Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1455: CHƯƠNG 1454: KHÔNG THA CHO MỘT AI (2)

- Chuyện gì vậy? Với thân phận của Giang tổng, chẳng lẽ không có hộ khẩu thì không thể đăng ký kết hôn?

- Nghe nói là có thể, nhưng anh ấy là người rất nguyên tắc, không muốn hộ khẩu của vợ rơi vào nhà người lạ. Hiện tại, anh ấy muốn lấy hộ khẩu của Phùng Nam Thư về, cho vào sổ hộ khẩu nhà mình.

Các nhân viên tập trung hóng chuyện, ai nấy đều ngơ ngác, choáng váng.

- Vậy còn chuyện của Joy City thì sao? Chẳng lẽ không nói gì cả?

- Nói chứ, anh ấy dặn mọi người cứ yên tâm làm việc, không cần đoán mò. Phùng Thế Vinh, Đoàn Dĩnh, Trần đổng, Vương đổng, Lưu đổng, Lý đổng… anh ấy sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai.

- Không phải, Phùng Thế Vinh và Đoàn Dĩnh thì hiểu, nhưng Trần đổng và những người khác thì liên quan gì?

- Nghe nói lúc đó Trần đổng cũng hỏi như vậy, nhưng Giang tổng chỉ đáp lại một câu: Năm đó, có người bắt nạt vợ hắn, tại sao bọn họ không quản không hỏi? Trần đổng nghe xong ngu luôn, ấp úng thanh minh là không biết chuyện này, còn nói sao cậu không giảng đạo lý như vậy.

- Sau đó thì sao?

- Sau đó… hắn nói…

- Hắn nói hắn mặc kệ, hắn chưa bao giờ giảng đạo lý.

Tin tức Giang Cần muốn đến Thượng Hải bái phỏng Phùng Thế Vinh lan truyền khoảng ba ngày, kéo theo vô số lời đồn đoán. Có người cho rằng đây là cơ hội, kẻ thì nhận định là hành động thị uy.

Nào là âm mưu thâu tóm Joy City, nào là ép Phùng gia nhượng bộ... Thế nhưng, chẳng ai ngờ mục đích của hắn lại đơn giản, lại trực diện đến vậy.

Hắn chỉ muốn kết hôn, đến đòi hộ khẩu.

Phong cách làm việc của Giang tổng Multi-group quả thật nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người.

Thái Minh và Dương Tranh lúc này cũng đã biết nội dung cuộc nói chuyện chớp nhoáng kia, liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều hiện rõ vẻ khó hiểu.

- Tôi còn tưởng cậu ta đến để bắt Phùng Thế Vinh phải xin lỗi.

- Thật ra, khi thấy Giang phu nhân không đi cùng, trong lòng tôi đã thấy hơi lạ. Nếu thực sự muốn hòa giải, Giang phu nhân chắc chắn sẽ đến. Sau đó, nghĩ kỹ lại lời Giang Cần nói, tôi lại thấy hợp lý. Xin lỗi chỉ là chuyện khi đánh không lại mới phải làm, còn đã không coi ai ra gì thì cần gì xin lỗi.

Thái Minh bất giác dựa người vào tường, trong lòng hoang mang, không biết tương lai nào đang chờ đợi tập đoàn Phùng thị.

Y luôn có cảm giác, dường như từ một khoảnh khắc nào đó, vận mệnh của tập đoàn Phùng thị đã rẽ sang một hướng khác.

Có lẽ là từ khoảnh khắc Phùng gia quyết định đầu tư ra nước ngoài, có lẽ là sau này khi mạnh tay thay đổi người lãnh đạo, hoặc có lẽ là chính khoảnh khắc này...

Lúc này, trên đường từ Phùng thị đến trang viên Xà Sơn, Phùng Thế Vinh ngồi ở hàng ghế sau xe, nhìn khung cảnh đường phố quen thuộc lướt qua, dần nhắm mắt lại.

Ánh nắng thu vẫn rực rỡ như xưa, nhưng theo từng chuyển động của xe, ánh sáng hắt lên mặt ông lúc sáng lúc tối, tựa như chính vận mệnh của tập đoàn Phùng thị.

Ông biết, bản thân có lẽ đã không còn đủ khả năng để dẫn dắt tập đoàn Phùng thị một lần nữa bước lên đỉnh cao.

Bởi vì ông hiểu rõ, từ khi Joy City đóng cửa đến nay, ông trốn tránh đã lâu, lẽ ra đã bị bãi miễn từ đời nào rồi.

Mọi người vẫn nhẫn nại chờ đợi, kỳ thực chính là muốn xem thái độ của Giang Cần, mà thái độ của Giang Cần lại càng thêm khinh thường hơn cả trong tưởng tượng.

Rất lâu sau, xe chầm chậm dừng trước cổng trang viên Xà Sơn.

Lúc này Đoàn Dĩnh đang ngồi trong phòng khách, ly trà trước mặt đã nguội từ bao giờ, cả người như ngồi trên đống lửa.

ả biết hôm nay Giang Cần đáp xuống Thượng Hải, cũng biết việc hắn muốn gặp Phùng Thế Vinh, nên vẫn luôn thấp thỏm chờ tin tức.

Nhưng điều khiến ả không ngờ tới là, chưa kịp nhận được tin tức gì thì đã thấy đoàn xe của tập đoàn Phùng thị xuất hiện trước cổng.

Chẳng mấy chốc, Phùng Thế Vinh và Giang Cần đã bước vào phòng khách. Đoàn Dĩnh giật mình tỉnh giấc, ngỡ ngàng nhìn hai người.

Phùng Thế Vinh im lặng bước lên lầu, còn Giang Cần dừng chân trước cửa, không có ý định bước vào trong.

Một lúc sau, Phùng Thế Vinh từ trên lầu đi xuống, đưa thứ Giang Cần cần cho hắn.

- Cảm ơn Phùng tiên sinh.

- Nam Thư không về cùng cậu sao?

- Về, bây giờ chắc đang ở nhà thím, tôi không mang cô ấy theo.

Giang Cần xoay người rời khỏi phòng khách, bước ra cửa chính, cúi đầu nhìn cuốn sổ hộ khẩu trên tay, trong lòng bấy giờ mới dâng lên chút bồi hồi. Hắn sắp lừa được tiểu phú bà về làm vợ rồi. Trước mắt Giang Cần như hiện lên từng khoảnh khắc của năm năm qua, mỗi khung hình đều in bóng dáng của Phùng Nam Thư...

Đoàn Dĩnh nhìn theo bóng hắn khuất dần, vội vàng túm lấy Phùng Thế Vinh:

- Giang Cần đến tìm anh làm gì?

- Cậu ta và Nam Thư sắp kết hôn, đến tìm anh lấy hộ khẩu.

- Hộ khẩu? Chỉ vì chuyện này sao? Em còn tưởng cậu ta muốn làm gì ghê gớm lắm, thanh thế lớn như vậy, còn tưởng cậu ta muốn dẫn mẹ kế đi thị chúng!

Đoàn Dĩnh cười khẩy một tiếng. Không còn Giang Cần ở đây, dường như áp lực vô hình bỗng chốc tan biến, thay vào đó là vẻ tự tin thường ngày.

Phùng Thế Vinh liếc nhìn ả, lắc đầu:

- Anh đến công ty trước.

Đoàn Dĩnh vội vàng níu tay ông, giọng nói dịu dàng hơn một chút:

- Giang Cần đã đi rồi, anh còn đến công ty làm gì? Ở nhà nghỉ ngơi một chút đã, Andy cứ nằng nặc đòi đi công viên giải trí, em dỗ mãi không được, nhất định phải anh dẫn nó đi.

- Không cần nghỉ ngơi, hôm nay về, sau này chắc là có rất nhiều thời gian để nghỉ ngơi.

- Anh… anh nói vậy là sao?

- Chiều nay Trần đổng sẽ triệu tập đại hội cổ đông, anh chắc chắn sẽ phải từ chức. Bọn họ có lẽ sẽ để Thế Hoa tiếp quản vị trí của anh.

Phùng Thế Vinh đứng trước cửa, vẻ mặt ảm đạm.

Từ lúc Giang Cần đến cho đến khi lấy được hộ khẩu, kỳ thực chỉ vỏn vẹn trong một giờ đồng hồ, lời nói cũng chẳng có bao nhiêu, nhưng ông cũng đã lờ mờ đoán được kết cục.

Đầu óc Đoàn Dĩnh bỗng chốc như nổ tung:

- Dựa vào cái gì mà để Phùng Thế Hoa lên thay? Hắn ta với Tần Tịnh Thu, còn có Giang Cần là cùng một phe!

Phùng Thế Vinh im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:

- Lúc ở công ty, Giang Cần có nói, anh, em, Trần đổng, Lý đổng, còn có mấy cổ đông khác, cậu ta sẽ không tha cho bất kỳ ai, bởi vì cậu ta không nói đạo lý.

- Chỉ vì câu nói đó mà bọn họ muốn giao công ty cho Phùng Thế Hoa sao?!

- Lúc đầu anh cũng không hiểu, nhưng trên đường về suy nghĩ kỹ lại, ý của cậu ta là chỉ có lão Nhị hoặc là Tần Tịnh Thu ngồi vào vị trí này, cậu ta mới chịu buông tha cho Phùng thị. Cậu ta công khai nói mình không nói đạo lý, kỳ thực là muốn ám chỉ, cậu ta tuy không nói đạo lý, nhưng lại rất nể mặt người nhà.

- Dựa vào cái gì? Cậu ta có quyền gì can thiệp vào việc bổ nhiệm nhân sự của tập đoàn Phùng thị?

- Cậu ta không có quyền lợi, nhưng có thể khiến các cổ đông lo sợ. Mọi người đến đây đều là vì kiếm tiền, không ai lại muốn ném tiền qua cửa sổ, sau khi Thế Hoa tiếp quản, Giang Cần sẽ không ra tay với Phùng thị nữa, tổn thất của dự án Joy City có thể vớt vát lại được một chút. Em trai anh tuy không thích buôn bán, nhưng không phải là không biết làm ăn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!