"Lão Vương, ông mau xuống bãi đậu xe xem sao, cửa vào bị kẹt xe rồi, có mấy ông tài xế đỗ xe không đúng chỗ, chắn hết lối đi."
"Ôi trời ơi, sao nhiều cụ già thế này? Lão Trương, mau gọi người đến thang máy tầng một canh chừng, cẩn thận xảy ra tai nạn!"
Joy City ngày đầu tiên khai trương đã vô cùng náo nhiệt, lượng khách thực tế vượt xa dự kiến, nhân viên quản lý trung tâm thương mại tất bật chạy đôn chạy đáo.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim Phùng Thế Vinh đang treo lơ lửng rốt cục cũng hạ xuống một chút.
Vào một ngày cuối tuần bình thường mà đã thu hút được lượng khách lớn như vậy, đây quả là một khởi đầu tốt đẹp cho Joy City.
Ông bảo người gọi nhiếp ảnh gia đến, chụp cho mình một tấm ảnh với hậu cảnh là dòng người tấp nập bên dưới, định bụng sẽ in vào tập tài liệu quảng bá sau này.
Không cần giải thích, không cần thanh minh, chỉ cần dùng thực lực để chứng minh cho các cổ đông thấy, bước đầu tiên coi như ông đã thành công.
Điều quan trọng nhất là, Vạn Chúng bên cạnh có vẻ như cũng đang tổ chức sự kiện, nhưng trong lúc họ làm sự kiện, Joy City vẫn có thể thu hút lượng lớn khách hàng như vậy, bản thân nó đã là một chiến thắng nho nhỏ.
Hai năm qua, từ những lời đồn đại cho đến áp lực từ con rể, Phùng Thế Vinh nghĩ đến đây, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Ngày đầu tiên khai trương, Joy City gặt hái được thành công lớn. Sang ngày hôm sau, không khí náo nhiệt vẫn không hề giảm sút.
Cảm giác tự tay gây dựng một khu thương mại, khai trương lại đón tiếp vô số khách hàng, quả thực không gì sánh bằng.
Trong bối cảnh như vậy, công tác chiêu thương của trung tâm thương mại rõ ràng cũng thuận lợi hơn rất nhiều. Tuy rằng trước mắt, một số thương hiệu lớn vẫn chưa quyết định có nên mở cửa hàng tại đây hay không, nhưng thái độ đã tích cực hơn rất nhiều.
Đối với một trung tâm thương mại, tỷ lệ cửa hàng thay đổi trong vòng một năm không vượt quá 50% đã được xem là bình thường.
Hiện tại, sức cạnh tranh giữa các thương hiệu nhập trú Joy City thực sự không thể sánh bằng Vạn Chúng. Nhưng chỉ cần chứng minh được lượng khách hàng đủ lớn, lại thêm việc dẫn dắt được các thương hiệu lớn đến thay thế những cửa hàng nhượng quyền kinh doanh của Phùng thị, tiếp đó là làm tốt công tác vận hành, muốn nổi tiếng cũng không phải là chuyện khó.
Vì vậy, ngày hôm sau khai trương, Phùng Thế Vinh đã đặc biệt mời giám đốc thị trường của một số thương hiệu lớn đến tham quan Joy City.
Đối diện với lượng khách hàng khổng lồ, các vị quản lý thị trường của những thương hiệu này đều gật đầu lia lịa.
- Lý tổng, Uniqlo mà đặt cửa hàng ở Joy City thì chắc chắn sẽ có lãi.
- Bước chuyển mình đầu tiên của Phùng thị sang lĩnh vực bất động sản thương mại quả nhiên là một cú hit lớn, lượng khách thực sự đạt tiêu chuẩn mở cửa hàng của chúng tôi. Xem ra Phùng tổng không hề phóng đại.
- Lý tổng quá khen rồi, vậy còn chuyện hợp tác?
- Hay là thế này, sau mùng 1 tháng 10, tôi sẽ dẫn đội ngũ sang đây, đến lúc đó chúng ta bàn bạc cụ thể.
Phùng Thế Vinh nghe xong, nhìn về phía Lý tổng:
- Không cần phải làm phiền Lý tổng đâu, tôi sẽ cho người bên bộ phận kinh doanh của chúng tôi đến trực tiếp trụ sở chính của các anh vào ngày mai.
Lý tổng xua tay:
- Vẫn là nên để sau lễ Quốc khánh đi, dù sao cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi. Đến lúc đó tôi tự mình dẫn đội ngũ sang, nhân tiện cũng muốn xem xét vị trí cửa hàng luôn.
- Vậy thì mọi chuyện xin nghe theo sự sắp xếp của Lý tổng.
Sau khi dẫn đoàn khảo sát thị trường của các thương hiệu tham quan xong Joy City đông nghẹt người, Phùng Thế Vinh lại sắp xếp người tặng quà cho họ.
Cùng lúc đó, bộ phận tiếp thị của tòa nhà văn phòng cũng gọi điện thoại đến, nói rằng lượng khách hàng hôm nay rõ ràng có tăng lên, đại khái là do được hưởng lợi từ lượng khách của trung tâm thương mại.
Lúc này, các nhân viên phụ trách tiếp đón những thương hiệu khác cũng lần lượt quay trở lại. Sau khi trao đổi một chút, mọi người đều phát hiện ra rằng những thương hiệu kia cũng có ý định hợp tác, đều muốn đợi sau mùng 1 tháng 10 sẽ tiến hành đàm phán và lựa chọn vị trí cửa hàng.
Mọi chuyện thuận lợi đến mức khiến người ta không nhịn được cười toe toét.
Nhưng sau khi kết thúc chương trình khuyến mãi khai trương, điều quan trọng nhất chính là phải ổn định được lượng khách hàng mỗi ngày. Vấn đề này cũng cực kỳ quan trọng.
Phùng Thế Vinh đi thẳng lên tầng ba, kích động hỏi Hàn Hùng – giám đốc vận doanh của trung tâm thương mại:
- Thống kê doanh số bán hàng ngày hôm qua chưa?
- Rồi ạ...
- Nói đi, tổng cộng đạt được bao nhiêu doanh thu?
- Ách… xét về lượng khách, chương trình khuyến mãi khai trương của Joy City rất thành công, khách hàng đông nghịt, vô cùng náo nhiệt. Tuy nhiên, xét về doanh thu thì con số này lại không tương xứng với lượng khách cho lắm. Phùng tổng xem xong cũng đừng quá thất vọng.
Hàn Hùng vừa nói, vừa đưa bảng thống kê doanh số bán hàng ngày hôm qua cho Phùng Thế Vinh.
Phùng Thế Vinh hơi sững sờ, kinh ngạc nhận lấy bản báo cáo, liếc mắt nhìn qua, lúc này mới hiểu được tại sao Hàn Hùng lại nói với ông đừng quá thất vọng:
- Chỉ có hơn tám trăm nghìn tệ thôi sao?
- Vâng, hơi nằm ngoài dự kiến, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì cũng là chuyện bình thường. Khai trương khuyến mãi, lại có biểu diễn, có trò chơi, phần lớn đều là người đến xem náo nhiệt. Hơn nữa, còn có không ít các bác lớn tuổi đến đi dạo chùa không mất tiền. Những người này thực chất không phải là đối tượng khách hàng mà chúng ta hướng đến.
- Nhưng ít như vậy cũng quá đáng…
Phùng Thế Vinh có một dự cảm chẳng lành:
- Hàn tổng, cậu phái người đi điều tra xem doanh thu của Vạn Chúng ngày hôm qua là bao nhiêu.
Hàn Hùng nghe xong gãi đầu:
- Chắc chắn phải hơn chúng ta một số 0 rồi.
Phùng Thế Vinh nghe xong, sững sờ:
- Bọn họ làm chương trình khuyến mãi gì mà doanh thu lại cao như vậy?
- Họ… không làm chương trình gì cả.
- Cái gì?
Hàn Hùng siết chặt nắm tay:
- Ngày hôm qua, tôi đã cử người theo dõi bọn họ cả ngày, họ không hề tổ chức chương trình gì hết, cũng chẳng khác gì so với mọi ngày cuối tuần. Tôi đoán, số tiền này chính là doanh thu trung bình của Vạn Chúng vào những ngày cuối tuần.
Phùng Thế Vinh nghe xong, sững sờ:
- Doanh thu hằng ngày của bọn họ cao như vậy sao? Vậy thì lúc khai trương còn khủng khiếp đến mức nào nữa?
- Chắc chắn là phải trên chục triệu tệ. Bởi vì mỗi lần khai trương cửa hàng mới, Vạn Chúng đều có chương trình marketing chung với phần mềm Multi-group. Họ gọi đó là chương trình "lượng kiếm", thu hút khách hàng từ trên mạng đến cửa hàng. Khách hàng của bọn họ về cơ bản đều là những người trẻ tuổi, có thu nhập ổn định và khả năng chi tiêu cao.
- Nhưng cũng không thể chênh lệch lớn như vậy chứ?
Phùng Thế Vinh cảm thấy khó có thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này.
Vạn Chúng không làm chương trình gì, doanh thu ngày cuối tuần có thể đạt hơn tám triệu tệ, còn Joy City rầm rộ khai trương khuyến mãi, doanh thu lại chỉ nhỉnh hơn tám trăm nghìn tệ một chút.
Trong đầu ông không khỏi hiện lên hình ảnh một đám các bác lớn tuổi rủ nhau đi dạo, tay cầm phiếu đổi quà, hối hả chạy về phía khu vực đổi quà.