
- Sao vậy? Bà không dám nói sao?
- Đều là chuyện nhảm nhí, không đáng nhắc đến.
- Vậy còn mối quan hệ giữa bà và Giang phu nhân? Có phải giống như lời đồn đại hay không?
- Đó là chuyện riêng tư, không liên quan gì đến dự án Joy City. Mọi người nên tập trung vào Joy City và những thương hiệu lớn đã hợp tác cùng chúng tôi.
- Giá trị của Multi-group đầu năm nay đã vượt qua cả Phùng thị. Bên ngoài đồn đại rằng, giá trị của Giang phu nhân còn cao hơn cả Phùng phu nhân. Xuất phát từ mục đích thương mại, liệu Phùng phu nhân có ý định xin lỗi Giang phu nhân hay không?
- Tôi đã nói rồi, đó là chuyện riêng tư, anh… Anh là phóng viên báo nào?
Phóng viên kia mặc một chiếc áo khoác, đưa micro về phía trước:
- Phùng phu phân, chúng tôi là self-media của Tiêu đề Tối nay. Đây là thẻ nhà báo của tôi, xin hỏi bà có xin lỗi Giang phu nhân hay không?
Phùng Thế Vinh không nhịn được nữa, tiến lên một bước:
- Xin lỗi, chúng tôi xin phép không trả lời những câu hỏi liên quan đến đời tư.
- Các người không dám trả lời những câu hỏi liên quan đến đời tư?
"?"
- Còn Phùng tiên sinh, ông có xin lỗi không? Bao nhiêu năm qua, chẳng lẽ ông không biết gì về những hành động của Phùng phu nhân? Giá trị của con gái ông đã vượt xa ông, ông nghĩ sao về vấn đề này?
- Tôi đã nói rồi, hôm nay không trả lời những câu hỏi liên quan đến đời tư!
- Ông không dám trả lời, nhưng chúng tôi dám hỏi. Xin hỏi các vị cổ đông, tất cả những thương hiệu nổi tiếng dưới trướng Multi-group đều không muốn hợp tác với Joy City, mọi người có nghĩ điều này có liên quan đến scandal "mẹ kế ác độc" trước đó hay không?
- Còn các vị giám đốc đại diện cho các thương hiệu hợp tác, các vị có lo lắng rằng, nếu tiếp tục hợp tác với Joy City, sẽ mất đi cơ hội trở thành đối tác trong chuỗi cung ứng của Multi-group hay không?
Sắc mặt Phùng Thế Vinh tái nhợt, vội vàng ra hiệu kết thúc buổi phỏng vấn, sau đó dưới sự hộ tống của vệ sĩ, lôi kéo Đoàn Dĩnh rời khỏi hiện trường.
Những phóng viên khác chứng kiến cảnh tượng đó, đều nín thở, thầm nghĩ: Mẹ ơi, miệng bén như dao!
Bọn họ nhận tiền, không dám hỏi những câu hỏi nhạy cảm, vậy mà cánh nhà báo tự do các ngươi dám hỏi thẳng mặt. Cái miệng này đúng là Diêm Vương sống!
- Mời các vị đại biểu vào trong nghỉ ngơi, tôi đã sắp xếp tiệc rượu, mời mọi người.
Lúc này, đoàn đại biểu đã rút vào bên trong trung tâm thương mại. Mọi người đều im lặng, không khí trở nên vô cùng kỳ quái.
Phùng Thế Vinh ho khan một tiếng, cố gắng xua tan bầu không khí ngột ngạt, mời mọi người dự tiệc.
Vừa dứt lời, trong số các cổ đông có một ông lão chống gậy, bước ra, dùng giọng khàn khàn nói:
- Phùng tổng, bữa tiệc tôi xin phép không tham dự, nhưng có mấy lời muốn nói. Có những chuyện, nếu ảnh hưởng đến sự phát triển của công ty, vẫn nên giải quyết ổn thoả.
- Vâng, Trần đổng nói chí phải.
- Hiện nay, các doanh nghiệp internet phát triển rất nhanh chóng, mối liên kết giữa doanh nghiệp truyền thống và doanh nghiệp online ngày càng mật thiết. Chuyện gia đình là chuyện nhỏ, nhưng công ty là chuyện lớn, liên quan đến sự nghiệp của rất nhiều người. Cậu nên phân biệt rõ ràng đâu là nặng, đâu là nhẹ, có đúng không?
- Trần đổng, tôi hiểu, ông yên tâm.
- Cậu là do tôi nhìn lớn lên, tôi và ba cậu cũng có giao tình rất tốt. Nhưng cậu cũng biết, thương trường như chiến trường, làm ăn buôn bán phải biết nắm bắt thời cơ, trên đời này không có chuyện gì là viên mãn cả. Cậu nên suy nghĩ kỹ càng, xem nên lựa chọn như thế nào. Tôi xin phép đi trước.
- Để tôi tiễn ông.
Phùng Thế Vinh bước theo, tiễn Trần đổng ra tận bãi đỗ xe.
Lúc này, Đoàn Dĩnh vẫn đứng im tại chỗ, siết chặt nắm đấm, cảm giác phẫn uất và tức giận như muốn bộc phát.
Chẳng lẽ cả đời này tôi không được phép lên tiếng sao? Chẳng lẽ cả đời này tôi chỉ có thể trốn tránh sao?
Giang Cần, dựa vào cái gì mà dám ngang ngược như vậy? Ngay cả tôn trọng trưởng bối là gì cũng không biết, còn nhân dịp lễ khai trương Joy City làm nhục tôi!
Báo chí truyền thông, dư luận bên ngoài bàn tán gì, Đoàn Dĩnh không quan tâm. Nhưng những câu hỏi của tên phóng viên kia thật sự khiến ả ta vô cùng đau đớn và nhục nhã.
Thương hiệu nổi tiếng không muốn hợp tác với Joy City, hiện tại thậm chí còn có cái kiểu bị mất tư cách gia nhập chuỗi cung ứng Multi-group.
Đó không phải là câu hỏi, mà là lời cảnh cáo.
Bởi vì Tiêu đề Tối nay chính là tiếng nói của Giang Cần!
Hắn muốn cho Phùng thị, cho các cổ đông, cho những đối tác tiềm năng biết rằng, chính hắn mới là người có thể quyết định sự sống còn của tập đoàn Phùng thị. Và rõ ràng, vị Trần đổng kia cũng đã nhận ra điều đó.
Tiễn cổ đông đi, ăn cơm với đối tác xong, thời gian buổi chiều đã trôi qua hơn nửa. Phùng Thế Vinh tiễn vị khách cuối cùng, nụ cười trên mặt từ từ thu lại, chỉ còn lại nét nghiêm nghị. Ông rời khỏi tứ hợp viện, ngồi lên chiếc Mercedes-Benz đen bóng, rời khỏi phố Quốc Tử Giám.
Kể từ khi tiếp quản Phùng thị, ông đã nghe không ít lời ra tiếng vào, nhưng chưa bao giờ bận tâm. Vậy mà hôm nay, những lời nói ra từ miệng các cổ đông lại khiến ông vô cùng áp lực.
Ông không ngờ Giang Cần lại sắp xếp người hỏi những câu hỏi như thế trong buổi họp báo, trực tiếp dồn hết áp lực lên ông và Đoàn Dĩnh, ràng buộc mâu thuẫn gia đình với sự phát triển của công ty.
Giang phu nhân…
Phùng Thế Vinh không thể không thừa nhận, thân phận của con gái ông đủ để lay chuyển suy nghĩ của các cổ đông trong công ty.
Đặc biệt là sau khi Multi-group gia nhập thị trường thanh toán, lung lay vị thế bá chủ của Alibaba. Đối với những người trong ngành, suy nghĩ của Giang Cần ở một mức độ nhất định, chính là kim chỉ nam cho tương lai. Nếu hắn công khai tuyên bố không coi trọng công ty nào, giá cổ phiếu của công ty đó chắc chắn sẽ lao dốc không phanh.
Bởi vậy, câu hỏi của phóng viên kia trong buổi họp báo hôm nay không phải để có được câu trả lời, mà là một lời đe dọa rõ ràng.
Phùng Thế Vinh cảm thấy huyết áp mình tăng vọt, trong lòng tràn đầy lo âu.
Joy City là dự án bất động sản thương mại tâm huyết của Phùng thị, tòa Joy City đầu tiên chính là hình mẫu cho tương lai. Kết quả, ngày khai trương lại xảy ra chuyện như vậy, tâm lý ông có vững vàng đến đâu cũng không thể bình tĩnh nổi.
Trong mắt ông, gia sự là gia sự, không nên dính líu đến công việc.
Xe chạy bon bon trên đường. Một lúc sau, Phùng Thế Vinh về đến khách sạn. Ông đẩy cửa bước vào, thấy Đoàn Dĩnh đang ngồi bên cửa sổ, còn Andy thì ngủ ngon lành.
Vẻ mặt Đoàn Dĩnh cũng rất u ám, các đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch, ngay cả khi ông vào cửa cũng không hề hay biết.
- Nó vẫn chưa dậy à?
- Ừ, từ Thượng Hải đến kinh đô mất cả ngày, thằng bé mệt lắm, vừa rồi còn mê man gọi tên anh.
Phùng Thế Vinh cúi người nhìn con trai:
- Mới có ba giờ, anh nghỉ ngơi hai tiếng, năm giờ em gọi dậy, tối nay anh còn một bữa tiệc.